- Trang Chủ
- Xuyên không
- Mỗi Ngày Một Quẻ: Ta Ở Dị Thế Cải Mệnh Thành Thần (Dịch)
- Chương 32: Một Đao Chém Yêu, Một Mình Chống Lại Cả Thành 2
Trong lúc Lý Nhai đang mua sắm, hắn nhạy bén nhận ra xung quanh xuất hiện ngày càng nhiều võ giả.
Bọn chúng lăm lăm binh khí, tuy không ra tay nhưng hắn đi đến đâu là bám đuôi đến đó.
"Theo dõi công khai thế này sao?"
Lý Nhai hừ lạnh một tiếng.
Sau khi thu thập đủ dược liệu và nhu yếu phẩm, hắn sải bước thẳng về phía cửa Nam thành.
Những kẻ bám đuôi lập tức rầm rập đuổi theo.
Trên đại lộ phía Nam.
Lý Nhai thong thả chén sạch một con gà quay, đứng tựa dưới gốc cây cổ thụ gần cổng thành.
Xung quanh hắn, hơn trăm võ giả đã dàn trận, sắc mặt mỗi người một vẻ nhưng tuyệt nhiên không ai mở miệng.
Bầu không khí căng thẳng đến mức đóng băng.
"Ta nói này, các vị có việc gì không?"
Cuối cùng, Lý Nhai vẫn là người phá vỡ sự im lặng bằng giọng điệu nhàn nhạt.
Một võ giả cười giả lả:
"Lý Nhai, ngươi độc hành mà giết được nhiều yêu ma như vậy, chắc hẳn có bí quyết gì? Hay là chia sẻ một chút, dẫn anh em cùng nhau phát tài?"
Lý Nhai ngước nhìn sắc trời.
Hoàng hôn đã lịm tắt.
Trời sắp tối, cũng là lúc đóng cổng thành.
"Nếu ta nói 'không' thì sao?"
Lý Nhai khẽ đáp, ý đồ kéo dài thời gian rõ rệt.
Một gã Thối Thể hậu kỳ bộc phát khí thế áp đảo:
"Nếu ngươi không nói, vậy thì từ nay về sau, ngươi đi đâu chúng ta theo đó, ngươi thấy thế nào?"
Lý Nhai bật cười.
Cái văn văn vở vở này sao mà giống gã Ngô Xương thế không biết.
Hắn ghét nhất là bị uy hiếp, nếu không phải vì quân số đối phương quá đông, hắn đã sớm tiễn bọn này đi "đầu thai" hàng loạt rồi!
"Đóng cổng! Đóng cổng!"
Lúc này, đám quan binh bắt đầu đẩy cánh cổng thành nặng trịch.
"Ta muốn ra khỏi thành."
Lý Nhai búng tay ném một lượng bạc cho quan binh, rồi trước hàng trăm đôi mắt ngỡ ngàng, hắn nghênh ngang bước ra ngoài.
Đám quan binh ngây người.
Ra thành vào ban đêm?
Muốn tự sát sao?
Đám võ giả cũng trố mắt nhìn nhau.
Lý Nhai đứng ngược sáng, bóng lưng hòa vào màn đêm, đối mặt với đám người trong thành mà lạnh lùng thốt:
"Các ngươi chẳng phải muốn theo ta sao? Đến đây!"
Giọng nói đanh thép như sấm bên tai.
Có kẻ định tiến lên nhưng lập tức bị đồng bọn kéo lại.
Không một ai đủ can đảm ra khỏi thành khi màn đêm buông xuống, dù là Thối Thể đỉnh phong cũng có nguy cơ "bay màu" như chơi.
"Một lũ hèn nhát!"
Lý Nhai buông lời mỉa mai rồi xoay người, hoàn toàn tan biến vào bóng tối vô tận.
Đám võ giả nuốt nước bọt, vừa kinh hãi vừa khó hiểu:
"Gã này chắc lo bị chúng ta vây công nên mới chọn con đường chết này."
"Ngu xuẩn! Ban đêm yêu ma ngoài thành như trẩy hội, hắn chết chắc rồi!"
Đông đảo võ giả đều tin rằng ngày này năm sau sẽ là ngày giỗ của Lý Nhai.
Trước cổng chính Lý phủ.
Liễu Phượng Nguyên vừa cắn xong túi hạt dưa cuối cùng, thấy trời đã tối hẳn mà gã hàng xóm vẫn bặt vô âm tín, bèn nhíu mày ngáp một cái.
Gã ngồi đợi thêm một canh giờ, cuối cùng dứt khoát nằm luôn trên bậc thềm mà đánh một giấc.
……
Giữa màn đêm thăm thẳm.
Lý Nhai đeo một cái túi lớn chứa một trăm hai mươi phần dược liệu Canh Long Tiên Bích Liên, than củi và linh tinh đủ thứ.
Dù hành lý nặng hơn ba trăm cân, hắn vẫn có thể thi triển thân pháp chạy đi vun vút.
Đêm nay trăng thanh gió mát.
Ánh trăng như bạc rải xuống trần gian.
Với thị lực nhạy bén của người tu hành, hắn nhìn rõ mồn một mọi thứ.
Soạt!
Bụi cây rung động, ba con sói hoang mắt lóe xanh lè nhảy xổ ra.
Tuy không phải yêu ma nhưng cũng là dã thú hung hãn.
Vút!
Lý Nhai lao lên, thanh đao bách luyện ra khỏi vỏ như du long xuất thế.
Những đường đao phiêu dật, thanh thoát vẽ nên những quỹ đạo tử thần.
Ba con sói còn chưa kịp hiểu chuyện gì đã bị "nhất đao phân thây".
Hắn không dừng lại.
Yêu ma ngoài thành đang lúc hoạt động mạnh nhất, sương mù quỷ dị bủa vây khắp chốn.
Lý Nhai cẩn thận né tránh, tiến thẳng về phía cái hố trời thần bí.
Có thể đột phá Thối Thể đỉnh phong hay không, tất cả đều trông chờ vào đêm nay!
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận