Nhà Hạ Thiên Chu có một tiệm pháo hoa nhỏ.
Để "thị uy" cũng như chào đón sự trở lại của cậu ấm thành phố Trầm Dĩ Bạch, cô lôi từ trong kho ra một hộp pháo hoa lớn cùng mấy xấp pháo que.
Cả hai hối hả khiêng ra bờ sông, chờ cho bóng tối hoàn toàn bao trùm lấy thị trấn, mới bắt đầu châm lửa.
Những tia lửa từ que pháo hoa bung nở rạng ngời, rồi tan chảy vào mặt sông như những mảnh vụn cầu vồng lốm đa lốm đốm.
Hạ Thiên Chu đang say sưa vung vẩy những quầng sáng trong tay, bỗng dưng quay đầu lại, và rồi hơi thở cô như khựng lại giữa hư không.
Hàng nghìn ánh sao như tụ lại sau lưng Trầm Dĩ Bạch, hòa cùng muôn vàn chấm sáng li ti phản chiếu từ mặt nước lấp lánh.
Chàng thiếu niên có gương mặt thanh tú ngồi tĩnh lặng trên tảng đá lớn, tay cầm một nhành pháo que.
Ánh thuốc pháo chập chờn rọi lên sóng mũi cao và hàng mi dài, khắc họa nên một góc nghiêng hoàn mỹ đến nao lòng.
Con gái vốn nhạy cảm hơn thường lệ, chính vào khoảnh khắc ấy, Hạ Thiên Chu bỗng nhận ra: Tình yêu đầu của thiếu nữ cũng giống như ánh pháo phản chiếu dưới nước vậy – lung linh, hư ảo nhưng lại khiến trái tim gợn sóng không thôi.
Thị trấn nhỏ này vốn là "địa bàn" của Hạ Thiên Chu.
Trầm Dĩ Bạch lẽo đẽo theo sau cô, được mục kích đủ thứ phong cảnh mà phố thị xa hoa chẳng bao giờ có được.
Đúng như lời bà ngoại nói, cái con bé Thiên Chu này nghịch như quỷ sứ, lên rừng xuống biển không gì là không dám.
Trầm Dĩ Bạch vốn là "con nhà người ta" được dạy dỗ nghiêm khắc, nhưng cũng chẳng mất bao lâu đã bị cô nàng lôi kéo làm cho "hư hỏng" theo.
Cứ mỗi kỳ nghỉ hè, anh lại về nhà bà ngoại.
Lúc đầu anh còn bài xích, nghĩ rằng ba mẹ vì bận rộn nên mới "vứt" mình về vùng quê hẻo lánh này.
Nhưng rồi từ lúc nào không hay, anh bắt đầu mong ngóng cái nắng hè oi ả để được về lại nơi đây.
Mùa hè năm thứ ba, Hạ Thiên Chu cùng bà ngoại ra tận trạm xe đón anh.
Vừa thấy bóng dáng cao ráo kéo hành lý bước ra, cô nàng đã "phi" thẳng tới như một cơn gió.
Trầm Dĩ Bạch cứ ngỡ cô vì nhớ mình quá mà định trao một cái ôm thắm thiết, anh liền sượng trân giang rộng hai cánh tay chờ đợi dáng hình mảnh khảnh kia nhào vào lòng.
Thế nhưng đời không như là mơ! Khi chỉ còn cách anh đúng một bước chân, Hạ Thiên Chu "phanh" cháy lốp, ngồi chồm hổm dưới đất để lục lọi xem anh có mang quà gì cho mình không.
Trầm Dĩ Bạch tía tai thu tay về, gãi đầu ngượng nghịu.
Bà ngoại đứng bên cạnh nhìn thấy hết cái màn "hụt hẫng" này, liền che miệng cười tủm tỉm khiến anh chàng càng xấu hổ đến đỏ bừng mặt.
Mùa hè ở thị trấn chẳng có cái nóng hầm hập của hơi nhựa đường thành phố.
Khi hoàng hôn buông xuống, bọn họ bưng một đĩa dưa hấu mát lạnh ra bờ sông, tháo giày ngâm chân dưới làn nước trong vắt.
Gió thổi xào xạc qua bụi cỏ, vừa gặm dưa vừa ngắm nắng chiều tan ra trên mặt sóng, cảnh tượng bình yên và trong trẻo hệt như những thước phim của Studio Ghibli.
Gia cảnh Hạ Thiên Chu cũng thuộc hàng khá giả, nhưng vì ba mẹ cô cả đời chỉ quanh quẩn ở đây nên cũng chẳng nghĩ đến việc cho con gái đi đây đi đó.
Thành ra nơi xa nhất cô từng tới chỉ là tỉnh lân cận.
Thế giới hào nhoáng ngoài kia qua lời kể của Trầm Dĩ Bạch với cô mà nói chẳng khác nào một cánh cửa mở ra chân trời mới.
"Cậu biết không, tớ thấy mình giống hệt công chúa tóc dài bị nhốt trong tháp cao ấy, chẳng biết tí gì về bên ngoài. Còn cậu thì như nam chính xông vào giải cứu..."
Cô chống cằm, giọng bắt đầu mang vẻ ưu tư của thiếu nữ.
"Thôi đi bà tướng!"
Trầm Dĩ Bạch thẳng tay dập tắt sự lãng mạn vừa nhen nhóm,
"Công chúa tóc dài nào mà lại dùng pháo đốt nổ tung bùn đất lên người người khác như cậu chứ?"
Hạ Thiên Chu lập tức "hiện nguyên hình", xông tới đấm túi bụi vào vai anh:
"Đã bảo lần đó là tai nạn thôi! Ai mướn cậu lù lù xuất hiện làm chi cho tớ giật mình!"
Phía bìa thị trấn có một vườn trái cây với tường rào cao ngất ngưởng, những chùm quả chín mọng trĩu nặng lấp ló sau tán lá xanh.
Hôm đó đi ngang qua, "nữ lưu manh" Hạ Thiên Chu lại nổi máu tham, đòi trèo tường vào hái trộm vài quả.
Trầm Dĩ Bạch, khi ấy đã hoàn toàn bị "tha hóa", cũng chẳng suy nghĩ gì mà gật đầu đồng ý ngay.
Dù đôi tay đôi chân rất linh hoạt nhưng khổ nỗi dáng người cô nhỏ nhắn, lúc leo lên tường rào, hai cái chân cứ đung đưa vụng về giữa không trung.
Trầm Dĩ Bạch đứng phía dưới đỡ, cuối cùng còn phải dùng hết sức bình sinh "đẩy mông" cô lên một cái.
Mặt Hạ Thiên Chu đỏ bừng muốn nổ tung, ngượng đến mức "vèo" một cái đã leo tót lên đỉnh tường.
Trầm Dĩ Bạch lúc ấy đang ở độ tuổi trổ mã, tay dài chân dài, chỉ cần chạy lấy đà rồi bám tay vào đầu tường là đã trèo lên dễ dàng.
Tầm mắt trên cao thật thoáng đãng, hai người vốn định hái quả rồi chuồn lẹ, nhưng rồi lại chẳng nỡ xuống ngay.
Họ cứ thế im lặng ngồi trên bờ tường, như một đôi Quốc vương và Hoàng hậu đang ung dung tuần tra lãnh thổ của mình.
Bốn cái chân đung đưa giữa hư không, tâm hồn tự tại đến lạ lùng.
Bất chợt, ngón tay Trầm Dĩ Bạch vô tình chạm nhẹ vào mu bàn tay Hạ Thiên Chu trên mặt tường đá.
Anh quay sang nhìn, thấy cô gái nhỏ đang nheo mắt cười rạng rỡ, để lộ chiếc răng khểnh nghịch ngợm dưới ánh mặt trời.
Khoảnh khắc đó, thế giới như dừng lại.
Năm tháng tĩnh lặng, đời này an ổn, và tương lai phía trước dường như luôn tràn đầy những hy vọng rực rỡ như nắng hạ năm nào.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận