Với nền tảng "khủng" đó, con Sâu Bông này của hắn đã sớm không còn cùng đẳng cấp với những con sâu bình thường khác nữa rồi!
Thậm chí, nhờ vào độ bền bỉ của sợi tơ vượt xa mức thông thường, hắn đã xuất sắc giành được hạng 39 trong kỳ đại hội ngự thú dành cho học sinh lớp 10 vừa qua!
"Sâu Bông! Cho cô ấy thấy thực lực của mày đi!"
Trần Thống Đồng vung tay lên, gầm lên đầy khí thế.
"Sâuuu!"
Sâu Bông há miệng, một sợi tơ trắng muốt, bóng loáng phóng vút về phía Chó Răng Lửa với tốc độ kinh người.
Tốc độ nhanh đến mức Chó Răng Lửa còn chưa kịp nhấc chân lên đã bị sợi tơ trói chặt cứng.
Chó Răng Lửa cố gắng vùng vẫy nhưng không tài nào thoát ra được.
Kiều Tang khẽ nhíu mày.
Xem ra bài tập huấn luyện tốc độ cho Chó Răng Lửa phải được đưa vào danh sách ưu tiên hàng đầu rồi.
"Bồi thêm đòn cuối cùng đi!"
Trần Thống Đồng tiếp tục hét lớn.
Toàn thân Sâu Bông phát ra ánh sáng trắng mờ ảo, cái cơ thể bé tẹo 10cm ấy không còn ngọ nguậy nữa mà lao vút đi giữa không trung như một mũi tên!
Tốc độ này rõ ràng nhanh hơn đòn "Húc mạnh" của Chó Răng Lửa lúc nãy rất nhiều.
Kiều Tang bình tĩnh ước lượng khoảng cách, ba giây sau mới dõng dạc ra lệnh: "Răng Lửa!"
Ngọn lửa rực rỡ bùng lên tức thì, thiêu rụi sợi tơ trắng trong chớp mắt.
Chó Răng Lửa há miệng, chuẩn xác ngoạm chặt lấy con Sâu Bông đang lao tới.
"Sâ... uuuu!!!"
Sâu Bông thét lên một tiếng thê thảm.
Hai giây sau, nó trợn trắng mắt rồi ngất xỉu tại chỗ.
"Kiều Tang thắng!"
Giang Lưu tuyên bố.
"Sâu Bông ơi!"
Trần Thống Đồng lao tới ôm lấy con sâu tội nghiệp đang nằm bẹp dưới đất.
Sau khi xác nhận nó chỉ bị ngất, hắn mới thu nó vào Ngự Thú Điển.
"Tại sao chứ?"
Trần Thống Đồng ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn Kiều Tang hỏi.
"Cái gì tại sao?"
Kiều Tang hỏi vặn lại.
Cô thật sự không hiểu.
Chó Răng Lửa thắng Sâu Bông chẳng phải là chuyện bình thường như cân đường hộp sữa sao?
Cậu ta phản ứng thái quá thế làm gì?
"Tại sao có thể phá vỡ chiêu Phun Tơ của Sâu Bông dễ dàng như vậy?"
Trần Thống Đồng nhìn chằm chằm Kiều Tang, uất ức hỏi.
Sợi tơ của Sâu Bông nhà hắn vô cùng bền chắc, chỉ cần trói được đối thủ thì gần như không thể thoát ra, kể cả những sủng thú thiên về sức mạnh cũng phải chật vật hồi lâu.
Đâu có kiểu phá chiêu như đùa giỡn trẻ con thế này.
"Ờ..."
Kiều Tang ngẫm nghĩ một chút rồi đáp:
"Hệ Lửa khắc hệ Côn Trùng, bộ cậu không biết điều đó thật à?"
Trần Thống Đồng: "..."
"Hay là từ trước tới giờ cậu chưa bao giờ đấu với sủng thú hệ Lửa?"
Kiều Tang cảm thấy mình vừa mới tìm ra chân lý của vấn đề.
Trần Thống Đồng: "...!!"
…….
Chuyện thuộc tính tương khắc là kiến thức cơ bản, Trần Thống Đồng dĩ nhiên là biết.
Nhưng đúng là cậu ta chưa từng thực chiến với sủng thú hệ Lửa bao giờ.
Cả cái trường này chỉ có đúng hai "thứ dữ" dám chọn hệ Lửa làm sủng thú khế ước đầu tiên.
Mà khổ nỗi hai người đó đều là đàn anh lớp 11, còn lứa lớp 10 năm nay thì chẳng có lấy một mống.
"Áp chế thuộc tính mạnh đến mức này sao?"
Trần Thống Đồng rơi vào trầm cảm.
Cậu ta hồn siêu phách lạc đưa tiền xong, đối phương rời đi lúc nào cũng chẳng hay, mãi cho đến khi Giang Lưu vỗ vai một cái mới sực tỉnh.
"Sao ông không xin phương thức liên lạc rồi mới chuyển tiền? Như vậy còn có cái mà đẩy sang cho tôi chứ."
Trần Thống Đồng: "... Cút!"
...
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận