Kiều Tang nhìn Đới Thục Thục chừng hai giây rồi mỉm cười:
"Đúng vậy, cậu còn việc gì nữa không?"
Đới Thục Thục khẽ rũ mắt, lắc đầu đáp: "Không có gì."
Kiều Tang xoay người đi thẳng về lớp.
Vừa mới ngồi xuống, Phương Tư Tư đã tiến sát lại gần hóng hớt:
"Đới Thục Thục nói gì với cậu thế? Nhìn mặt cậu ấy kém sắc lắm nha."
"Kém sắc lắm sao?"
Kiều Tang hỏi lại.
"Ừ, mặt cứ hình sự như muốn đi đòi nợ ấy, làm tớ hú hồn."
Phương Tư Tư trêu chọc.
Nếu có chiếc gương ở đây, Kiều Tang cũng muốn soi thử xem vẻ mặt mình lúc này thế nào.
Phương Tư Tư sốt ruột hỏi tiếp:
"Rốt cuộc cậu ấy tìm cậu có việc gì?"
"Không có gì đâu."
Kiều Tang lại cầm cuốn sách lên đọc.
Phương Tư Tư định hỏi thêm, nhưng thấy bộ dạng "không muốn tiếp chuyện" của Kiều Tang nên đành phải ngậm miệng lại.
Đến khi kết thúc buổi học sáng, Kiều Tang thu dọn đồ đạc rồi đi thẳng đến văn phòng khối lớp 9.
"Thầy ơi, em muốn xin nghỉ phép."
Kiều Tang nhìn chằm chằm vào mái tóc đen dày của thầy chủ nhiệm.
Thầy chủ nhiệm giật mình bật dậy.
Trong văn phòng còn có một cô giáo khác, ánh mắt cô cũng ngay lập tức "khóa chặt" vào người Kiều Tang.
Thầy chủ nhiệm cố gắng kìm chế cơn giận:
"Em có biết mình đang nói gì không? Chỉ còn vài ngày nữa là thi chuyển cấp rồi mà em còn xin nghỉ? Vụ trốn học lần trước thầy còn chưa bắt em viết bản kiểm điểm đâu đấy."
Kiều Tang nghiêm túc đáp:
"Thầy ơi, nếu thầy không cho em nghỉ thì em chỉ còn cách trốn học thôi. Bản kiểm điểm em sẽ nộp bù sau ạ."
Gân xanh trên thái dương thầy chủ nhiệm giật giật:
"Chuyện này người nhà em có biết không?"
Kiều Tang không trả lời.
Thầy chủ nhiệm hít sâu một hơi rồi ngồi xuống, bắt đầu bài ca "khuyên răn tận tình":
"Em không muốn mẹ em lại phải lên trường một chuyến nữa thì lo mà về lớp học đi. Chuyện lần trước là thầy trách lầm em, nhưng dù em có 'tự chủ giác tỉnh' đi chăng nữa thì cũng không được bỏ bê học hành, thời gian không còn nhiều đâu."
Kiều Tang cười nhẹ:
"Thứ Sáu lần trước mẹ em lên trường, thầy cũng có mặt ở đó mà."
Thầy chủ nhiệm ngẩn ra một chút rồi đáp:
"Là thầy gọi mẹ em lên để giải thích vụ trốn học."
Kiều Tang khẽ nghiêng đầu, hỏi ngược lại:
"Thế tại sao thầy lại đuổi mẹ em ra ngoài?"
Thầy chủ nhiệm khựng lại, vẻ mặt trở nên phức tạp.
Thầy cứ ngỡ mẹ Kiều Tang đã kể lại chuyện này cho cô nghe nên nhất thời không biết trả lời sao cho phải.
Thầy và chủ nhiệm lớp 9 ngồi chung một văn phòng.
Hôm đó, Đới Thục Thục lớp 9 cùng mẹ lên trường, tình cờ lại đúng vào lúc mẹ Kiều Tang có mặt.
Đới Thục Thục vừa mới nhận được suất tuyển thẳng vào Trung học Thánh Thủy, ngay cả thầy giám thị cũng sang chúc mừng.
Mọi sự chú ý trong văn phòng lúc đó đều đổ dồn vào phía lớp 9.
Đúng lúc mẹ Kiều Tang giải thích rằng con gái mình vì tự chủ giác tỉnh, mải đi khế ước sủng thú nên vì quá vui mừng mà quên xin phép.
Trẻ con có thể nói dối, chứ người lớn thì ai lại không biết điều như vậy, thầy tất nhiên là tin.
Vốn dĩ đây là chuyện vui, nhưng không ngờ mọi người trong văn phòng đều ngoảnh lại nghe ngóng.
Cứ thế, người hỏi kẻ đáp, bao nhiêu "phốt" học hành lẹt đẹt của Kiều Tang bị phanh phui sạch sành sanh.
Mẹ của Đới Thục Thục đứng bên cạnh buông vài câu mỉa mai châm chọc, khiến mẹ Kiều Tang không nhịn được mà xảy ra tranh cãi.
Đới Thục Thục đứng một bên thì sụt sùi khóc lóc.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận