Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Trùng sinh
  3. Một Chút Ngọt Ngào Giữa Thời Đại Bom Rơi (Dịch)
  4. Chương 5: Ơn cứu mạng 1

Một Chút Ngọt Ngào Giữa Thời Đại Bom Rơi (Dịch)

  • 25 lượt xem
  • 764 chữ
  • 2025-12-23 23:06:08

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Quách Đan Lộ bị rơi xuống vực sâu thăm thẳm, chẳng hề hay biết những sóng gió về sau.

Từ lúc vừa chạm đất, cô đã không khỏi sầu lo.

Cái thân hình bé xíu này không bị ngã chết đã là phúc lớn mạng lớn, nhưng khổ nỗi cô chẳng thể nhúc nhích được gì.

Giữa chốn rừng sâu núi thẳm này, không bị chết đói thì cũng sớm làm mồi cho thú dữ.

Trong lòng cô thầm oán trách: "Lão thiên gia thật khéo trêu ngươi, hai kiếp làm người mình có làm chuyện gì thất đức đâu, sao số phận lại hẩm hiu đến thế này?"

Giữa lúc Đan Lộ còn đang tự thương tự mẫu, thì Kiều Viễn Sơn bất ngờ xuất hiện.

 Ông không quản đường xá xa xôi vạn dặm tới đây để hái một vị thuốc đặc biệt, nào ngờ lại bắt gặp một bọc tã lót giữa nơi khỉ ho cò gáy này.

Sự tò mò thôi thúc ông bước tới.

Ông thực chẳng thể ngờ bên trong lại là một bé gái trắng trẻo, bụ bẫm.

Đứa nhỏ này trông thật khôi ngô, chẳng khóc chẳng quấy, chỉ lặng lẽ nằm đó.

Vừa nhìn thấy ông, nó liền nở nụ cười.

Cái vẻ ngây thơ, miệng còn chưa mọc răng của đứa trẻ khiến lòng Kiều Viễn Sơn bỗng chốc mềm nhũn, không nỡ rời xa.

"Ơ kìa, búp bê nhỏ nhà ai thế này? Người lớn nhà cháu sao lại nỡ vứt bỏ cháu đi? Ôi, cái con bé đáng thương này, coi như ông cháu mình có duyên, từ nay về sau cháu cứ về sống với lão già này nhé."

Kiều Viễn Sơn không phải không nghe thấy tiếng súng nổ quanh đây, ông cũng biết rừng sâu lắm thổ phỉ, nếu không phải vì tìm thuốc cho con gái, ông đã chẳng dấn thân vào nơi hẻo lánh này.

Ông thầm đoán đứa nhỏ này tám chín phần mười là phận nữ nhi.

Nếu là con trai, ai mà nỡ vứt bỏ cơ chứ?

Quả nhiên, sau khi kiểm tra xong, ông chỉ biết thở dài một tiếng.

Trên người đứa trẻ không có giấy tờ gì để làm tin, chỉ có một cuốn sách với những con chữ mà ông nhìn chẳng hiểu gì.

Đặc biệt, trên cổ đứa bé còn đeo một miếng ngọc bội thượng hạng.

Ông không hiểu nổi, nhìn đứa trẻ này không giống con nhà nghèo đến mức không nuôi nổi phải đem bỏ, vậy thì ai lại nhẫn tâm vứt nó ở đây?

 Cái thế này rõ ràng là muốn dồn đứa trẻ vào con đường chết.

Ông không dám nán lại lâu, thuốc đã tìm được rồi, phải mau chóng trở về để kịp sắc cho con gái khi còn tươi.

Thế là, Kiều Viễn Sơn ôm lấy Đan Lộ, bắt chuyến tàu đêm trở về vùng Đông Bắc.

Đó cũng là lý do vì sao quân đội có lùng sục khắp nơi cũng chẳng tìm thấy tung tích đứa trẻ.

Người ta đã lên tàu xuôi về phương Bắc, họ còn biết tìm ở đâu?

Đối với đứa trẻ nhặt được này, trong lòng Kiều Viễn Sơn cũng chưa biết tính toán ra sao, chỉ là trực giác mách bảo ông không thể bỏ mặc một sinh linh bé nhỏ.

 Nhưng nhìn con bé trong tay không khóc không nháo, ông lại thấy nan giải.

Con cái đều đã yên bề gia thất, bà lão nhà ông cũng mất sớm, một thân đàn ông cán cuốc như ông sao có thể chăm bẵm một đứa trẻ sơ sinh?

Còn một chuyện khiến ông đau đầu nhất là ông vẫn phải đi làm, không thể suốt ngày quanh quẩn ở nhà trông nom con bé, nếu không thì cả hai ông cháu đều phải đi "hít khí trời" mà sống.

Đan Lộ nào có biết nỗi lòng ngổn ngang của Kiều Viễn Sơn.

Thấy mình đã an toàn, tinh thần cô thả lỏng, cộng với cơ thể trẻ thơ yếu ớt, cô đã sớm chìm vào giấc ngủ say sưa.

Lúc đói bụng hay lúc đi vệ sinh, cô đều hừ hừ vài tiếng để nhắc nhở ông cụ giúp đỡ, bởi giờ đây cô chẳng thể tự làm gì.

Kiều Viễn Sơn cũng sầu lắm, ông vốn chẳng có chuẩn bị gì để chăm trẻ nhỏ, đồ đạc thiếu thốn đủ đường.

May thay trên tàu có mấy người phụ nữ cũng đưa con đi xa, họ đã giúp ông cho con bé bú nhờ, thay tã lót, nhờ thế mới gắng gượng được suốt dọc đường.

Thậm chí ông còn phải xé cả quần áo tùy thân của mình ra làm tã giấy cho con bé, nếu không ông cũng chẳng dám mượn đồ của người khác mãi, thời buổi này ai cũng khó khăn cả.

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top