Nàng bỗng chốc mở trừng hai mắt, lúc này mới phát hiện mẫu thân đang ấn lấy bơ vơ bờ vai nàng mà ân cần hỏi han, còn tấm chăn đắp trên người thì quấn chặt quá mức, bảo sao trong mơ nàng lại thấy ngạt thở đến thế.
Ánh mắt Nhược Ngu thẫn thờ, phải mất một lúc lâu nàng mới hồn vía trở lại, chợt vung chăn ra rồi đưa tay cởi xống áo của chính mình, nàng muốn xem thử vùng bụng của bản thế có vết sẹo kiếm chém ấy hay không.
Thế nhưng Lý phu nhân lại chẳng tài nào hiểu nổi hành động này của Nhược Ngu, chỉ đih rằng căn bệnh si ngốc của con bé lại tái phát, hoảng loạn đè tay nàng lại: "Đứa nhỏ ngoan, đây không phải ở nhà, không được cởi áo!"
Nhược Ngu ngơ ngác nhìn quanh bốn phía, chợt nhìn thấy hắn đang đứng phía sau mẫu thân.
Thân thể nàng bỗng chốc cứng đờ lại, chẳng hiểu sao lại liên tưởng đến việc hắn… cũng ác ma hệt như kẻ trong mộng kia, mang theo đôi tròng mắt đỏ rực…
Lúc này cơn mưa ngoài mái hiên đã dần tạnh hẳn, nếu không mau chóng lên đường thì đến Thự Thành trời sẽ tối mịt mất.
Lý phu nhân lại dịu dàng dỗ dành Nhược Ngu đang ngậm miệng im lìm một lúc lâu, bấy giờ mới đứng dậy chuẩn bị tiếp tục hành trình.
Lúc sắp lên xe ngựa, Nhược Ngu bước đi theo sau Lý phu nhân, mà gã nam nhân kia lại đứng ở vị trí cách nàng không xa chút nào.
Đột nhiên hắn vươn tay về phía nàng — khúc gỗ kia từ lúc nào đã hóa thành một chú đại bàng tung cánh bay lượn, to bằng lòng bàn tay, dẫu chưa được sơn phết cũng sống động như thật.
Thế nhưng Nhược Ngu lại chẳng hề hân hoan vươn tay ra đón như dự tính của hắn, trái lại còn bỗng chốc lộ vẻ mặt ghét bỏ, dùng sức hất văng cánh tay to lớn ấy ra, ném thẳng chú mộc ưng còn chưa kịp cất cánh rơi phịch xuống đất.
Ánh mắt của Chử Tư mã không khỏi trầm xuống, biểu cảm lúc này của Nhược Ngu quả thực y hệt như lần đầu tiên nàng nhìn thấy mái tóc bạc tròng mắt đỏ của hắn, đó là vẻ chán ghét không hề giấu giếm…
Lý phu nhân vô tình quay đầu nhìn thấy cảnh này, nhưng rồi lại quay phắt đi như thể không nhìn thấy gì: Con gái bây giờ chính là bộ dạng này đây, ngốc ngơ lơ đễnh tựa đứa trẻ chẳng có định tính.
Nếu vị Tư mã này có tăm tia nhan sắc của Nhược Ngu đi chăng nữa, thì cứ vấp phải nhiều cú ngã thế này một chút, để sớm dập tắt cái tâm tư sắc dục ấy đi thì vẫn hơn.
Chỉ là vị Tư mã nổi tiếng máu lạnh vô tình kia lại có sự dung dưỡng rất tốt, bị con gái đối xử như thế mà sắc mặt chỉ hơi biến đổi một chút rồi nhanh chóng khôi phục dáng vẻ bình thường, cúi người nhặt khúc mộc ưng ấy lên nhét thẳng vào trong ngực áo mình.
Nhưng mà sự dung dưỡng tốt thì có ích gì chứ?
Vị tình lang cũ của con gái chẳng phải cũng mang một bộ dạng quân tử khiêm nhường trước mặt người đời đó sao, thử hỏi có ai ngờ được một mặt hắn tỏ ra thâm tình khắc cốt ghi tâm, si tâm bất hối với con gái, nhưng mặt khác lại lén lút cấu kết thông dâm với chính em gái của nàng cơ chứ?
Lý phu nhân đã bị Thẩm Như Bách làm cho tổn thương tâm can, nên ít nhiều gì cũng đâm ra hoài nghi nam nhân.
Bà chỉ cảm thấy với bộ dạng hiện giờ của Nhược Ngu, việc được giữ lại bên cạnh mình dài lâu mới là điều tốt nhất.
Lúc lên xe ngựa, Lý phu nhân bắt đầu cảm thấy cơn buồn ngủ kéo đến.
Vừa nãy vì tránh mưa mà phải ở chung một phòng với tên Tư mã lạnh như băng kia khiến bà thấy hít thở cũng không thông suốt, cũng may con gái là một kẻ ngốc nghễnh vô tâm mới có thể ngủ say sưa đến thế.
Thế nên chẳng mấy chốc, Lý phu nhân đã nằm dài trong khoang xe mà chìm vào giấc ngủ.
Nhược Ngu ngẩn ngơ thẫn thờ một lúc, thấy mẫu thân đã ngủ say liền tự tay cởi y phục của mình ra, vén chiếc yếm trước ngực lên để ngắm nhìn phần bụng trắng ngần…
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận