Trong tư thất.
*tư thất: phòng riêng
Lý Nhai khoan khoái tẩy trần một lượt, đoạn đứng trước gương đồng trầm ngâm quan sát bản thân.
Sau khi Thối Thể, đường nét trên gương mặt hắn càng thêm góc cạnh, cương nghị. Tuy nhiên, dư âm từ trận tử chiến với Yêu Lang trước đó vẫn để lại những vết thương chằng chịt trên da thịt.
"Trước tiên phải trị thương đã..."
Lý Nhai nheo mắt, trong đầu lướt qua phương thuốc mà hắn đã dùng Bảng Bói Toán để suy diễn mấy ngày trước: Địa Du, nhựa cây Long Não Hương, Huyết Linh Thảo...
Ngặt nỗi, trong tay hắn lúc này chẳng có lấy một vị.
Lần trước mạo hiểm ra khỏi thành hái thuốc, hắn đã vét sạch dược liệu ở những nơi đó, giờ quay lại chắc chắn chỉ còn đất trống.
May mà hiện tại hầu bao đã rủng rỉnh, có thể trực tiếp ra tiệm thuốc mua đồ có sẵn, dẫu cái giá chắc chắn chẳng hề rẻ.
….
Trên trục lộ phía Nam thành Lâm Sơn.
Lý Nhai thản nhiên bước vào một tiệm dược, lát sau lại ung dung bước ra.
Cứ thế, hắn lần lượt ghé qua nhiều hiệu thuốc khác nhau, mỗi nơi chỉ chọn mua duy nhất một loại dược liệu để tránh bị kẻ gian dòm ngó.
….
Trong phòng bếp tư thất.
Lý Nhai thu hết đống dược liệu trên bàn vào tầm mắt.
Để gom đủ Địa Du, nhựa cây Long Não Hương, Huyết Linh Thảo và các loại Linh dược bổ trợ khác, hắn đã tiêu tốn mất ba lạng bạc.
Số tiền còn lại trong tay chỉ vỏn vẹn hai mươi bảy lạng.
"Đúng là một con thú nuốt vàng mà!"
Lý Nhai không khỏi cười khổ.
Khó khăn lắm mới trảm được một con Yêu Lang, kiếm về bốn mươi lạng bạc, vậy mà mới qua nửa ngày đã bay mất gần phân nửa.
Xem chừng con đường tu hành này, tiền bạc chính là huyết mạch, sau này chi tiêu sẽ còn kinh khủng hơn.
Hắn thầm đánh giá: Phải dốc sức kiếm tiền thôi!
...
Buổi chiều, nắng vàng rực rỡ đổ xuống sân.
Lý Nhai cẩn thận đắp thuốc lên các vết thương, lại uống thêm nước cốt ngâm từ Huyết Linh Thảo.
Cảm giác đau nhức dịu đi rõ rệt, hắn thầm tính toán, chỉ cần hai ba ngày là có thể khôi phục hoàn toàn.
Cốc cốc cốc!
Tiếng gõ cửa vang lên khô khốc tại Lý phủ.
"Ai đó?"
Lý Nhai trầm giọng hỏi, ý vị cảnh giác lộ rõ.
Nghe thấy giọng nói từ bên trong vọng ra, Ngô quản gia khựng lại.
Lão cảm thấy giọng nói này có phần quen tai, nhưng lục tìm trong ký ức mãi vẫn không ra là kẻ nào.
"Bằng hữu, lão phu là quản gia của Ngô gia phía Đông thành."
Nghe vậy, môi Lý Nhai khẽ nhếch lên một nụ cười giễu cợt.
Quả nhiên, danh tiếng của hắn sau trận chiến hôm nay đã kinh động đến tai Ngô gia.
Việc lão quản gia tìm được tới tận đây cũng chẳng có gì lạ.
Với bộ dạng đặc trưng lúc hành sự, chỉ cần có chút quan hệ và chịu khó hỏi thăm là ra ngay tung tích.
"Có việc gì?"
Lý Nhai tiếp tục hỏi, cố ý đè thấp thanh quản cho giống một gã đại hán thô kệch.
Ngô quản gia đứng ngoài đáp:
"Có thể mở cửa đàm đạo một lát không?"
Lý Nhai cười hắt ra một tiếng:
"Thân thể bất tiện, không tiếp khách."
Lão quản gia bên ngoài nghiến răng, thầm rủa một câu "đồ không biết điều", đoạn cao giọng:
"Nghe danh các hạ có thể đơn thương độc mã trảm sát yêu ma đồng cấp, Ngô gia chúng ta thành tâm mời ngươi gia nhập Đội Trảm Yêu. Nếu đồng ý, Gia chủ hứa sẽ trọng thưởng một trăm lạng bạc cùng một viên Yêu Ma Hạch Tâm."
"Không hứng thú."
Lý Nhai lạnh lùng hồi đáp.
Hắn đã bói ra trận trảm yêu ngày mai là cục diện cửu tử nhất sinh, kẻ nào đâm đầu vào mới là kẻ điên.
"Bằng hữu, nên suy nghĩ lại một chút..."
"Cút!"
Một tiếng quát lạnh lùng truyền ra khiến Ngô quản gia tức đến tím mặt, chỉ muốn chửi ầm lên.
Nhưng nghĩ đến việc đại sự ngày mai, sợ gây xung đột làm hỏng đại kế, lão đành hậm hực quay người.
"Thằng ranh con, cứ đợi đấy cho lão phu!"
Đi được một đoạn xa, lão nhổ toẹt một bãi nước bọt về phía cổng Lý phủ, nhìn tấm biển đề hai chữ trên cửa mà lòng đầy oán hận.
……
Trong tư thất.
Lý Nhai liếc qua khe cửa, thu trọn bóng lưng ấm ức của lão quản gia vào mắt, lạnh lùng tự nhủ:
"Hừ, đợi qua ngày mai, để xem cái mặt già của ngươi còn đắc ý được bao lâu."
Nói đoạn, hắn thu lại ánh mắt, tiếp tục tĩnh tâm dưỡng thương.
Trong ngày hôm đó, lần lượt người của vài gia tộc khác cũng tìm đến, ý đồ đều là lôi kéo hắn vào Đội Trảm Yêu.
Lý Nhai nhất quyết "cửa đóng then cài", chỉ đáp trả qua loa vài câu, chẳng hứa hẹn cũng chẳng từ chối tuyệt đường, cốt để giữ thế trung lập.
…………
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận