Nhị cô nương nhà mình còn đang chịu khổ trong đại lao của Chử Tư mã, thế mà Lý Tuyền Nhi lại chọn lúc không đúng thời điểm này, đem chuyện cũ nhắc lại, chẳng phải là có hiềm nghi uy hiếp sao?
Ngay lập tức, bà liếc nhìn Thẩm nhị thiếu đang hơi rủ mắt, không nói không rằng ở bên cạnh, lạnh lùng nói:
"Những chuyện này, ta sẽ bàn bạc lại với mẫu thân ngươi... Bây giờ quan trọng nhất là phải cứu nhị tỷ ngươi ra ngoài."
Lý Tuyền Nhi lại không muốn để Lý phu nhân lấp liếm cho qua như vậy, đứng dậy quỳ xuống nói:
"Hiện nay nhị tỷ liên tiếp gây ra tai họa cho Lý gia, thật may là Thẩm công tử không rời không bỏ, thế nhưng đại nương cũng phải cân nhắc đến danh tiếng của Thẩm công tử, nếu nhị tỷ thực sự bị triều đình buộc tội, phát phối sung quân, chẳng lẽ người lại muốn Thẩm gia cũng bị liên lụy sao? Hiện nay hỷ thiếp đều đã phát ra, mười ngày sau là khách khứa đầy nhà, nếu nhị tỷ không về được, chẳng lẽ hỷ kiệu của Thẩm gia phải đi không về không?"
"Thẩm công tử đối với Lý gia có tình có nghĩa, Tuyền nhi không nỡ để Thẩm công tử chịu người đời bàn tán, nguyện thay tỷ tỷ gả qua đó trước, đợi đến khi nhị tỷ bình an trở về, lại đón nhị tỷ về phủ!"
Lúc này, Lũng Hương - tỳ nữ của Nhược Ngu nghe không nổi nữa, trừng mắt giận dữ lên tiếng:
"Sao cơ? Theo ý của tam tiểu thư, người vào cửa trước, chẳng lẽ nhị tiểu thư vốn là chính thê lại phải vào cửa sau như tỳ thiếp hay sao?"
Lý Tuyền Nhi sớm đã chẳng còn vẻ ngoan ngoãn dịu dàng như ngày thường, ngẩng cằm từng chữ từng chữ nói:
"Nếu tỷ ấy không thể kịp thời rửa sạch tội lỗi, khi nào vào cửa, còn thật sự không nói chắc được."
……
Những lời như thế này thật quá mức khắc nghiệt, ngay cả Chu di nương cũng không nhịn được mà trừng mắt nhìn nàng một cái.
Thực ra trong lòng Lý Tuyền Nhi cũng đang nén giận.
Đã đến nước này, thế mà Thẩm nhị thiếu lại không hề đề cập tới chuyện hai chị em cùng gả với Lý phu nhân, thậm chí vừa rồi lúc nàng mở lời, còn trừng mắt nhìn mình một cái... khiến nàng không nhịn được nữa mà lập tức gây khó dễ, lời lẽ khó tránh khỏi chua ngoa khó nghe.
Lý phu nhân tuy từ trước đến nay đối đãi với tam tiểu thư thứ xuất trong phủ rất rộng rãi, nhưng đây là chuyện chung thân đại sự của con gái ruột, làm sao có thể không thiên vị? Trong lòng bà vô cùng bất mãn, cao giọng nói:
"Tuyền Nhi, ngươi đang nói cái gì vậy! Chẳng lẽ ngươi còn mong nhị tỷ ngươi xảy ra chuyện hay sao?"
Tuy Lý phu nhân hiếm khi nổi giận, nhưng Lý Tuyền Nhi lại không hề lùi bước, vẫn lớn tiếng nói:
"Tuyền Nhi chỉ là nói ra sự thật mà ai cũng biết rõ thôi. Vị Chử Tư mã kia từ trước đến nay vốn không hòa thuận với nhị tỷ, lúc này nhị tỷ lại để lộ điểm yếu vào tay hắn, sao có thể không làm lớn chuyện? Kế sách hiện nay, đương nhiên là giải quyết khó khăn trước mắt, giữ gìn thể diện cho cả hai nhà Lý - Thẩm là quan trọng nhất!"
Nói xong, nàng liếc ánh mắt về phía Thẩm Như Bách ở bên cạnh, lại thấy chàng ta vẫn không hề nhúc nhích, không khỏi thấy ấm ức trong lòng, chàng ta rốt cuộc đang nghĩ gì?
Đến mức này rồi tại sao vẫn không nói năng gì?
Ngay lúc này, gia đinh trông cửa vào bẩm báo, đại phu nhân của Thẩm gia đích thân tới phủ.
Thẩm Kiều thị tuổi tác trẻ hơn Lý phu nhân một chút.
Tuy Thẩm gia từng có thời gia đạo sa sút, nhưng bà vốn xuất thân từ thế gia quan lại, từ nhỏ đã là gấm vóc lụa là, thứ gì cũng cầu kỳ tinh xảo, dưỡng ra khí chất của cả con người cũng như treo trên chín tầng mây, không vương chút bụi trần nào.
Vốn dĩ bà đã khinh thường Lý gia là thương hộ, nghĩ đến người con dâu sắp tới lại là kẻ khờ khạo không ra dáng, nỗi phiền muộn trong lòng càng không gì sánh được, cứ nghĩ đến sau này về kinh, trà hội thi hội trong nội trạch phủ viện nhất định không thể thiếu, người khác mang theo con dâu đều là tiểu thư danh gia vọng tộc huệ chất lan tâm, đến lượt mình lại phải dẫn theo một đứa trẻ khờ làm mất mặt, thế là trằn trọc lo âu suốt đêm khó chợp mắt.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận