Lão gia tử phấn khởi vỗ mạnh lên vai Triệu Hữu Tài:
"Cái thằng nhóc nhà anh thật là có phúc khí, lại sinh thêm được mụn con trai, tốt lắm, tốt lắm! Tôi phải sang thăm cháu dâu một chút. Này cháu lớn, chú có chuyện này muốn thương lượng với cháu..."
Sau khi nghe đầu đuôi câu chuyện về Y Linh, Triệu Hữu Tài chẳng hề do dự mà gật đầu đồng ý ngay tắp lự.
Y Linh lúc này đang được anh bế trong tay, đôi mắt nhỏ lanh lợi cũng không ngừng quan sát người đàn ông trước mặt.
Gương mặt anh sạm đen vì sương gió, đôi môi dày, ánh mắt cương trực, trông chừng độ hơn hai mươi, chưa đến ba mươi tuổi.
Thấy con bé cứ nhìn mình chằm chằm, Triệu Hữu Tài không nhịn được mà bật cười:
"Cái đồ nhỏ này, từ nay về sau chú cũng xem như là nửa người cha của con rồi. Đi thôi, cha đưa con về nhà tìm mẹ nào!"
Kiều Viễn Sơn muốn nhờ người chăm nom đứa nhỏ, đương nhiên không thể chỉ nói miệng.
Ông lên đơn vị xin nghỉ phép, sau đó ra cửa hàng mậu dịch mua không ít đồ đạc.
Dù Triệu Hữu Tài có ra sức ngăn cản, cũng không ngăn nổi tấm lòng nhiệt tình của ông.
"Chú Kiều, chú đừng làm thế, nhiều đồ quá rồi ạ..."
Triệu Hữu Tài thật sự thấy áy náy.
Anh qua báo tin vui, chẳng ngờ lại khiến Kiều Viễn Sơn tốn kém thế này.
Huống hồ bao năm qua chú Kiều vốn đã quan tâm nhà anh rất nhiều, nay chỉ là cho đứa nhỏ bú thép một chút, giúp đỡ trông nom vài phần, đâu đến mức phải cầu kỳ thế kia?
Kiều Viễn Sơn thở dài:
"Hữu Tài à, anh không biết đấy thôi, đêm qua chú lo đến bạc cả đầu. Anh tới thế này là giải quyết được đại nạn cho chú rồi. Chỗ quà này là để cho cháu dâu tẩm bổ thân thể. Anh đồng ý thôi chưa đủ, còn phải để cháu dâu gật đầu thì chuyện này mới thành được."
Ông không muốn vì chuyện của đứa nhỏ mà khiến vợ chồng người ta xào xáo, nên mới mang nhiều đồ tới một chút, coi như là lời chào hỏi tử tế cho dễ thưa chuyện.
Thực ra lão gia tử đã lo xa quá rồi. Trịnh Mãn Hồng vừa nhìn thấy bộ dạng "tiểu tinh quái" đáng yêu của Y Linh thì đã thích đến mức không nỡ đặt xuống.
"Chuyện nhỏ thế này có đáng gì đâu ạ? Chú xem chú khách sáo quá. Đứa nhỏ này cũng thật đáng thương, con cứ coi như tìm thêm bạn cho con trai con thôi, hai đứa ở cạnh nhau cũng tốt mà. Còn tiền thì chú cứ giữ lấy đi ạ."
Kiều Viễn Sơn xua tay lia lịa:
"Thế không được, chẳng có đạo lý ấy. Chú gửi cháu không phải ngày một ngày hai, mà là muốn nhờ các cháu nuôi lớn đứa nhỏ, ít nhất cũng phải tới khi nó tự lo liệu được mới thôi. Chuyện này cứ quyết định thế đi. Cháu dâu à, chú trăm sự nhờ cháu cả đấy."
"Người ta bảo anh em ruột còn phải minh bạch chuyện tiền nong, đứa nhỏ sau này còn ăn còn uống, số tiền này các cháu nhất định phải nhận lấy."
Bấy giờ, cô con dâu cả Chung Ngọc Quyên đang bận bịu dưới gian bếp cũng thò đầu ra cửa nói vọng vào:
"Thím nó ơi, chú Kiều đã nói vậy thì chúng ta cứ nhận cho chú ấy yên tâm. Chú nhỉ mẹ nhỉ?"
Bà Lý Quế Chi do dự một hồi rồi bảo:
"Thôi được, vậy thì cứ nhận đi. Sau này chúng ta đối đãi với đứa nhỏ thật tốt là được rồi. Chú em này, chúng ta giao ước thế này nhé, tiền thì chúng tôi nhận, nhưng sau này chú đừng mua thêm nhiều đồ thế này nữa, không là chị dâu đây thấy ngượng chín mặt đấy."
Kiều Viễn Sơn hớn hở gật đầu:
"Vâng, vậy nghe lời chị dâu. Sau này có thời gian em sẽ ghé thăm con bé. Ngặt nỗi em chẳng lúc nào rảnh rang, nếu không em đã tự ở nhà bế cháu rồi. Khổ nỗi, hai ông cháu muốn có cái bỏ vào miệng thì em buộc phải đi làm thôi."
Sau khi bàn bạc xong xuôi, Triệu Trường Sinh và Kiều Viễn Sơn cũng không tiện nán lại trong phòng cháu dâu lâu, hai người đàn ông lớn tuổi liền dắt nhau ra ngoài.
Ngồi trên chõng tre, Triệu Trường Sinh vừa rít một hơi thuốc lào vừa trầm giọng hỏi:
"Chú nói thật cho tôi biết, đứa nhỏ này rốt cuộc là thế nào? Thật sự là chú nhặt được à?"
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận