Trong lòng Y Linh cũng thấy ủy khuất lắm chứ.
Cái người đàn bà này bị làm sao vậy không biết, sao mà cái nết y hệt cô con dâu của lão gia tử thế này?
Miếng ngọc bội này của con bé có gì mà ai nấy đều thèm khát đến vậy?
Con bé thật sự lo rằng, cái mạng nhỏ này có khi lại vì miếng ngọc chẳng đáng tiền này mà bay mất cũng nên.
Nhưng nhìn đi nhìn lại, từ Lý Quế Chi cho đến Trịnh Mãn Hồng, con bé thấy hai người này vẫn là tốt bụng nhất.
Chí ít, nếu được ở lại trong gian nhà này, con bé sẽ được chăm chút tử tế hơn.
“Chú à, mọi người cứ đi dùng bữa trước đi. Để con cho con bé bú tí sữa rồi cho nó đánh một giấc thật sâu. Trẻ con cứ phải ngủ đủ giấc thì mới mau lớn được.”
Bữa trưa hôm ấy, Trịnh Mãn Hồng được húp một bát canh móng giò nóng hổi.
Cô biết rõ đây là đồ ông cụ mang sang để giúp mình có thêm sữa, cốt để cho hai đứa nhỏ được bú mớm no nê.
Thế nhưng, có kẻ lại chẳng nghĩ được như vậy.
Chung Ngọc Quyên nhìn bát móng giò béo ngậy, run rẩy mà thèm đến rỏ dãi.
Cả năm trời đầu tắt mặt tối cô ta chẳng được miếng thịt nào vào mồm, vậy mà cái cô em dâu này sướng thật đấy, vừa sinh xong đã được chén cả con gà mái, giờ lại đến lượt móng giò.
Cái mùi thơm ấy cứ lảng vảng quanh chóp mũi khiến cô ta thèm đến phát điên.
Thừa lúc không ai để ý, cô ta liền lén lút xé một miếng thịt thật to tống tọt vào miệng.
Vị thịt thơm ngậy lan tỏa trong khoang miệng khiến Chung Ngọc Quyên lim dim hưởng thụ.
“Mẹ ơi, mẹ nấu gì mà thơm thế ạ?”
Ngoài sân, một lũ nhóc tì lóc chóc chạy ùa vào trong nhà.
Đứa nào đứa nấy mặt mũi lấm lem bùn đất, hai má đỏ lựng vì nắng.
Chung Ngọc Quyên vốn định đưa tay xé thêm miếng thịt nữa cho con mình, nhưng vừa nhác thấy hai đứa nhỏ nhà chú Hai cũng ở đấy, cô ta liền từ bỏ ý định ngay lập tức.
Mẹ chồng còn chưa mở lời, nhỡ mà cho bọn trẻ ăn hết, nhà chú Hai lại thiếu sữa thì khoản tiền năm đồng của ông Kiều Viễn Sơn coi như mất trắng.
Nghĩ đến năm đồng bạc ấy, trong lòng cô ta lại rạo rực hẳn lên.
Có số tiền này làm vốn, ngày sau cuộc sống của gia đình chắc chắn sẽ khấm khá hơn nhiều.
“Bác dâu ơi, sao nhà mình lại có mùi thịt thơm thế ạ?”
Triệu Quốc Khánh, con trai lớn nhà chú Hai mới có tí tuổi đầu đã hít hít cái mũi nhỏ, vẻ mặt thèm thuồng của nó khiến Chung Ngọc Quyên cũng phải phì cười.
“Ông Kiều của các cháu đến đấy, còn mang đến cho nhà mình một đứa em gái nhỏ nữa. Quốc Khánh à, từ nay nhà cháu lại có thêm một đứa em gái nữa rồi nhé.”
Quốc Khánh tuy mới năm tuổi nhưng cũng đã biết là mẹ vừa sinh em trai, sao tự dưng nhà lại lòi đâu ra một đứa em gái nữa?
Nó chẳng hiểu bác dâu đang nói gì, chỉ biết dắt tay em gái chạy tót vào trong buồng.
“Mẹ ơi, mẹ ơi, em gái ở đâu thế ạ?”
Bé Hồng Ngọc bị anh trai kéo đi suýt chút nữa là ngã nhào.
Lý Quế Chi vội vàng vươn tay bế xốc cô cháu nội lên:
“Đi khẽ thôi, đừng có làm em tỉnh giấc.”
Triệu Hồng Mai khe khẽ hỏi Chung Ngọc Quyên:
“Mẹ, chuyện này là sao ạ? Sao nhà mình lại có thêm đứa trẻ nữa thế?”
“Người nhà ông Kiều gửi đấy, con mau vào cùng các em xem thế nào đi.”
Y Linh lúc này đang mải mê "thưởng thức" bữa sữa thì bỗng nhiên đâu ra một lũ trẻ con ùa vào, làm con bé giật mình túm chặt lấy áo Trịnh Mãn Hồng không buông.
Nhìn mấy bàn tay nhỏ đen nhẻm, cáu bẩn của bọn trẻ, con bé càng chẳng muốn ai chạm vào người mình.
“Cái lũ khỉ con này, mau đi rửa tay đi! Người ngợm bẩn thỉu thế kia làm em nó sợ bây giờ.”
Chưa kịp nhìn thấy em gái đâu, mấy đứa trẻ đã bị bà nội lôi đi rửa tay.
Trịnh Mãn Hồng cúi xuống nhìn đứa nhỏ trong lòng, cái hành động lúc nãy của con bé sao cô lại không thấy cho được.
Cô nhẹ nhàng gõ nhẹ vào cái trán nhỏ của Y Linh:
“Cái đồ tinh ranh nhà con nữa...”
Y Linh đáp lại bằng một nụ cười không răng, rồi lại tiếp tục "đại nghiệp" bú sữa của mình.
Con bé cũng chẳng ngờ nhà họ Triệu lại đông con cháu đến thế, toàn là đám trẻ đang tuổi ăn tuổi lớn, đúng là một gia đình đông đúc, náo nhiệt.
Bữa trưa hôm ấy bỗng nhiên có thêm chút dầu mỡ nhờ miếng thịt ông Kiều Viễn Sơn mang tới.
Dù chỉ là húp cháo loãng, nhưng đám trẻ vẫn ăn lấy ăn để, đứa nào đứa nấy ăn một cách ngon lành, vui sướng.
Dùng bữa xong cũng là lúc ông Kiều Viễn Sơn phải rời đi.
Ông bế Y Linh lên, dặn dò đủ điều mặc kệ con bé có hiểu hay không.
Chỉ là ông không yên tâm, phải nói thêm vài câu thì cái bụng mới thấy nhẹ nhõm đôi chút.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận