“Thứ nhất chính là độc nữ của Diệp gia — Diệp Thủy Dao. Tuy nàng sở hữu dung mạo tuyệt thế giai nhân, nhưng tính tình lại lãnh ngạo cô thanh như băng tuyết. Kẻ đến cầu thân đông đến mức muốn đạp bằng ngưỡng cửa Diệp gia, vậy mà nàng chưa từng liếc mắt lấy một lần, ngày thường chỉ thâm cư trong khuê phòng, cực ít khi lộ diện.
Tính ra, ta cũng đã vài năm không được tương kiến, năm nay nàng chắc hẳn đã mười chín tuổi rồi. Lần cuối cùng ta gặp nàng là năm năm về trước, khi ấy ta tuy quý là Thái tử, nhưng nàng thậm chí chẳng thèm nhìn chính diện ta lấy một lần.”
Long Chính Dương lộ ra nụ cười tự giễu.
“Diệp gia?”
“Phải… nói đi cũng phải nói lại, Diệp huynh đệ cũng mang họ Diệp. Diệp gia vốn là một trong Tam đại gia tộc của Thiên Long thành, uy vọng tại Thiên Long quốc cực cao. Diệp lão tướng quân năm xưa được công nhận là Quân thần, Diệp đại tướng quân hiện tại cũng dũng mãnh vô song, túc trí đa mưu, chính là trụ cột vững chắc của quân đội Thiên Long quốc. Có thể nói không ngoa rằng, một nửa giang sơn của Thiên Long quốc này đều do một tay Diệp gia đánh xuống.”
“Chỉ tiếc là… ai, trời đố anh tài, hương hỏa Diệp gia đến đời này lại có nguy cơ đứt đoạn. Độc tử của Diệp gia vốn là một nhân tài xuất chúng, nhưng từ nhỏ đã thể nhược đa bệnh, phần lớn thời gian đều phải nằm trên giường bệnh.
Lần cuối ta thấy hắn cũng là năm năm trước, khi đó hắn nằm liệt trên giường, đến cả sức lực để đứng dậy tương kiến cũng không có. Đáng thương cho một môn Diệp gia anh dũng, đến đời này lại…
Mà khi ta trở về một năm trước, phụ hoàng có nhắc tới, vào hơn một năm trước, khi Diệp tướng quân phí tận tâm cơ tìm được Thiên niên tuyết sâm để cải thiện thể chất thì độc tử nhà họ Diệp lại đột nhiên mất tích. Từ đó bặt vô âm tín. Đa phần đều suy đoán hắn đã bị kẻ gian hại chết. Ta nhớ tên của hắn là…”
Đôi mắt Long Chính Dương chợt co rụt lại, định thần nhìn chằm chằm vào gương mặt Diệp Vô Thần, như thể vừa nhìn thấy một điều gì đó kinh tâm động phách, thân hình cũng theo bản năng mà đứng bật dậy.
Diệp Vô Thần nheo mắt, tâm tư xoay chuyển cực nhanh.
Ngay sau đó, Long Chính Dương lại lắc đầu, ngồi trở lại vị trí cũ, thở dài nói:
“Ta chợt nhớ ra, vị độc tử của Diệp gia đó cũng tên là Diệp Vô Thần, quả thực là quá đỗi trùng hợp. Không chỉ cái tên giống nhau, mà ngay cả tướng mạo của Diệp huynh cũng có vài phần tương đồng với hắn năm đó, tuổi tác cũng hoàn toàn trùng khớp. Trách không được ta cứ luôn có cảm giác dường như đã từng gặp qua Diệp huynh ở đâu đó.”
“Chỉ là trùng hợp mà thôi, ta không thể nào là người của Diệp gia được.”
Diệp Vô Thần hiển nhiên không muốn dây dưa vào đề tài này, hắn lãnh đạm dời đi tiêu điểm:
“Ta muốn nghe Long đại ca tiếp tục kể về những chuyện phong nguyệt trước đó hơn.”
Long Chính Dương vẫn mang vài phần hoài nghi, nhưng không gặng hỏi thêm mà tiếp lời:
“Thứ hai là độc nữ của Hoa gia — Hoa Thủy Nhu. Nữ tử này đúng như cái tên, kiều nhu tựa nước. Năm đó khi ta rời đi, nàng vẫn còn là một tiểu nha đầu trạc tuổi Ngưng Tuyết muội muội, năm năm không gặp, giờ đây chắc hẳn đã là một thiếu nữ mười sáu xuân xanh trổ mã vẹn toàn, dung mạo tất nhiên đạt đến mức trầm ngư lạc nhạn, nếu không cũng chẳng thể đứng trong hàng ngũ Thiên Long tam đại mỹ nhân. Chỉ là nàng từ bảy năm trước đã có hôn ước với trưởng tử của Lâm gia, có lẽ sắp thành thân rồi cũng nên.”
Diệp Vô Thần thủy chung không nói một lời, tĩnh lặng lắng nghe, không hề có ý định ngắt quãng, để mặc cho đối phương tự thân thuật lại.
Động tác duy nhất của hắn là thỉnh thoảng đưa tay lau đi vệt thức ăn bên khóe miệng hay chỉnh lại y phục cho Ngưng Tuyết.
Hắn thừa biết Long Chính Dương dùng cái danh “Tam đại mỹ nhân” chỉ là bình phong, mục đích thực sự là muốn hắn nắm rõ thế cục của các đại gia tộc tại Thiên Long thành.
Và những gì Long Chính Dương sắp nói tới, tất yếu sẽ là Hoa gia và Lâm gia.
Chỉ tiếc rằng, loại đế vương tâm thuật non nớt này chú định không thể có tác dụng với Diệp Vô Thần, ngược lại chỉ đơn thuần cung cấp cho hắn những tin tức cần thiết.
“Diệp gia, Lâm gia là hai gia tộc quyền thế và uy vọng lớn nhất Thiên Long thành, còn Hoa gia lại là gia tộc không thể đụng vào nhất. Lâm lão tướng quân của Lâm gia cũng đức cao vọng trọng, có lẽ một núi không thể chứa hai hổ, Lâm lão tướng quân và Diệp lão tướng quân xưa nay vốn không hòa hợp, Diệp – Lâm nhị gia cũng vì thế mà minh tranh ám đấu suốt nhiều năm, chuyện này Thiên Long thành ai ai cũng biết, phụ hoàng ta cũng nhắm mắt làm ngơ, không bao giờ can thiệp.”
“Binh quyền trong tay Hoa gia tuy kém xa Diệp gia và Lâm gia, nhưng Hoa gia lại có bí thuật chế tạo ra những thứ gọi là Lôi Chấn Tử, Hỏa Độc Tử. Tuy đó chỉ là những vật phẩm nhỏ bé nhưng khi ném ra lại có thể tạo thành thương vong thảm khốc trên diện rộng. Hoa gia không chỉ đại lượng sản xuất những thứ này, mà mỗi một tộc nhân đều là cao thủ sử dụng ám khí, nghe nói ngay cả một gia đinh cũng có thể mang theo cả trăm khỏa Lôi Chấn Tử trên người mà không ai hay biết.
Cũng chính vì sự hiện diện của Hoa gia mà Đại Phong quốc mới không dám quá mức gây hấn với Thiên Long quốc ta. Hoàng thất Thiên Long xưa nay luôn dành cho Hoa gia sự lễ ngộ đặc biệt, tuy đại bộ phận vũ khí họ sản xuất đều giao cho hoàng thất để phòng thủ chiến tranh, nhưng người minh mẫn đều hiểu, Hoa gia không đời nào không giữ lại quân bài tẩy — ví như những thứ còn kinh khủng hơn cả Lôi Chấn Tử và Hỏa Độc Tử.”
“Hoa gia xưa nay vốn giao hảo với cả Diệp gia và Lâm gia. Đời này Hoa gia không có nam đinh, chỉ có một nữ tử, mà người xứng đáng với Hoa gia chỉ có thể là Lâm gia hoặc Diệp gia. Năm xưa Diệp lão tướng quân từng đề nghị kết thân nhưng bị cự tuyệt ngay lập tức, bởi lẽ độc tử của Diệp gia thể chất quá đỗi suy nhược, trong mắt Hoa gia chẳng khác nào một phế vật. Mà Hoa tướng quân ngoài ba mươi mới có mụn con gái này, coi như trân bảo trong lòng bàn tay, sao có thể gả nàng cho một phế nhân. Một tháng sau đó, cả Thiên Long thành đều hay tin Hoa gia tiểu thư đã hứa hôn cho trưởng tử Lâm gia.”
Long Chính Dương nhìn Diệp Vô Thần một cái rồi nói tiếp:
“Lâm gia đời này có hai con trai. Trưởng tử Lâm Khiếu, văn võ song toàn, không chỉ mang danh hiệu ‘Thiên Long đệ nhất tài tử’, mà ngay khi vừa tròn hai mươi tuổi đã đạt đến thực lực cấp mười, ngay cả mấy vị Thiên cấp cung phụng trong cung cũng phải kinh ngạc tán tụng hắn là thiên tài trăm năm khó gặp, phụ hoàng ta cũng hết mực khen ngợi.
Hoa gia đối với mối hôn sự này càng ngày càng thỏa mãn. Còn thứ tử Lâm Dụ lại từ nhỏ kiêu túng, hành vi bại hoại, bị coi là kẻ khó thành đại khí, Lâm gia dường như đã hoàn toàn tuyệt vọng với hắn, bao nhiêu kỳ vọng đều đặt hết lên người trưởng tử.”
“Lâm gia và Diệp gia tranh đấu nhiều năm, tuy chưa phân thắng bại, nhưng thực tế ai cũng rõ, Diệp gia đã bại rồi. Gia nghiệp có lớn đến đâu mà không người kế vị thì sớm muộn cũng thuộc về kẻ khác. Một Diệp gia không có tương lai sao có thể đối đầu với Lâm gia.”
Nói đến đây, Long Chính Dương cuối cùng cũng dừng lại, nở nụ cười ái ngại:
“Tâm tư phiền loạn, nói một hồi không biết đã kéo đi đâu rồi, Diệp huynh đệ ngàn vạn lần đừng trách móc.”
Diệp Vô Thần mỉm cười đáp lễ:
“Xem ra Long đại ca những năm qua tuy không ở Thiên Long thành, nhưng vẫn luôn khắc cốt ghi tâm mọi biến động nơi đây.”
Long Chính Dương lắc đầu, thở dài:
“Những điều này chỉ cần tùy tiện hỏi một người trên phố đều sẽ rõ, ta chỉ là có chút cảm khái mà thôi. Ta tuy là Trữ quân, nhưng lúc nào cũng có kẻ muốn đoạt vị. Năm năm thời gian, có lẽ ta đã bắt đầu bị người đời lãng quên, muốn có được sự ủng hộ của mấy đại gia tộc này, tất yếu phải phó xuất nỗ lực nhiều hơn nữa. Diệp huynh đệ, không biết sau này đệ có dự tính gì?”
“Ta sao? Ta chỉ đơn giản là muốn tìm lại quá vãng của chính mình.”
Diệp Vô Thần nói, sâu trong đáy mắt hiện lên một tia lạc lõng kín đáo. Hắn vốn là kẻ không có quá khứ, thậm chí ngay cả bản thân mình là ai cũng chẳng hề hay biết.
“Tìm lại quá vãng?”
Long Chính Dương nghiền ngẫm câu nói này, nhíu mày hỏi:
“Chẳng lẽ, đệ bị mất trí nhớ?”
Diệp Vô Thần khẽ gật đầu.
“Mất trí nhớ… Vậy đệ bắt đầu có tri giác từ khi nào?”
“Một tháng trước.”
Nhịp thở của Long Chính Dương chợt trở nên dồn dập, trong mắt là sự hưng phấn không thể che giấu:
“Diệp huynh đệ, ta thấy đệ nên đến Diệp gia một chuyến, có lẽ, quá khứ của đệ chính là ở nơi đó!”
“Ồ?”
Diệp Vô Thần lộ ra vẻ kinh ngạc nhìn y, nhưng sâu trong đôi đồng tử ấy, vẫn bình thản như mặt nước hồ thu.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận