Biểu tượng vương trượng trong ô biến mất, thay vào đó, một đoản trượng dài cỡ cánh tay xuất hiện ngay trên bàn phím màu đen của máy tính.
Lòng bàn tay Lục Nghiêu rịn mồ hôi.
Dù đã lờ mờ đoán được 【Ban phước】 có thể truyền qua Thần điện tới thế giới pixel, thì về lý thuyết, 【Tế phẩm】 cũng có thể truyền từ thế giới đó sang đây.
Nhưng khi cảnh tượng này thực sự diễn ra trước mắt, anh vẫn không tự chủ được mà nín thở.
Lục Nghiêu cẩn thận cầm lấy cây vương trượng.
Không nặng, trọng lượng tương đương gỗ bình thường.
Bề mặt đoản trượng đầy vân gỗ nhưng sờ vào lại láng mịn như được phủ một lớp sơn bóng trong suốt.
Đầu vượng trượng có hai nhánh ngắn, hơi giống một đoạn sào phơi đồ bị gãy, nhưng trên nhánh cây lại mọc ra mấy mầm non nhỏ xíu, tạo cảm giác vẫn còn tràn trề sức sống.
Cầm 【Vương trượng Tinh lực】 trong tay, Lục Nghiêu chỉ thấy tinh thần sảng khoái, mọi mệt mỏi đau nhức vùng lưng đều tan biến sạch sành sanh.
Cảm giác như được quay lại tuổi mười bốn mười lăm, thức đêm cày game xong chỉ cần ngủ một giấc là lại tràn đầy sinh lực.
Đạo cụ ma pháp của thế giới pixel thực sự có tác dụng ở thế giới thực!
Lục Nghiêu nhìn vào cây vương trượng.
Một dòng chữ hiện lên: Tinh lực 12/12 giờ, đang sử dụng.
Nghĩa là chỉ cần cầm cây vượng trượng này, về lý thuyết là không cần ngủ nghỉ, hôm sau đi làm hay đi học đều sẽ không bao giờ ngủ gật!
Lòng Lục Nghiêu trào dâng một luồng nhiệt huyết.
Hiện tại, thức đêm chơi game đã là một điều xa xỉ với anh.
Dù mới hai mươi ba tuổi, nhưng anh cảm nhận rõ rệt sự thay đổi của cơ thể.
Mình chẳng còn được như thời niên thiếu nữa, chỉ cần thức khuya một hai tiếng là hôm sau ngáp ngắn ngáp dài, cà phê hay bò húc đều vô dụng.
Có 【Vương trượng Tinh lực】, anh có thể trở lại thời kỳ đỉnh cao tràn đầy tinh lực!
Anh cầm vương trượng múa may phấn khích một hồi rồi mới bình tĩnh lại.
Không đúng, trọng điểm không phải cái này... mà là 【Tế phẩm】 thực sự có thể mang ra từ trong game.
Chắc chắn trong thế giới pixel vẫn còn những đạo cụ ma pháp khác như 【Vương trượng Tinh lực】.
Nếu có thể thông qua Thần điện liên tục gửi ra ngoài... thì trò chơi này chính là một kho báu vô tận.
Lục Nghiêu thấy tâm hồn sảng khoái lạ thường.
Với khả năng phá vỡ bức tường không gian của Thần điện, chẳng mấy chốc anh có thể thoát khỏi kiếp làm thuê khổ sai, bước tới đỉnh cao cuộc đời, trở thành một trạch nam chính hiệu không còn bị sinh kế thắt cổ nữa!
Anh quay lại chú ý vào trong game.
Lúc này đám người pixel đã lục tục trở về bộ lạc, trên đầu ai nấy đều hiện biểu tượng mặt cười.
"Thần Minh thích tế phẩm, tốt quá rồi, tốt quá rồi!"
"Hóa ra Thần Minh đại nhân thích loại tế phẩm đó, mình nhất định cũng sẽ tìm được thứ tốt hơn!"
"Tôi vẫn thấy lợn rừng là tốt nhất, Thần nhất định sẽ thích lợn rừng, lợn rừng lợi hại hơn cái cành cây kia nhiều!"
"Lăng nhăng, cá mới là tốt nhất!"
"Lợn rừng!" "Cá!"
Lục Nghiêu nhận thấy tên nhóc khăng khăng chọn lợn rừng và tên thích cá đều là người từ bộ lạc Sâm Lâm mới gia nhập bộ lạc Đại Toán.
Họ đều mặc áo khoác da.
Bộ lạc Sâm Lâm chắc hẳn thiên về hái lượm và săn bắn, họ cho rằng con mồi là món quà tốt nhất cũng là điều dễ hiểu.
Ánh mắt Lục Nghiêu đảo qua đảo lại giữa đám tiểu nhân, cố gắng tìm ra kẻ đã hiến dâng 【Vương trượng Tinh lực】.
Nhưng đám nhóc này trông giống hệt nhau, trên đầu không có tên, cũng chẳng có đặc điểm cá nhân nào, rất khó nhận dạng.
Cuối cùng, Lục Nghiêu vẫn tìm thấy người trong Thần điện.
Có một tên người pixel mình trần chân đất đang đứng đó, đầu vẫn hiện dấu hỏi.
Người tư duy duy nhất của bộ lạc chính là hắn.
Một dòng thông báo mới hiện lên:
— Có một tín đồ đã nảy mầm trí tuệ, Ngài có muốn chuyển hóa hắn thành tiên tri không?
【Có】 【Không】
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận