Tại nhà thi đấu Vạn Quốc, trong phòng nghỉ dành cho thí sinh.
Với tư cách là kẻ tạo lập mê cung, Lâm Diệp dĩ nhiên đang theo dõi buổi phát trực tiếp cuộc viễn chinh vào cấm địa của chính mình.
Nhìn làn sóng đạn mạc (comment) không ngừng nghi ngờ, cùng những lời khi khiêu khích ngông cuồng của Aoki Rinzou – đội trưởng đội thám hiểm Đại Hòa, Lâm Diệp không hề giận dữ, ngược lại còn cảm thấy có chút cạn lời.
Đám người này tưởng rằng nhiệm vụ mê cung của anh chỉ đơn giản là dắt họ đi dạo vài vòng giữa đại mạc chắc?
Thứ họ đang đối mặt không phải là một bãi cát tầm thường, mà là "Biển Chết" Taklamakan – nơi hung hiểm bậc nhất thế giới!
Bản thiết kế của Lâm Diệp vốn được cấu thành từ ba tầng đại sát cơ, tương ứng với ba tầng cấu trúc mê cung lồng ghép:
Bản thân lăng mộ Nữ Vương lại tiếp tục phân hóa thành ba tầng cơ quan, tạo thành một ma trận "mê cung trong mê cung".
Vậy mà đám người xem này mới chỉ chạm tới lớp vỏ bọc đơn giản nhất ở tầng một đã vội vã khua môi múa mép.
Là bọn họ quá ngây thơ, hay là trí tuệ của thế giới này thực sự có vấn đề?
"Mật Thần, nhiệm vụ mê cung ở thế giới này thường được thiết kế thế nào? Chẳng lẽ đều là loại đơn tuyến chỉ có một nhiệm vụ duy nhất sao?"
【Mê Thần nhắc nhở: Thưa Nhà thiết kế tôn kính, 99% mê cung trên Lam Tinh đều là thiết kế đơn nhiệm. Các nhà thiết kế tại đây có thói quen chỉ bố trí một thử thách duy nhất trong một cảnh quan cụ thể.】
【Việc ngài thiết kế ba tầng nhiệm vụ đồng bộ với cấu trúc bản đồ ba lớp là minh chứng của một Mê Cung Cấp Cao. Đây chính là lý do bản thiết kế này được thẩm định ở mức độ Địa Ngục!】
【Nói cách khác, "Tinh Tuyệt Cổ Thành" của ngài, dù là cấu trúc địa đồ hay độ tinh vi của nhiệm vụ, đều đạt đến cường độ cực hạn.】
Lâm Diệp nghe xong càng thêm ngán ngẩm.
Thú thật, anh thiết kế những thứ này chẳng tốn bao nhiêu công sức, thậm chí còn thấy mình hơi "làm biếng", vậy mà trong mắt thế giới này lại trở thành đỉnh cao không thể chạm tới.
Hóa ra bấy lâu nay anh cứ ngỡ thiên hạ thái bình, cao thủ như mây, chỉ có Đại Hạ là đứt gãy văn hóa.
Giờ mới hiểu, cái đứt gãy ở đây là đứt gãy về trí tuệ.
Đám người này hoàn toàn không biết cách lợi dụng thiên thời địa lợi từ cổ tích quốc gia để kiến tạo nên những sát cục tương xứng.
Anh cầm điện thoại lên, lướt qua một lượt các trang web rồi chợt nhận ra một sự thật thú vị: Thế giới này hoàn toàn không tồn tại khái niệm trò chơi trực tuyến hay game offline.
Hèn chi! Ở kiếp trước, Lâm Diệp vốn là tay chơi lão luyện, những nhiệm vụ lắt léo, tầng tầng lớp lớp trong game từng khiến anh phát nôn.
Nhưng người ở thế giới này lại thuần khiết như một tờ giấy trắng...
Lâm Diệp quay lại màn hình livestream, khẽ nhếch môi, giọng điệu mang theo vài phần ngạo nghễ của kẻ đứng trên đỉnh cao:
"Vậy thì các người còn chơi bời cái quái gì nữa? Một lũ thái tử gia ăn hại..."
"Chỉ với cái trình độ sơ đẳng này... mà cũng đòi công phá mê cung của ta sao?"
……..
TRONG THẾ GIỚI MÊ CUNG "TINH TUYỆT CỔ THÀNH".
Ba giờ đồng hồ đã trôi qua.
Đội thám hiểm của Aoki Rinzou vẫn đang lầm lũi tiến bước giữa biển cát mênh mông.
Dù cuồng phong gào thét, cát bụi mù trời, nhưng dàn xe sa mạc chuyên dụng của Đại Hòa vẫn tỏ ra vô cùng bền bỉ.
Aoki Rinzou vô cùng đắc ý.
Hắn vừa nhàn nhã xoay vô lăng, vừa ngậm điếu xì gà, tận hưởng cảm giác chinh phục.
Gã trợ lý bên cạnh vội vàng báo cáo:
"Đội trưởng Aoki, theo định vị GPS, chúng ta chỉ còn cách phạm vi khoanh vùng của Tinh Tuyệt Cổ Thành chưa đầy một cây số."
"Cứ theo đà này, tối đa ba tiếng nữa, chúng ta sẽ lôi được tòa cổ thành đó lên từ đống cát bụi này! Ha ha ha!"
Aoki vỗ mạnh vào vai tay kỹ thuật viên, cười lớn:
"Thật là vô vị. Tôi đã nói rồi, cái mê cung này làm sao đạt tới cấp độ Địa Ngục được. Đúng là hữu danh vô thực!"
Đúng lúc đó, bộ đàm vang lên tiếng rè rè gấp gáp:
"Đội trưởng! Phía trước một trăm mét, phát hiện một thương đội!"
Aoki đưa ống nhòm lên quan sát.
Giữa màn cát vàng, một nhóm người mặc trang phục rộng thùng thình đặc trưng của vùng Tây Vực Đại Hạ đang lầm lũi dắt theo đàn lạc đà.
Điều kỳ dị là, toàn bộ đàn lạc đà đó đều mang một màu trắng muốt tinh khôi.
"Thương đội? Giữa sa mạc hoang vu này lấy đâu ra người? Áp sát xem sao."
Aoki thừa hiểu đây là các NPC (nhân vật máy).
Theo kinh nghiệm thám hiểm, lũ người này thường nắm giữ những thông tin quan trọng về nhiệm vụ.
Đoàn xe nhanh chóng chặn đầu nhóm người Tây Vực.
Aoki bước xuống xe, nghênh ngang đi tới trước mặt một lão già dẫn đầu.
"Lão già, tên gì?"
"Hắc hắc, tiểu nhân tên An Lực Mãn, vốn được mệnh danh là 'Bản đồ sống' của vùng sa mạc này."
Lão già nở nụ cười héo hắt, giọng nói nồng nặc mùi thịt cừu nướng.
"Bản đồ sống? Hừ, vậy lão có biết đường đến Tinh Tuyệt Cổ Thành không?"
"Tinh Tuyệt Cổ Thành? Các người muốn tới đó sao?"
An Lực Mãn biến sắc, giọng run rẩy:
"Không không không! An Lực Mãn này tuyệt đối không đi! Nơi đó là sào huyệt của ác quỷ! Kẻ nào bén mảng tới đều sẽ bị dính lời nguyền rủa vĩnh viễn!"
"Một khi bước chân vào đó, ác quỷ sẽ thức tỉnh và nuốt chửng tất cả! Hỡi những kẻ ngoại tộc, mau quay về đi! Hắc Sa Bạo (Bão cát đen) sắp tới rồi! Không có Bạch Lạc Đà, không ai sống sót ra khỏi đó được đâu! Nhưng nhìn các người không giống người tốt, An Lực Mãn sẽ không giúp các người đâu!"
Nghe những lời gở mồm từ lão già lẩm cẩm, mặt Aoki Rinzou sầm lại.
Hắn lạnh lùng rút súng, gí thẳng vào trán An Lực Mãn rồi bóp cò.
Đoàng!
Đám binh sĩ phía sau cũng đồng loạt xả súng.
Tiếng súng nổ đanh gọn xé toạc không gian.
Máu tươi tức khắc nhuộm đỏ bãi cát vàng.
"Lắm lời, đáng chết!"
Aoki lạnh lùng lau nòng súng, khóe miệng nhếch lên đầy tàn nhẫn:
"Không kẻ nào có quyền mặc cả với dân tộc Đại Hòa cao quý!"
Hắn vốn là kẻ bạo ngược, coi việc sát hại NPC trong thế giới ảo là một thú vui để thỏa mãn dục vọng thú tính của mình.
Hành vi tàn độc này ngay lập tức khiến kênh livestream nổ tung:
Giữa lúc dân mạng đang khẩu chiến dữ dội, Aoki Rinzou vẫn thản nhiên dùng khăn tay lau súng.
Thế nhưng, một tiếng hét thất thanh từ phía sau khiến hắn sững người:
"Đội... Đội trưởng! Nhìn phía Nam kìa! Cái gì thế kia?"
"Tại sao trời lại tối sầm thế kia?"
Aoki ngẩng đầu lên, hơi thở chợt khựng lại.
Ở phía chân trời phía Nam, bóng tối đặc quánh như mực đang cuồn cuộn ập đến!
Mặt trời như bị một con quái thú khổng lồ nuốt chửng, ánh sáng lịm dần rồi tắt ngấm.
Từ sâu trong đại mạc, một thứ âm thanh trầm đục, rợn người bắt đầu truyền tới.
Đó là tiếng ma sát kinh hoàng của hàng tỷ hạt cát đang cuồng loạn nhảy múa!
Ngay lúc đó, âm thanh lạnh lẽo của Mật Thần vang lên bên tai:
【Cảnh báo: Thám hiểm gia chú ý! HẮC SA BẠO ĐANG CÀN QUÉT! MAU CHÓNG TÌM NƠI TRÚ ẨN!】
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận