"Anh chẳng bảo đây là nhà tân hôn bố mẹ mua cho anh đó sao?"
Ngay khi bước vào, Ngải Băng nhìn căn phòng gần như trống rỗng, đôi mày lá liễu nhíu chặt.
Tuy cô ta chỉ xem Chu Lân là một chiếc lốp dự phòng — chính xác là một trong số những chiếc lốp dự phòng — nhưng điều kiện kinh tế của anh vốn khá ổn.
Ít nhất là căn hộ đã thanh toán sòng phẳng này, trong mắt Ngải Băng, sớm muộn cũng thuộc về mình.
Dù Chu Lân có bán đi, thì số tiền đó...
"Năm triệu tệ?"
Nghe thấy con số, mặt Ngải Băng tái mét.
Làm sao có thể chỉ có năm triệu?
Thằng lốp dự phòng chết tiệt này dám giấu quỹ đen sau lưng cô ta sao?
"Tiền đâu?"
Ngải Băng nghiến răng hỏi, cố kìm nén cơn giận.
"Tiền à? Đương nhiên nằm trong tài khoản của tôi rồi."
Chu Lân cười nhạt.
"Sao thế? Muốn giữ hộ tôi à?"
"Chuyện đó..."
Não bộ Ngải Băng xoay chuyển cực nhanh.
Cô ta chủ động tiến lên nũng nịu vây lấy cánh tay Chu Lân, cố ý dùng bộ ngực không mấy nảy nở của mình cọ xát.
Cô ta tin rằng chỉ cần chút mồi chài này cũng đủ khiến loại đàn ông như Chu Lân mụ mẫm đầu óc.
"Bán đi cũng tốt. Em vừa biết một dự án mới sắp mở bán, mai mình đi chọn một căn nhé? Năm triệu tệ dư sức lấy một căn ba phòng ngủ, hai vệ sinh, rộng hơn trăm mét vuông đấy."
"Năm triệu mà đủ sao?"
Chu Lân thừa biết con ả này định giở trò gì, nhưng anh không vạch trần, chỉ thuận miệng hỏi tới.
"Đủ tiền đóng đợt đầu rồi, sau này mình cưới nhau rồi cùng trả nợ, được không anh?"
Ngải Băng vừa nói vừa ra sức uốn éo.
Chu Lân cảm thấy kinh ngạc trước sự dạn dĩ của cô ta: Tuổi thì trẻ mà đã "nhão" đến mức này, không biết đã qua tay bao nhiêu gã rồi.
Kiếp trước sao mình lại mù quáng đến mức không nhận ra nhỉ?
Con ả này tính toán hay thật.
Ngày mai đi mua nhà chắc chắn sẽ bắt anh ký tên cô ta vào.
Tiền cọc anh trả, nợ ngân hàng anh gánh, nhưng một nửa quyền sở hữu lại thuộc về cô ta.
Kể cả sau này không cưới được, chỉ cần có cái tên trên sổ đỏ, cô ta vẫn cuỗm được một số tiền lớn.
Đúng là bậc thầy tay không bắt giặc!
Nghĩ đến đây, Chu Lân cười lạnh: "Ăn gì chưa? Chưa thì ăn cùng luôn đi."
"Em ăn rồi."
Để giữ dáng, Ngải Băng gần như không ăn tối.
Nhan sắc có hạn nên cơ thể là vốn liếng lớn nhất của cô ta.
"Ồ, vậy tối nay đừng về nữa."
Chu Lân vừa ăn vừa nói bâng quơ.
Ngải Băng hơi khựng lại: "Bảo bối, em nói rồi mà, gia giáo nhà em không cho phép làm chuyện đó trước khi cưới... Vả lại chúng mình còn chưa xác định quan hệ chính thức."
"Ra là vậy... Thế thì mai khỏi đi xem nhà nữa."
Chu Lân không buồn ngẩng đầu.
"Anh..."
Ngải Băng sững sờ.
Cô ta cảm giác Chu Lân như biến thành một người khác.
Trước đây anh chưa bao giờ dám nói chuyện với cô ta bằng tông giọng đó.
Nghĩ lại thái độ mấy ngày nay của anh, cô ta bắt đầu cảnh giác: Chẳng lẽ gã liếm cẩu này tìm được mối khác ngon hơn?
Không được!
Không thể để đứa khác hớt tay trên, ít nhất là vì năm triệu tệ kia, tối nay phải ở lại!
"Được rồi, tối nay em ở lại với anh. Nhưng đừng có mà nghĩ bậy đấy, chỉ là bầu bạn đơn thuần thôi."
Chu Lân cười thầm trong bụng.
Cái loại "xe nát" qua tay không biết bao nhiêu đời chủ như cô mà còn bày đặt giả nai?
Tưởng ông đây còn hứng thú chắc?
"Ngày mai tôi định về quê một chuyến."
"Ba Thục? Chẳng phải đã hẹn đi mua nhà sao?"
Ngải Băng hỏi.
"Mẹ tôi bảo chỉ cần tôi dẫn bạn gái về ra mắt, tiền mua nhà bà sẽ lo hết. Thanh toán một lần."
"Hít..."
Ngải Băng đảo mắt, trong lòng đã sướng rơn nhưng vẫn ra vẻ giữ giá.
Để con mồi cắn câu, Chu Lân giả bộ lúng túng: "Tôi chỉ muốn hỏi... nếu em rảnh thì có thể đi cùng tôi không? Tôi không có ý ép buộc gì đâu."
"Thấy anh thành khẩn thế..."
Ngải Băng vểnh môi.
"Để em xem công ty có cho xin nghỉ không đã. Em chưa đồng ý làm bạn gái chính thức của anh đâu nhé, chỉ là giúp anh một lần thôi. Còn tương lai... phải xem biểu hiện của anh thế nào đã."
"Em cứ đi xin nghỉ đi, tôi đặt vé!"
Nhìn bộ dạng "trà xanh" nửa đẩy nửa đưa của Ngải Băng, Chu Lân suýt nữa thì bật cười thành tiếng.
Tương lai?
Tôi thề danh dự, tương lai của cô sẽ "đặc biệt" lắm đấy!
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận