Hôm qua Lục Nghiêu còn có thể chuồn sớm, nhưng hôm nay công ty lại bắt đầu chế độ tăng ca tập thể.
Sếp không biết vừa ăn quả đắng ở đâu bên ngoài, vừa về đã mở ngay một cuộc họp khẩn.
Lão mắng nhiếc tất cả mọi người, yêu cầu ai nấy đều phải viết bản tổng kết công việc gần đây và nộp trước khi tan làm.
Cả công ty chìm trong bầu không khí áp lực cực thấp.
Sếp đứng một mình bên cửa sổ, chắp tay sau lưng với ánh mắt u ám.
Lão chưa đi, chẳng ai dám nhấc mông.
Đám "con ông cháu cha" lúc này cũng gạt bỏ vẻ lười nhác thường ngày, giả vờ hăng say tăng ca.
"Ăn lót dạ đi."
Chị Bành đồng nghiệp nhét cho Lục Nghiêu một chiếc bánh xốp.
"Cảm ơn chị Bành."
Lục Nghiêu cũng bắt đầu thấy đói.
Chị Bành là một trong ba người làm việc tử tế nhất công ty.
Chị ấy khoảng ba mươi tuổi, còn độc thân, dù không quá xinh đẹp nhưng ăn nói dịu dàng, hòa nhã, rất dễ gần.
Chị ấy chăm sóc Lục Nghiêu vì thấy tính cách anh khá giống em họ mình.
"Biết tại sao sếp cáu không?"
Chị Bành hạ thấp giọng. Lục Nghiêu lắc đầu.
"Xe lão bị gạch rồi."
Lục Nghiêu nhớ sếp lái một chiếc BMW X5 màu trắng, ghế phụ luôn thay đổi những cô nàng trẻ măng.
"Người gạch xe là một đứa nhóc, con trai của một trong số các nhân tình của lão đấy."
Chị Bành hào hứng buôn chuyện.
"Hai ngày trước lão lại vừa hụt mất một hợp đồng lớn vào tay một gã trẻ tuổi. Lần này đúng là tiền mất tật mang..."
Lục Nghiêu gật đầu ứng phó, nhưng đầu óc anh hoàn toàn treo ngược vào cái máy mô phỏng.
Mãi mới đợi được sếp rời đi, chị Bành xách túi lên:
"Tiện đường, chị chở một đoạn nhé?"
"Thôi thôi, em đang định đi dạo mua ít đồ."
"Thế thì chú ý an toàn."
Chị Bành dặn:
"Gần đây có vụ biến thái chuyên đánh ngất người ta rồi treo trần truồng lên dây thừng đấy... Nghe bảo hắn không kén cá chọn canh, nam nữ gì cũng quất tuốt."
Lục Nghiêu sững người một lát khi biết hai nạn nhân đều ở khu phố mình sống.
"Cái đó... hôm nay cho em quá giang một đoạn được không chị?"
Chị Bành phì cười: "Sợ rồi à?"
"Hơi hơi ạ."
"Thành giao, lên xe."
Chị lái chiếc Mazda màu đỏ lao vào màn đêm thành phố.
Lục Nghiêu ngồi ở ghế phụ, nhìn ra cửa sổ.
Thực ra anh không sợ tên biến thái, anh chỉ muốn về nhà thật nhanh để xem tiến triển trong máy mô phỏng.
Vừa về đến phòng, Lục Nghiêu phi thẳng đến trước máy tính: "Bộ lạc Đại Tỏi, Thần Minh của các bạn đã trở lại!"
Khi mở cửa, Xương rồng tùy tùng ở trên bàn máy tính lập tức quỳ lạy hành lễ với anh.
Căn phòng nhỏ đã được dọn dẹp sạch bong, thơm mùi cỏ cây nhờ công của món đồ tùy tùng này.
Màn hình tinh thể lỏng 24 inch vẫn đang sáng.
Kể từ khi biết Máy Mô Phỏng Thần Minh tự vận hành, Lục Nghiêu quyết định treo máy liên tục.
Quan sát màn hình, anh thấy bộ lạc Đại Tỏi lại có biến đổi mới:
Nhân khẩu: 38 người (Tăng thêm 13 người gồm thành viên bộ lạc Rừng Xanh, thổ dân lang thang và một dã nhân).
Tín ngưỡng: 44 điểm.
Lục Nghiêu mừng thầm, thế là đủ làm thêm hai phát Sét đánh rồi.
Thu nhập cố định từ Xương rồng tùy tùng và Vương trượng Tinh lực là 2 điểm/giờ.
Tiếp theo là phần trọng tâm.
Lục Nghiêu lấy ra một túi hạt giống lúa mì vừa mua.
Đây là Ban phước mà anh đã cân nhắc kỹ: Lúa mì.
Phải để bộ lạc Đại Tỏi ăn no cái bụng thì họ mới có sức mà phát triển văn minh.
—— Bạn có muốn ban tặng [Lúa mì] cho tín đồ của mình không? ——
Lục Nghiêu chọn [Có].
Ngay lập tức, các pixel tiểu nhân bên ngoài thần điện xuất hiện dấu chấm than trên đầu, giơ cao hai tay reo hò:
"Thần Minh ban phước!"
"Vĩ đại Thần Minh, cảm tạ ân điển của Người!"
"Lúa mì! Là lúa mì thần thánh!"
Xác mãn (Shaman) lúc này lên tiếng:
"Thần đã ban lúa mì, chúng ta phải tận dụng nó để truyền bá Tín ngưỡng của Người đi khắp thế giới, giống như cách chúng ta đã làm với Đại tỏi."
Màn hình hiển thị:
Thần tích: Ban phước của bạn giúp tín đồ học được cách gieo trồng lúa mì.
Chỉ số: Tín ngưỡng tăng từ 44 lên 84 điểm (Lúa mì mang lại +40 điểm).
Một lúc sau, Xác mãn bước vào Nghiêu Thần điện, quỳ sụp xuống, trên đầu hiện ra một dấu hỏi.
Lục Nghiêu nhấn vào để xem thắc mắc:
"Vĩ đại Thần Minh, bộ lạc Rừng Xanh biết tung tích của một Sứ đồ của cựu thần đang hấp hối, họ muốn dùng người đó làm Tế phẩm dâng lên Ngài. Đổi lại, họ muốn chúng ta truyền dạy cách trồng lúa mì. Trí tuệ hèn mọn của con không thể đong đếm được giá trị này, cúi xin Ngài ban xuống một chỉ dẫn."
—— Bạn có muốn chia sẻ lúa mì với bộ lạc Rừng Xanh để giao dịch [Sứ đồ] không? ——
[Có] / [Không]
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận