“Mau đi lẹ lên!”
“Đều đã chết cả rồi, giờ chỉ là lũ cô hồn dã quỷ thôi, nhanh chân lên cho ta!”
“ Ngươi nói ngươi là Vương gia? Thống lĩnh vạn dân, nắm trong tay ba vạn thiết kỵ? Hừ, Vương gia chốn nhân gian ở Âm Tào Địa Phủ này cũng chẳng là cái thá gì hết!”
Chát! Chát!
Đám quỷ binh cao lớn lực lưỡng, mặt mày dữ tợn liên tục gầm rú, vung những ngọn roi lấp loáng điện quang quất xuống tới tấp.
Những lằn roi giáng mạnh lên thân xác các hồn ma, đặc biệt là kẻ vừa ngạo mạn xưng vương kia bị quất liên tiếp hàng chục roi, đánh đến mức hồn thể nhạt nhòa, tưởng chừng như sắp tan thành mây khói mới dừng tay.
"Ta hẳn là đã chết rồi... Vậy đây chính là Âm Tào Địa Phủ?"
Kỷ Ninh đột ngột xuất hiện giữa hư không, y hiếu kỳ quan sát hoàn cảnh xa lạ xung quanh.
Nghe thấy tiếng quát tháo của vị Vương gia kia, thiếu niên không khỏi sinh lòng nghi hoặc:
"Vạn dân? Ba vạn thiết kỵ? Trái Đất hiện nay đã là xã hội hiện đại, đào đâu ra ba vạn thiết kỵ cơ chứ?"
“Nhanh lên!”
Phía trước, một tên ngưu đầu quỷ binh toàn thân tỏa ra thanh quang, đôi mắt trợn ngược gầm lên với Kỷ Ninh.
Kỷ Ninh lẳng lặng theo dòng người tiến bước.
Vô số bóng người áo trắng nối đuôi nhau thành những dải dài dằng dặc như những con trường long, chậm chạp di chuyển.
Cuối mỗi hàng luôn có những bóng trắng mới hiện ra.
Trong số đó, kẻ thì thở dài than vãn, người thì gào khóc thảm thiết, kẻ lại mắng chửi om sòm, cũng có người ngơ ngác đầy vẻ khó hiểu.
“ Phụ thân ta là Đại Tuyết Sơn Yêu Vương, ngươi dám đánh ta? Ta sẽ ăn tươi nuốt sống ngươi, hống!”
“Đừng đánh nữa!”
“Á!”
Những vong hồn này khi mới bước chân vào cõi Minh giới vẫn cứ ngỡ mình chưa chết.
Nhưng chỉ cần một trận roi vọt giáng xuống, dù sinh thời có hiển hách ra sao, phong quang thế nào, thì khi thác xuống cũng chỉ là hư vô, tất thảy đều phải cúi đầu phục tùng.
...
Thời gian trôi qua, Kỷ Ninh đã lầm lũi bước đi trong dòng vong hồn ấy từ rất lâu.
Hắn không dám lên tiếng, bởi chỉ cần hé răng sẽ bị đám Ngưu Đầu Mã Diện dùng roi quất thẳng tay.
Cứ thế, y bước đi trong sự tê dại, cũng may hồn ma không biết đến cảm giác đói khát.
Vào một ngày sau chuỗi ngày dài đằng đẵng ấy.
“Kỷ Ninh!”
Một thanh âm như sấm sét nổ vang, chấn động cả thiên địa.
Vô số hồn ma đồng loạt ngẩng đầu nhìn về phía chân trời.
Kỷ Ninh cũng nhìn theo, chỉ thấy nơi xa xuất hiện một luồng hắc vân khổng lồ cuồn cuộn.
Đứng trên đám mây đen ấy là một vị Ngưu Đầu Quỷ Thần khổng lồ, toàn thân tỏa ra hắc quang nhiếp nhân tâm phách.
Vị Quỷ Thần này cao tới vạn trượng, sừng sững như ngọn đại sơn hùng vĩ, ngự trên hắc vân, chỉ trong chớp mắt đã bay đến trước mặt.
“Kỷ Ninh.”
Ngưu Đầu Quỷ Thần đứng trên cao, đôi mắt ánh lên hai luồng kim quang vạn trượng, quét qua không trung bao trùm lấy Kỷ Ninh đang đứng thẫn thờ bên dưới.
Kim quang vừa chạm vào người, Kỷ Ninh liền biến mất khỏi hàng ngũ quỷ hồn.
Đám quỷ binh Ngưu Đầu Mã Diện tầm thường thấy cảnh này đều cúi đầu run rẩy, không một ai dám ho một tiếng.
...
Giữa tầng không cao vút mịt mờ hắc vân, vị Quỷ Thần vạn trượng xòe bàn tay rộng lớn, bên trên là một điểm nhỏ li ti — chính là Kỷ Ninh.
Kỷ Ninh hoàn toàn chết lặng.
Trời ạ, một vị Cự Thần vạn trượng đang đứng trước mặt, còn mình thì nằm gọn trong lòng bàn tay y?
“Kỷ Ninh, ta phụng mệnh Thôi Phủ Quân tới đón ngươi.”
Quỷ Thần trầm giọng nói rồi phất tay một cái, cuốn Kỷ Ninh vào một không gian hư vô, sau đó ngự hắc vân biến mất nơi cuối trời.
...
Tại Phong Đô thành thuộc Minh giới.
Trong một gian thư phòng u tịnh, giữa phòng là bàn án thư trau chuốt, một người trung niên vận thanh bào đang lật xem sách cổ.
Kỷ Ninh đứng đó, lòng thầm suy tính:
"Vì sao Thôi Phủ Quân lại muốn gặp mình? Ta và ngài ấy vốn không quen biết, một kẻ phàm nhân nhỏ bé như ta làm sao quen được thần tiên?"
“Triệu ta đến, gặp rồi lại chẳng nói lời nào.”
Kỷ Ninh không nén được tò mò mà quan sát thư phòng.
Bài trí nơi này khá đơn giản, trên tường chỉ treo duy nhất một bức họa.
"Đó là..."
Kỷ Ninh nhìn kỹ, đó là một bức mỹ nữ đồ.
Y phục vũ y phiêu dật mang theo vận luật của tự nhiên, nụ cười trên môi nàng còn khiến người ta sinh lòng bái phục hơn cả đại phật trong chùa chiền.
Chỉ trong tích tắc, Kỷ Ninh hoàn toàn đắm chìm vào bức họa.
Người nữ tử kia, từ dung mạo, mái tóc đến xiêm y đều mang một mị lực phi phàm.
“Ồ?”
Người trung niên thanh bào ngẩng đầu, ngạc nhiên nhìn bức họa trên tường:
“Không ngờ y lại có ngộ tính cao đến thế. Tỉnh lại!”
Một tiếng quát nhẹ vang lên. Kỷ Ninh cảm thấy cảnh giới không linh trong tâm trí phút chốc vỡ tan, hắn bừng tỉnh, nhận ra mình vẫn đang ở trước mặt Thôi Phủ Quân.
Lúc này, Thôi Phủ Quân đã khép lại cuốn sách, Kỷ Ninh liếc nhìn tiêu đề trên bìa, sắc mặt đại biến.
Đó chính là ba chữ: Sinh Tử Bộ!
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận