- Trang Chủ
- Linh dị
- Lương Ngày Một Vạn: Ta Làm Bảo Vệ Đêm Tại Bảo Tàng Tà Thần (Dịch)
- Chương 21: Tầng hầm ngầm thứ ba và Thập nhị đồng nhân
Nửa đêm mười hai giờ.
Bảo tàng đã hoàn toàn chìm vào tĩnh lặng.
Ngay cả chiếc bình sứ Nhữ Diêu hay lẩm bẩm nhất cũng đã ngủ say.
Chỉ còn lại đèn khẩn cấp ở hành lang hắt lên từng bóng người kéo dài dằng dặc.
Lâm Tu không đến phòng nghỉ để ngủ.
Anh tựa người vào chiếc đỉnh Tư Mẫu Vậu, trong tay trải phẳng tấm bản đồ tinh tượng vừa lục được từ chỗ Hắc Hồ Điệp.
Lông mày anh nhíu chặt lại thành một cục.
"Thiên Khu, Thiên Tuyền, Thiên Cơ, Dao Quang..."
Ngón tay anh lướt nhanh trên mặt giấy, miệng lầm bầm nhỏ giọng.
Đột nhiên, những đường nét trên giấy như sống lại và tự động chuyển động vòng qua vòng lại.
Cuối cùng, chúng ghép lại thành một hình xoắn ốc quái dị.
Điểm trung tâm của hoa văn lại vừa vặn ứng với vị trí tầng hầm ngầm thứ ba của bảo tàng.
"Tầng hầm ngầm thứ ba?"
Lâm Tu nhướng mày.
Phía ngoài vẫn đồn đại tầng hầm ngầm thứ ba là phòng thiết bị cùng kho chứa phế liệu.
Cửa ra vào lúc nào cũng treo tấm biển "Cao áp nguy hiểm, cấm vào".
Ngay cả Trương viện trưởng cũng chưa từng nhắc đến bên trong rốt cuộc có gì.
Mỗi lần có người hỏi, ông đều hàm hồ cho qua chuyện.
Lâm Tu từ trước đến nay chưa từng là kiểu người sẽ bị dọa lui bởi một tấm biển.
Nơi càng không cho đến lại càng có điều mờ ám.
Anh tắt đèn pin, dựa vào trí nhớ để né tránh toàn bộ camera giám sát rồi lẻn vào thang máy nhân viên.
Khoảnh khắc ấn nút trừ ba (-3), chiếc thang máy đột nhiên chao đảo mạnh như thể cực kỳ miễn cưỡng muốn đi xuống.
Một tiếng "cót két" vang lên.
Cửa thang máy mở ra.
Một luồng mùi mốc meo lạnh lẽo ẩm ướt ập thẳng vào mặt, hòa lẫn với một chút mùi gỉ sắt thoang thoảng.
Nơi này ngay cả đèn khẩn cấp cũng rất ít.
Chỉ có cứ cách mười mấy mét mới có một ngọn đèn chỉ dẫn lối thoát hiểm phát ra ánh sáng xanh lục, chiếu những chiếc bóng trông hệt như quỷ dữ.
Lâm Tu bật đèn pin lên.
Chùm ánh sáng quét qua bức tường.
Anh ngẩn người.
Nơi này hoàn toàn không phải cái gọi là phòng thiết bị gì cả.
Trên tường không hề có gạch men mà toàn là gạch cổ màu xanh đen, bên trên khắc đầy những ký tự chi chít.
Ngay khi anh đến gần, những ký tự đó liền hơi nóng lên như đang cảnh báo anh.
"Đây là bùa trấn sát."
Lâm Tu đưa tay sờ thử, đầu ngón tay truyền đến một trận cảm giác bỏng rát.
"Hơn nữa còn là bùa chú cổ từ thời Thương Chu."
Anh đi dọc theo lối đi vào trong.
Càng đi vào sâu, không khí càng nặng nề khiến lồng ngực người ta đè nén đến mức khó chịu.
Tận cùng lối đi là một cánh cửa đá cao mười mấy mét.
Trên cửa đá khắc một bức đồ án nhị thập bát tú hoàn chỉnh, giống hệt với tấm bản đồ trong tay anh.
"Hóa ra đang đợi tôi ở đây."
Lâm Tu gấp tấm bản đồ tinh tượng thành kích thước vừa vặn rồi nhét thẳng vào rãnh ở trung tâm cửa đá.
"Cạch— Rầm rầm—"
Cửa đá phát ra tiếng ma sát đinh tai nhức óc rồi từ từ mở sang hai bên.
Một luồng khí tức cổ xưa và bàng bạc ập thẳng vào mặt suýt chút nữa thổi bay Lâm Tu ngã chúi xuống.
Anh giơ đèn pin đi vào trong và ngay lập tức hít một ngụm khí lạnh.
Đây là một căn phòng đá hình tròn khổng lồ.
Ngay chính giữa là một đài tế.
Ở giữa đài tế có một hố đen sâu không thấy đáy, tối đen như thể có thể nuốt chửng mọi ánh sáng.
Xung quanh hố đen đứng ngay ngắn mười hai pho tượng đồng cao hơn một người.
Những pho tượng đồng này có hình dáng khác nhau và cầm các công cụ khác nhau trên tay.
Có người cầm dao khắc, có người cầm cọ lông, có người cầm búa đồng, có người cầm kính lúp...
Toàn bộ đều là đồ nghề mà chuyên gia phục chế văn vật hay dùng.
"Thập nhị sinh tiếu thủ hộ công?"
Lâm Tu đi đến gần một pho tượng đồng đầu chuột rồi đưa tay sờ lên cánh tay nó.
Pho tượng đồng lạnh ngắt và cứng ngắc, không có lấy một chút linh vận, giống như một cục đồng bình thường.
Nhưng biểu cảm của chúng lại quá sinh động.
Lông mày hơi nhíu lại, ánh mắt tập trung như thể giây tiếp theo sẽ cầm công cụ lên bắt đầu làm việc.
"Kỳ lạ thật, rõ ràng là dáng vẻ của vật sống, sao lại không có chút linh khí nào thế này?"
Lâm Tu đang thắc mắc thì ngón tay vô tình ấn vào một khối lồi nhỏ trên lòng bàn tay pho tượng đồng.
"Cạch."
Một tiếng động khẽ vang lên trong căn phòng đá yên tĩnh đến chói tai.
Hỏng rồi.
Đã kích hoạt cơ quan!
Lâm Tu vừa định lùi lại thì toàn bộ đài tế đột nhiên rung chuyển dữ dội.
Từ trong hố đen ở giữa bất ngờ trào ra một đám sương đen đặc quánh không cách nào tan nổi, trong chớp mắt đã nuốt chửng toàn bộ căn phòng đá.
"Cạch cạch cạch—"
Một loạt tiếng khớp nối kim loại chuyển động truyền đến từ tứ phía.
Lâm Tu nheo mắt lại.
Xuyên qua màn sương đen, anh nhìn thấy mười hai pho tượng đồng đó lại đồng thời mở mắt ra!
Trong hốc mắt của chúng không có tròng mắt.
Chỉ có hai đoàn ngọn lửa màu xanh lục u ám đang chập chờn trong bóng tối.
"Kẻ nào dám xông vào cấm địa, chết."
Pho tượng đồng Tý Thử đứng đầu phát ra tiếng động máy móc khàn đục.
Ánh hàn quang từ con dao khắc trong tay lóe lên, đâm thẳng vào ngực Lâm Tu!
Thân hình Lâm Tu lóe lên, miễn cưỡng né tránh được.
Con dao khắc "phập" một tiếng đắm sâu vào mặt đá xanh cứng chắc nửa tấc, tóe lên một chuỗi tia lửa.
"Khá lắm, sức lực còn lớn hơn cả tượng Tu La!"
Lâm Tu cả kinh trong lòng.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận