Thấy ông cụ bước vào sân, bé Hồng Ngọc đang ngồi trên chõng tre liền dẻo miệng chào hỏi.
Cái miệng nhỏ cứ líu lo "Ông nội, ông nội", bởi lần nào ông tới cũng mang theo đủ thứ quà bánh thơm ngon cho mấy đứa nhỏ.
Thực tình, trong lòng đám trẻ nhà họ Triệu, tụi nó mong Kiều Viễn Sơn tới lắm. Vì ông mà tới, nghĩa là hôm đó cả nhà lại có cái miếng ngon để bỏ bụng.
"Ơi, cháu ngoan, lại đây ông cho miếng bánh nào—"
Y Linh cầm miếng bánh điểm tâm trong tay, rướn người đưa đến tận môi ông cụ:
"Ông nội cũng ăn đi ạ—"
Một hành động nhỏ xíu thôi mà làm Kiều Viễn Sơn cảm động đến cay cả mũi, mắt rân rấn nước.
Thời gian qua, trong làng không thiếu những lời ra tiếng vào, ngay đến con cái trong nhà cũng chẳng hiểu cho ông, nhất là cô con dâu.
Nghĩ đến đây, ông cụ thầm thở dài trong lòng. Ai bảo trẻ nhặt về thì không biết hiếu thảo?
Bé tí thế này đã biết có miếng ngon là nhường cho ông một miếng, so với đứa cháu gái ruột ở nhà còn hiểu chuyện hơn vạn lần.
Lý Quế Chi thấy con trai về thì trong lòng cũng mừng thầm, nhưng vừa nghe con bảo muốn lấy vợ, bà lại thấy xót xa không yên.
Chẳng phải người làm mẹ như bà không muốn con thành gia lập thất, chỉ là sáng nay dâu trưởng vừa nhắc chuyện dựng thêm gian nhà, giờ con út lại đòi cưới, bao nhiêu là khoản phải chi tiêu.
Ngặt nỗi tiền bạc trong nhà chẳng dư dả gì, mà con trai lúc này lại chưa có lấy một tấc đất cắm dùi làm phòng tân hôn.
Triệu Hữu Tài đâu có biết những tính toán ngổn ngang trong lòng mẹ mình, anh ta vẫn đang hớn hở kể với bà về chuyện đại sự của mình.
"Hữu Tài à, chuyện tiền lễ hỏi có lẽ mẹ chẳng lo liệu được bao nhiêu đâu. Con mới vào thành phố làm việc hơn một năm, tiền làm ra mẹ bảo con cứ giữ lấy mà phòng thân, con cũng có nộp đồng nào về cho gia đình đâu."
"Vả lại, hai năm nay hai đứa chị gái con cũng lần lượt đi lấy chồng, miệng ăn trong nhà thì đông. Giờ nếu mẹ dồn hết cho vợ con, thì hai cô chị dâu con sẽ nghĩ thế nào? Huống hồ mẹ cũng chẳng đào đâu ra lắm tiền thế. Chẳng phải trước đây đã bảo thư thư hai năm nữa hẵng cưới sao, sao đột nhiên lại gấp gáp thế này..."
Lý Quế Chi chợt nghĩ đến một khả năng, ánh mắt bà trở nên sắc lẹm, lườm con trai một cái đầy vẻ nghi hoặc.
Triệu Hữu Tài gãi gãi đầu, chẳng hiểu mẹ mình đang ám chỉ điều gì.
"Mẹ, sao mẹ lại nhìn con thế? Con có làm gì nên tội đâu. Tụi con vội cưới là vì đơn vị của Thư Đình sắp phân nhà, ai có giấy chứng nhận kết hôn mới được xét duyệt. Tụi con cũng vì lo chuyện chỗ ở sau này thôi."
"Sớm muộn gì cũng phải cưới, thôi thì cưới sớm một chút cho xong. Nhà mình cũng chẳng cần chuẩn bị phòng cưới cho con đâu. À đúng rồi, con về báo mẹ một tiếng, mai con đi đăng ký kết hôn, mẹ tranh thủ chuẩn bị sắm sửa đồ dùng cưới hỏi dần đi nhé."
Triệu Hữu Tài lén nhìn sắc mặt mẹ mình, ngập ngừng một lát rồi nói tiếp:
"Mẹ ơi, nếu nhà mình túng thiếu quá, hay mẹ thử thương lượng với bác Kiều xem sao... Thư Đình cô ấy rất thích miếng ngọc bội trên cổ con bé Y Linh. Nếu mình đưa miếng ngọc đó làm lễ vật, tiền mặt có thể bớt đi một chút cũng được."
Con trai vừa dứt lời, cơn hỏa của Lý Quế Chi lập tức bốc lên ngùn ngụt. Bà giơ tay phát mạnh một cái vào người con:
"Sao con lại đổ đốn thế hả? Đến cả món đồ của một đứa trẻ con mà các con cũng dám tơ hào à? Mẹ nói cho con biết, chuyện này đừng có mà mơ!"
"Thân làm mẹ, tôi không mặt mũi nào đi làm cái trò mèo ấy. Ngay từ đầu bác Kiều của con đã nói rõ rồi, miếng ngọc đó là của Y Linh, ai cũng đừng hòng động vào. Người ta không có nợ nần gì nhà mình cả!"
Việc con dâu tương lai dám nhắm vào miếng ngọc của đứa trẻ khiến Lý Quế Chi cảm thấy vô cùng khó chịu và hổ thẹn.
Khi cả nhà quay trở vào, Kiều Viễn Sơn và Y Linh có thể cảm nhận rõ ràng tâm trạng của bà cụ không được tốt.
"Bà chị à, có chuyện gì thế?"
Lý Quế Chi gượng cười:
"Chẳng có gì đâu, chắc tại tôi đi nắng nên hơi nhức đầu thôi. Chú nó ngồi chơi—"
Nhìn thấy Kiều Viễn Sơn đang dỗ dành đám trẻ ăn bánh quy, Lý Quế Chi thầm thở dài một tiếng cảm thán.
"Bà nội, ăn—"
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận