Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Trùng sinh
  3. Một Chút Ngọt Ngào Giữa Thời Đại Bom Rơi (Dịch)
  4. Chương 10: Mẹ nuôi 2

Một Chút Ngọt Ngào Giữa Thời Đại Bom Rơi (Dịch)

  • 21 lượt xem
  • 833 chữ
  • 2025-12-23 23:26:06

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Kiều Viễn Sơn thở dài:

"Bác à, chuyện này em lừa bác làm gì. Nếu không phải lên núi hái thuốc cho con gái, em làm sao gặp được đứa nhỏ này. Âu cũng là cái duyên của hai ông cháu, không lẽ lại để mặc nó giữa rừng sâu, ai mà nỡ cơ chứ. Em tính kỹ rồi, sau này em sẽ cùng con bé nương tựa nhau mà sống."

Triệu Trường Sinh suy nghĩ sâu xa hơn, dù sao người làng quê vẫn chưa bỏ được cái tư tưởng không thích nuôi con gái, nhất là khi đây lại là đứa trẻ nhặt về.

"Chú nghĩ kỹ chưa? Sau này nhỡ đâu đứa nhỏ biết thân thế lại bỏ đi tìm cha mẹ ruột, có khi chú lại xôi hỏng bỏng không, chẳng được tích sự gì đâu."

Chuyện này Kiều Viễn Sơn lại nghĩ rất thoáng:

"Bác ạ, chuyện gì đến cứ để nó tự nhiên. Em cũng không định giấu giếm con bé, chờ nó lớn thêm chút nữa em sẽ nói rõ ngọn ngành. Mà dù em có không nói, bác bảo người quanh đây có để yên không? Chi bằng mình cứ thành thật cho đứa nhỏ có cái chuẩn bị tâm lý. Nếu thật sự tìm được cha mẹ nó, em cũng mừng cho nó; còn không tìm được, em sẽ coi như gả cháu gái mà lo liệu cho nó lấy chồng. Với em, trai hay gái đều như nhau cả. Em chẳng có cái tư tưởng trọng nam khinh nữ ấy đâu, người ta bảo 'phụ nữ giỏi giang gánh vác nửa bầu trời' mà, biết đâu sau này con bé nhà em lại làm nên chuyện lớn ấy chứ."

Hai người đang dở câu chuyện thì bỗng từ gian bên truyền đến tiếng khóc xé lòng của đứa trẻ.

Kiều Viễn Sơn giật thót mình, bật dậy như lò xo, tiếng khóc ấy ông quá đỗi quen thuộc, chính là của cháu gái ông.

Đứa nhỏ này bình thường hay cười hay nói, ít khi quấy khóc, nhưng một khi đã khóc thì thật là tê tâm liệt phế.

"Làm sao thế? Hả?!"

Ông vừa chạy vào vừa hỏi.

Chung Ngọc Quyên thấy Kiều Viễn Sơn tới thì đưa mắt nhìn đầy vẻ lúng túng:

"Chú à, con cũng chẳng biết sao nữa, vừa mới chạm vào cổ đứa nhỏ một cái mà nó đã gào lên như bị chọc tiết ấy, chúng con có làm gì nó đâu."

Lời này nghe thì có vẻ vô tội, nhưng Trịnh Mãn Hồng nhìn rất rõ, cổ của Y Linh đã bị lằn đỏ cả lên rồi.

"Chị dâu cả, chị thật là quá quắt! Chị giật sợi dây trên cổ đứa nhỏ làm gì chứ, chị xem, làm con bé đau rồi đây này!"

Chỉ một câu nói, Kiều Viễn Sơn đã hiểu ngay ngọn ngành.

Lại là một kẻ nhắm vào món đồ trên cổ đứa nhỏ.

Sắc mặt lão gia tử sa sầm xuống, ông thở dài một tiếng.

Thấy đứa nhỏ dang đôi tay bé xíu đòi bế, ông chỉ đành nén giận mà bế lấy Y Linh.

"Đồ nhỏ của chú, làm con đau rồi phải không?"

Y Linh vốn đang giàn giụa nước mắt, vừa thấy Kiều Viễn Sơn liền nín bặt.

Con bé đưa bàn tay nhỏ xíu sờ sờ lên mặt ông, rồi bất ngờ bật cười khanh khách.

Kiều Viễn Sơn dù có đang bực bội đến mấy cũng bị nụ cười của đứa nhỏ làm cho tan chảy.

Ông khẽ thở dài:

"Cái đồ tiểu tinh quái này..."

Ông ngẩng đầu nhìn Chung Ngọc Quyên, tháo miếng ngọc bội trên cổ Y Linh ra cho mọi người cùng xem:

"Chị dâu cả, cái này là đồ đứa nhỏ mang theo từ lúc em nhặt được. Cũng chẳng phải thứ gì quý giá đâu, chị xem này, đầy vết trầy xước, chẳng đáng bao nhiêu tiền. Ước chừng cha mẹ đứa nhỏ muốn để lại làm kỷ niệm, thứ này tháo không ra, cắt không đứt, thôi cứ để con bé đeo mãi vậy đi."

Kiều Viễn Sơn nói vậy là để Chung Ngọc Quyên từ nay về sau dẹp ngay cái ý định tòm tem miếng ngọc bội của đứa trẻ.

Bà Lý Quế Chi đang nấu cơm trong bếp cũng bước ra, lườm nguýt cô con dâu cả một cái cháy mặt:

"Còn không mau cút ra ngoài nấu cơm đi! Hay là định đợi cái thân già này hầu hạ cô hả?"

Thấy con dâu cả hậm hực đi ra, bà Lý Quế Chi mới thở dài:

"Chú em đừng chấp nhặt, con mụ cả nhà này tính khí nông cạn, nhìn ngắn thôi. Sau này cứ để con Mãn Hồng nó chăm sóc đứa nhỏ, có chị ở bên trông chừng, chắc chắn không xảy ra chuyện gì nữa đâu. Đồ của đứa nhỏ là của nó, không liên quan gì đến nhà này cả."

Kiều Viễn Sơn nhìn bà Lý Quế Chi:

"Chị dâu, em cũng chẳng có ý gì khác. Con người nhà ta thế nào em còn lạ gì nữa đâu. Em chỉ sợ có kẻ không hiểu chuyện lại đi dòm ngó mấy thứ này, giải thích rõ ràng ra là tốt nhất."

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top