Y Linh một tay giữ chặt cậu em dại: "Giặc cùng chớ đuổi, chúng mình đi tìm các anh thôi con—"
Quốc Cường so với Y Linh rốt cuộc vẫn không cùng đẳng cấp, cậu nhóc đúng nghĩa là một đứa trẻ con, trong lòng vô cùng sùng bái người chị xấp xỉ tuổi mình, chẳng hiểu sao bỗng nhiên chị ấy lại trở nên lợi hại đến thế.
Cậu nhóc ngốc nghếch chạy theo Y Linh ra ngoài, nhưng vừa thấy anh cả Quốc Khánh là đã không quên mách tội ngay:
"Anh ơi, mấy đứa kia lại muốn bắt nạt chúng em, bị chúng em đánh đuổi đi rồi. Cả thím nhỏ cũng bắt nạt chị nữa—"
Chưa đợi Quốc Khánh kịp mở lời, mấy đứa vừa bị Y Linh đánh chạy mất dạng đã quay trở lại.
Lần này, chúng còn kéo theo một kẻ giúp sức, đó là một cậu thiếu niên trông rất khôi ngô, quần áo chỉnh tề sạch sẽ, trên người chẳng tìm nổi lấy một mảng vá. Nhìn khí chất ấy, thật chẳng giống đứa trẻ lớn lên ở chốn thôn quê chút nào.
Vẻ mặt cậu ta lạnh lùng, bộ dạng có chút kiêu ngạo, dường như chẳng hề để mấy anh em vào mắt.
"Là cậu bắt nạt chúng nó?"
Rõ ràng là cậu thiếu niên này chưa hiểu rõ tình hình, vừa lên tiếng đã đối đầu ngay với Quốc Khánh. Cậu bé Quốc Khánh mười một tuổi đối diện với người lớn hơn mình, lại thêm thái độ hống hách kia, đôi lông mày không khỏi khẽ nhíu lại. Người này cậu chưa từng thấy qua, chắc chắn không phải người trong làng.
"Cậu là ai? Sao tôi chưa từng gặp cậu, cậu không phải người làng này à?"
Đối phương không thèm trả lời, chỉ khinh khỉnh liếc nhìn Quốc Khánh một cái: "Cậy lớn bắt nạt bé, hạng người như cậu là tôi coi thường nhất. Nào, để hai ta so tài thử xem—"
Y Linh đứng bên cạnh quan sát kỹ lưỡng, cậu nhóc này chắc chỉ lớn hơn anh trai mình chừng một hai tuổi. Nhìn dáng vẻ này, không phải gia đình có bối cảnh thì cũng là người có thân thủ khá, bằng không sao lại dám nghênh ngang chạy đến địa bàn người khác mà khiêu khích như vậy?
Quốc Khánh vốn là đứa trẻ ngoan, dù chưa hiểu cậu ta từ đâu chui ra, nhưng nhìn mấy đứa nhóc lấp ló phía sau, cậu cũng hiểu lờ mờ đầu đuôi câu chuyện.
"Cậu nhầm rồi phải không? Rõ ràng là chúng nó bắt nạt em trai em gái tôi trước, sao giờ lại thành tôi bắt nạt chúng nó? Đánh không lại hai đứa em tôi, giờ còn mặt mũi tìm người đến báo thù sao? Thật nực cười—"
Y Linh tiến lên một bước: "Đúng thế, anh trai này, là bọn họ bắt nạt hai đứa con trước. Bình thường họ vẫn hay cậy mạnh hiếp yếu, hễ có các anh chị ở đấy thì họ không dám làm gì.
Nhưng hôm nay thấy chỉ có con và em trai, bọn họ liền dùng đá ném chúng con, còn mắng chửi thậm tệ nữa, nên chúng con mới phải động thủ. Đã kém cỏi hơn người ta mà còn dám vác mặt đi tìm cứu viện đòi nợ—"
Cố Tử Hàng thật sự chưa để ý đến hai cái đuôi nhỏ này, vừa rồi cậu chỉ mải nhìn người lớn nhất. Ngay khi Y Linh vừa cất lời, mắt cậu chợt sáng lên.
Nơi thôn quê này sao lại có một bé gái xinh xắn đến vậy? Đôi lông mày, ánh mắt cứ như bước ra từ trong tranh. Tuy ăn mặc đơn sơ nhưng cũng không giấu nổi phong thái đặc biệt tỏa ra từ người con bé.
Dẫu cho Cố Tử Hàng là kẻ đã từng thấy nhiều biết rộng, cũng phải thầm tán thưởng một câu: đúng là một tiểu nha đầu tinh tế.
Đối mặt với sự chất vấn của bé gái, Cố Tử Hàng cũng cảm thấy hơi mất mặt. Cậu chưa tìm hiểu rõ ngọn ngành đã xông xáo đi đòi lại công bằng cho người ta, ai mà ngờ được chính phe mình lại là kẻ ác đi cáo trạng trước.
Nhìn Y Linh, ánh mắt cậu đã dịu đi nhiều so với lúc nãy: "Em nói thật chứ? Là bọn họ bắt nạt các em trước?"
Y Linh gật đầu rất nghiêm túc, hai bím tóc nhỏ trên đầu cũng khẽ đung đưa theo: "Vâng, con chưa bao giờ nói dối."
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận