Giữa vùng núi rừng Tây Nam non nước hữu tình, trong một ngôi bản nhỏ, có một người phụ nữ quân nhân dung mạo như họa đang bế đứa nhỏ ngồi trong gian nhà đất.
Cô đang trò chuyện cùng người đàn ông cũng mặc quân phục như mình. Nếu không nhìn vào vẻ mặt trĩu nặng của hai người, hẳn ai cũng nghĩ đây là một khung cảnh gia đình vô cùng ấm áp.
Người đàn ông có gương mặt góc cạnh, cương nghị mà vẫn không kém phần tuấn tú. Hai vợ chồng mỗi người bế một đứa trẻ, người thì bất lực, người thì đầy vẻ sầu lo.
“Dẫu có không nỡ, chúng ta cũng buộc phải gửi các con đi thôi. Thổ phỉ sắp đánh vào bản rồi, nhân lúc có đợt chuyển thương viên xuống núi, em hãy mang theo hai con cùng đi. Cả ba mẹ con ở lại đây, anh thật sự không yên tâm chút nào.”
Thấy vợ lắc đầu, giọng điệu người đàn ông bỗng trở nên nghiêm nghị:
“Đây là mệnh lệnh, bắt buộc phải chấp hành! Em dẫn theo đội thương viên rời đi trước, ít nhất phải đưa được các con đến nơi an toàn.”
Anh khẽ thở dài:
“Ai chà, thằng lớn nhà mình mà biết có thêm hai đứa em gái, chắc nó mừng lắm đấy. Đã bao lâu rồi vợ chồng mình không được gặp con trai, anh nhớ nó quá.”
“Thế này đi, sau khi các em rút về tuyến sau, em cứ ở nguyên đó chờ đợi. Đợi đến khi chúng anh quét sạch lũ phỉ này, gia đình mình sẽ cùng nhau về nhà thăm con.”
“Tiêu Hồng —”
Nghe tiếng gọi từ bên ngoài, Tiêu Hồng vội đáp lời:
“Mẹ nuôi, chúng con ở trong này, mẹ vào đi ạ!”
Một cụ bà đã có tuổi, khoác trên mình bộ trang phục dân tộc thiểu số bước vào.
Thấy dáng vẻ của đôi vợ chồng trẻ, bà không khỏi thắc mắc. Đôi trẻ này vốn tình cảm mặn nồng, sao hôm nay trông sắc mặt lại chẳng thuận hòa thế kia?
“Hai đứa làm sao thế, lại cãi nhau à?”
Quách Chí Viễn cười khổ, lắc đầu:
“Mẹ nuôi, mẹ khuyên giúp con cô con gái nuôi này của mẹ với. Con muốn cô ấy đưa hai đứa nhỏ và thương viên xuống núi, thế mà cô ấy cứ nhất quyết không chịu đi.”
Bà cụ hiền từ ngồi xuống bên cạnh Tiêu Hồng, vỗ nhẹ lên tay cô:
“Con à, cứ nghe lời Chí Viễn đi. Ba mẹ con ở lại đây thật sự không tiện đâu. Đứa nhỏ còn đỏ hỏn, vùng này lại sắp có đánh nhau, con có đi thì Chí Viễn mới rảnh tay mà đánh giặc được.”
“Vả lại, con không đi thì ai chăm nom đám thương viên dọc đường đây? Kiểu gì cũng phải có người trông chừng họ chứ.”
Thấy Tiêu Hồng rơm rớm nước mắt, bà cụ mỉm cười:
“Lớn ngần này rồi còn mít ướt à, đã làm mẹ cả rồi, đừng để các con cười cho. Nào, cái này là quà mẹ cho, đeo vào cho hai đứa nhỏ đi!”
Món quà bà cụ lấy ra khiến cả hai vợ chồng đều ngỡ ngàng.
Tiêu Hồng vội vàng xua tay từ chối:
“Mẹ nuôi, cái này quý giá quá, trẻ con sao đeo nổi thứ này. Mẹ cứ giữ lấy cho mình đi ạ.”
Bà cụ cười buồn, bàn tay thô ráp đầy tình thương vuốt ve đứa bé trong lòng Tiêu Hồng:
“Con gái à, già này có một thân một mình, giữ mấy thứ này làm gì, sống không mang đến, chết chẳng mang đi được.”
“Ngày trước trong nhà còn nhiều món tốt hơn, khổ nỗi đều bị lũ phỉ cướp sạch cả, mẹ cũng chỉ giữ lại được hai món này thôi. Đây là chút lòng thành của kẻ làm bà này dành cho các cháu, con không có quyền từ chối đâu.”
Lúc bà cụ đeo miếng ngọc bội cho đứa trẻ, thủ pháp của bà khiến cả Tiêu Hồng lẫn Quách Chí Viễn đều lấy làm lạ:
“Mẹ nuôi, mẹ làm thế này là sao ạ?”
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận