Phương Tỉnh đang cảm thấy cực kỳ "high". Là một kiếp làm thuê chính hiệu, thế quái nào anh lại trúng thưởng được một chuyến du lịch Mỹ năm ngày cơ chứ.
"Có quy đổi ra tiền mặt được không hả em?"
Phương Tỉnh ngồi trong căn phòng trọ chật chội, đầy mong chờ hỏi đầu dây bên kia.
"Rất tiếc thưa ngài, không thể ạ!"
Phương Tỉnh vẫn chưa từ bỏ ý định:
"Thế tôi nhượng lại suất này cho người khác được không?"
Anh đã tính kỹ rồi, thằng Tiểu Lưu cùng phân xưởng lúc nào chẳng mơ đi nước ngoài, cứ phát giá giảm 50% là gã chốt đơn ngay tắp lự.
"Rất tiếc, cũng không được nốt! Giải thưởng lần này gắn chặt với chứng minh thư, chỉ chính chủ mới có quyền sử dụng thôi ạ."
"Đệch!"
...
Ba ngày sau, tại thành phố New York.
Lững thững bám đuôi gã hướng dẫn viên, Phương Tỉnh uể oải đi phía sau cùng.
Bên tay trái anh chính là cảng New York – một siêu cảng với sản lượng bốc dỡ hàng năm lên đến hàng trăm triệu tấn.
Tiết trời tháng Tám nóng như đổ lửa.
Ngoài bến cảng, mấy con tàu khổng lồ đang neo đậu, đám xe vận tải tựa như lũ ong thợ cần mẫn, không ngừng khuân những kiện hàng từ dãy kho tàng sừng sững ra sát mạn tàu.
"Oa! Kho bãi gì mà nhiều thế, to khiếp đi được!"
Một bà thím trung niên chỉ tay về phía khu nhà kho kinh ngạc thốt lên, rồi lại tiếp tục ngẩn người trước bãi tập kết container ngoài trời mênh mông bát ngát.
Gã đàn ông bên cạnh ra vẻ hiểu biết giải thích:
"Đây là cảng lớn nhất nước Mỹ đấy. Thực phẩm, nhu yếu phẩm, cho đến đủ loại đồ công nghiệp đều ra vào cửa này cả. Cái khu vực này ấy à, ít nhất cũng đang chứa cả triệu tấn hàng hóa đấy."
Đúng lúc này, một chiếc xe đông lạnh từ phía cầu cảng đang lao về phía kho hàng.
Ở đuôi xe bỗng xuất hiện một đốm đen lớn, nhìn sâu thẳm tựa như một hố đen vũ trụ.
Nhìn từ góc nghiêng, đốm đen này trực tiếp băng qua mặt biển, chẳng biết đầu kia dẫn tới tận phương nào.
Hố đen ngay tại chỗ dần dần bành trướng, nuốt chửng mọi thứ xung quanh vào trong.
"Á! Có ma, chạy mau!"
Người phụ nữ kia phát hiện ra dị trạng đầu tiên.
Với một sự nhanh nhẹn hoàn toàn không tỉ lệ thuận với thân hình sồ sề, bà ta cắm đầu chạy trối chết về hướng ngược lại.
"Chạy mau!"
Người ở bến cảng và cả đoàn du lịch đều đang cuống cuồng thoát thân, Phương Tỉnh cũng không ngoại lệ.
Tốc độ giãn nở của hố đen càng lúc càng nhanh, chớp mắt đã nuốt gọn cả khu kho tàng, rồi đến bãi tập kết ngoài trời...
"Ông đây vốn là kiện tướng chạy nước rút, cứ đợi đấy mà hít khói. Ơ..."
Phương Tỉnh vốn tụt lại cuối đoàn vừa mới chuẩn bị guồng chân thì hố đen đã ập đến...
...
Niên hiệu Vĩnh Lạc, Bắc Bình.
Nguyên Lại bộ Chủ sự Phương Hồng Tiệm vừa mới tạ thế, hôm nay là ngày hạ huyệt.
Là một kẻ bị Hoàng đế bãi quan, Phương Hồng Tiệm mới ba mươi lăm tuổi đã uất ức mà chết.
Lo liệu tang lễ cho ông, đứa con trai độc nhất Phương Tỉnh quả là bậc đại hiếu, thế mà dám bán sạch cả đại trạch để tổ chức một đám tang chu tất, không chê vào đâu được.
Thế nhưng cũng chính vào ngày hoàn tất tang lễ hôm nay, một tên trung gian môi giới lại bất chấp kiêng kỵ mà vác mặt tìm đến tận cửa.
Chờ đến khi tên môi giới hài lòng cầm văn thư và tín vật rời đi, bên trong Phương phủ sắp phải dọn nhà bỗng vang lên một tiếng hét thất thanh...
"Mau đến đây với! Thiếu gia ngất xỉu rồi!"
...
Ba năm sau...
... Thủ hiếu ba năm, đó là việc mà mọi đứa con hiếu thảo đều phải làm.
Thế nhưng kể từ khi dời khỏi Phương phủ, chuyển đến một trang viên nhỏ ngoại ô Bắc Bình, Phương Tỉnh lại sống khá "vô tư", bởi anh luôn ở trong trạng thái ngây ngô khờ khạo, chẳng cần phải tuân theo mớ quy củ phiền hà nào cả.
Trang viên nhỏ này có hơn ba trăm mẫu ruộng, thuê mướn khoảng hơn bốn mươi hộ dân.
Đất đai xem như màu mỡ, chỉ có lòng người là hơi dao động.
Bên trong một gian trạch viện ba lớp, lúc này một người đàn ông ngoài bốn mươi tuổi đang chỉ huy hai gia bộc tháo dỡ những đồ vật dùng để thủ hiếu.
"Phương quản gia, thiếu gia tỉnh rồi! Thiếu gia tỉnh táo lại rồi!"
Một tiểu nha hoàn mặc chiếc áo đối khâm màu xanh chạy đến với vẻ mặt đầy kích động.
Nàng bưng một chiếc bát đựng đầy sữa bò, chẳng màng đến chuyện nam nữ thụ thụ bất thân, túm chặt lấy ống tay áo của người đàn ông trung niên kéo tuột vào hậu viện.
Khóe miệng Phương Kiệt Luân co giật một hồi, tay ôm lấy ngực, vội vàng cùng nha hoàn chạy như bay về phía sau.
Trong phòng ngủ của chính viện, Phương Tỉnh đã tỉnh lại.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận