Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Trùng sinh
  3. Một Chút Ngọt Ngào Giữa Thời Đại Bom Rơi (Dịch)
  4. Chương 16: Tâm tư nhỏ 2

Một Chút Ngọt Ngào Giữa Thời Đại Bom Rơi (Dịch)

  • 21 lượt xem
  • 936 chữ
  • 2025-12-23 23:44:05

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Thấy Y Linh đưa miếng bánh quy đến sát miệng mình, bà cụ mỉm cười xoa đầu con bé:

"Cháu ngoan, bà không ăn đâu, cháu ăn đi."

"Không ạ, bà ăn, rồi con mới ăn—"

Kiều Viễn Sơn nhìn cháu gái mà lòng ấm áp khôn nguôi:

"Chị ăn đi, chị không ăn là làm phật ý con bé đấy. Thế đối tượng của thằng út đâu rồi?"

Lý Quế Chi thở dài:

 "Tôi bảo tụi nó đi tìm ông nhà tôi rồi."

Thế nhưng chẳng ai ngờ được, trên đường đi, cô con dâu tương lai Tiền Thư Đình lại bắt đầu dò hỏi về lai lịch của Y Linh.

Trước đó cô ta chỉ biết nhà họ Kiều gửi nuôi đứa trẻ ở nhà họ Triệu, sau này sẽ đón đi.

Nhưng lúc này, trong đầu cô ta chợt nảy ra một ý định:

"Anh nói là đứa bé này không biết cha mẹ là ai, bác Kiều nhặt từ miền Nam về à?"

Triệu Hữu Tài gật đầu:

"Ừ, hồi đó con cái bác Kiều đều phản đối, nhưng lão già đó bướng lắm. Anh thấy bác ấy tuổi cao thế rồi mà nuôi đứa nhỏ cũng chẳng dễ dàng gì. Haiz, cũng may có chị dâu hai của anh, chứ không thì chỉ dựa vào sữa bột của ông cụ, chắc con bé khó mà sống nổi."

Mắt Tiền Thư Đình đảo một vòng, thấy xung quanh không có ai, cô ta kéo tay Triệu Hữu Tài nói khẽ:

"Này, anh thấy thế nào nếu mình đem Y Linh cho lãnh đạo đơn vị em nhận nuôi? Anh cũng biết vợ chồng họ mãi chẳng có mụn con nào, nếu chuyện này thành công thì..."

"Cô im ngay cho tôi! Chuyện này đừng bao giờ nhắc lại nữa. Y Linh là mạng sống của bác Kiều đấy. Vì con bé mà một năm 365 ngày bác ấy cứ chạy qua chạy lại nhà tôi suốt. Cô mà nói ra chuyện này, tôi dám chắc ông cụ sẽ liều mạng với cô ngay."

"Đừng nói là người, ngay cả miếng ngọc kia cô cũng đừng hòng chạm tới. Ông cụ đã đánh tiếng rồi, trừ phi Y Linh tự tay đưa cho cô, bằng không chẳng ai lấy đi được đâu. Bác Kiều còn bảo miếng ngọc đó kỳ lạ lắm, dây đeo không tài nào cắt đứt được, chẳng biết cha mẹ con bé làm bằng chất liệu gì mà quái lạ thế."

Thấy Triệu Hữu Tài nói với vẻ nghiêm trọng, Tiền Thư Đình cười lả lơi đáp:

"Kìa, anh làm gì mà căng thế, cứ như em định đem bán con bé không bằng. Thực ra có cha mẹ tử tế thương yêu thì cũng tốt cho tương lai con bé thôi, ông cụ dù sao cũng già rồi, bên cạnh nó được bao lâu nữa đâu. Thôi, chuyện này để sau hẵng hay!"

Lúc này ở nhà, Y Linh đang rúc vào lòng Kiều Viễn Sơn, đột nhiên con bé thốt lên một câu:

"Ông nội, nhà... về nhà—"

Một câu nói khiến Kiều Viễn Sơn sững người.

Đứa nhỏ này có ý gì đây? Nó biết đây không phải nhà mình sao?

"Y Linh, nói ông nghe nào, cháu muốn về nhà của ông nội à?"

Thấy Y Linh nghiêm túc gật đầu, ông cụ không khỏi ngạc nhiên.

Đứa trẻ tí tuổi đầu mà đã hiểu được chuyện này sao?

"Cháu ngoan, nói cho ông biết, tại sao lại muốn về nhà ông? Nhà ông nội Triệu không tốt sao? Bác dâu hai không tốt với cháu à?"

Y Linh nhìn thẳng vào mắt ông, giọng non nớt nhưng kiên định:

"Tốt ạ... nhưng bà nội mệt, bác dâu mệt—"

Thôi đúng rồi, ông cụ đã hiểu đứa nhỏ này đang nghĩ gì.

Ông thở dài một tiếng:

"Được, vừa khéo ông nội cũng mới điều chuyển công tác, chăm sóc cháu cũng thuận tiện hơn. Sau này ngày nào ông cũng đưa cháu đi làm cùng, trưa mình lại ghé nhà bà nội Triệu ăn cơm, có được không?"

Chỉ cần được ở bên cạnh ông nội, ăn cơm ở đâu với Y Linh cũng không thành vấn đề.

Thực ra, cô cảm thấy tiếp tục ở lại nhà họ Triệu đã không còn thích hợp nữa.

Vì Chung Ngọc Quyên đã bắt đầu gây chuyện thị phi, lại thêm cô con dâu út mới về kia, nhìn qua đã thấy chẳng phải hạng người đơn giản.

Rời đi lúc này là tốt nhất, nhà họ Triệu giờ đã trở thành nơi rắc rối, cô sợ nếu có chuyện gì xảy ra, đám người kia lại đem cô ra làm cái cớ để trục lợi.

Đã nghe chính miệng đứa trẻ nói vậy, Kiều Viễn Sơn cũng không chần chừ.

Chủ yếu là ông ở nhà một mình cũng cô quạnh, giờ Y Linh đã biết ăn dặm rồi, hai ông cháu làm bạn với nhau cũng tốt.

Trong bữa cơm, ông liền đề đạt nguyện vọng này: Tiền gửi nuôi vẫn trả đủ, nhưng ban ngày ông sẽ đưa cháu đi cùng, tối đến hai ông cháu lại về với nhau.

Mọi chuyện khác đều không đáng ngại, điều Triệu Trường Sinh quan tâm nhất chính là việc điều động công tác của Kiều Viễn Sơn:

 "Chuyện này là thế nào? Sao đang yên đang lành ông lại chuyển sang đi đưa thư? Tuổi này của ông liệu có chạy nổi không?"

Kiều Viễn Sơn vẻ mặt bình thản đáp:

"Ái chà, thì cũng tại già rồi, ngồi văn phòng mãi không chịu nổi, thà ra ngoài chạy nhảy cho giãn gân cốt, lại nhẹ đầu. Với lại như thế cũng tiện trông nom con bé, chứ mang Y Linh đến văn phòng ngồi thì không tiện chút nào."

Những góc khuất xoay quanh chuyện cơ quan, Kiều Viễn Sơn không nói nhiều, nói ra cũng chẳng ích gì, tự mình hiểu lấy là được.

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top