Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Dị năng
  3. Nhặt Được Cuốn Thiên Thư (Dịch)
  4. Chương 2: Trúng tà rồi sao?

Nhặt Được Cuốn Thiên Thư (Dịch)

  • 3 lượt xem
  • 1338 chữ
  • 2026-03-12 22:57:18

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Lúc nãy dưới ánh hoàng hôn ngoài sân vận động, có thể là do khúc xạ ánh sáng nên mình mới nhìn nhầm.

Nhưng giờ ở trong phòng, đèn còn chẳng buồn bật, chẳng lẽ lại quáng gà thêm lần nữa?

Nhị Nhất dán mắt vào viên tinh thể màu trắng xám trên bìa cuốn Thiên Thư, nhìn đi nhìn lại.

Cái thứ này đục ngầu ra đấy, có tí gì gọi là trong suốt đâu?

Khúc xạ ánh sáng kiểu gì được nhỉ?

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, không biết có phải do Nhị Nhất tập trung quá mức nên sinh ra ảo giác hay không, hay là trong bóng tối thì mắt lại tinh hơn, tóm lại là cậu nhìn thấy rõ mồn một: bên trong viên đá có một vệt sáng yếu ớt đang xoay vòng vòng liên tục!

Thế nhưng, lần này chẳng đợi cậu kịp reo lên sung sướng, vệt sáng bên trong viên đá đột nhiên tăng tốc, rồi bất thình lình lao thẳng ra ngoài!

Vệt sáng hóa thành một luồng bạch quang mờ ảo, bắn thẳng vào giữa trán Nhị Nhất khi cậu đang ghé sát mặt định nhìn cho rõ.

Nhị Nhất còn chưa kịp hiểu mô tê gì thì đã nghe thấy tiếng "uỳnh", cậu đổ rầm xuống giường, bất tỉnh nhân sự.

Viên đá trên bìa "Thiên Thư" lóe lên vài cái rồi cũng lịm dần, trông xám xịt như thể vừa bị "hút cạn mana".

Thế nhưng, một sợi dây liên kết vô hình đã âm thầm kết nối Nhị Nhất và "Thiên Thư" lại với nhau, đưa cả hai vào một trạng thái cộng hưởng kỳ lạ...

………..

Từ cơn hôn mê sâu, Nhị Nhất vật vã tỉnh dậy.

Cậu cảm thấy đầu óc mình nặng trịch như bị đổ bê tông vào trong.

Một cơn mệt mỏi rã rời từ tận linh hồn ập đến khiến hai mí mắt cứ như bị bôi keo 502, chết sống cũng không mở ra nổi.

Cả cơ thể nặng nề như đang bị "bóng đè", dù ý thức đã tỉnh táo nhưng lại chẳng tài nào điều khiển được chân tay.

Trong cơn hoảng loạn tột độ, Nhị Nhất thấy mình chẳng khác gì một kẻ sắp xuống lỗ đến nơi.

Muốn cử động?

Nhúc nhích không nổi.

Muốn kêu cứu?

Câm nín luôn!

Cảm giác yếu ớt dâng lên từ sâu bên trong, đúng kiểu "cơ thể bị đục khoét, tâm hồn bị bỏ trống".

Nằm đơ ra như cái xác chết một hồi lâu, cuối cùng cảm giác cũng dần quay lại, Nhị Nhất cố hết sức bình sinh mở mắt ra rồi ngồi dậy.

Lúc này, cậu thấy mình giống như mấy ông cày game xuyên đêm mấy ngày liền, mới chợp mắt được nửa tiếng đã bị dựng cổ dậy vậy.

Đầu óc kêu ong ong, Nhị Nhất ngồi gục đầu, lưng còng xuống, cái cổ mềm nhũn chẳng buồn nhấc lên.

Ngồi ngáo ngơ trên giường một lúc lâu, gương mặt cậu hiện rõ vẻ: "Tôi là ai? Đây là đâu? Tôi đang làm cái quái gì thế này?".

Hơi thở Nhị Nhất thoi thóp, đầu óc trống rỗng, chả nhớ nổi chuyện gì.

Phải đợi thêm một lúc nữa cậu mới tích đủ sức để bò xuống giường, nhưng vì tay chân bủn rủn, cậu suýt chút nữa thì "đo đất" ngay khi vừa bước xuống thang giường.

Vịn vào thang thở dốc mấy hơi, Nhị Nhất nhìn ra cửa sổ thấy ánh bình minh đã bắt đầu ló rạng, lại nhìn sang mấy ông bạn cùng phòng đang ngủ với đủ loại tư thế "xác sống", cậu giật mình nhận ra mình đã hôn mê nguyên cả một đêm!

Nhị Nhất đi đứng liêu xiêu, tay vịn tường lê bước vào nhà vệ sinh, vặn vòi nước dội thẳng vào mặt.

Cậu vỗ mạnh vào má để xoa dịu cơn đau đầu đang giật từng cơn, nhưng vừa ngẩng lên nhìn vào gương, cậu đã bị cái bóng của chính mình làm cho "ngã ngửa"!

Vốn dĩ Nhị Nhất sở hữu gương mặt kiểu "baby face" thanh tú, lại thêm thâm niên làm "trạch nam" trong ký túc xá cày tiểu thuyết, ít khi ra ngoài vận động như mấy con "thú hoang" đầy năng lượng kia, nên người hơi gầy, da dẻ có chút xanh xao.

Nhưng mà, tuyệt đối không đến mức như cái người trong gương bây giờ: mặt mày xám xịt như zombie trong phim, môi thì trắng bệch nhìn phát khiếp!

"Ôi cái định mệnh!"

"Mình bị cái quái gì thế này?"

Nhị Nhất ngơ ngác sờ lên gò má mới qua một đêm đã gầy rộc hẳn đi.

Sau một lúc não bộ hoạt động hỗn loạn, cậu mới nhớ ra chuyện gì đã xảy ra!

"Cuốn sách đó!"

Nhị Nhất kinh hãi thốt lên, vội vàng lao về phía giường.

Cậu thấy cuốn sách kỳ quái dày cộp kia vẫn đang nằm im lìm trên chăn của mình!

Bắt đầu thấy sợ rồi đây, Nhị Nhất lùi lại vài bước, không dám lại gần nó nữa.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cậu nghiến răng, cố sức mặc quần áo vào, nén nỗi sợ hãi lấy cái khăn gối bọc cuốn sách lại, rồi nhét tọt vào cái ba lô đã mốc meo từ lâu.

Tranh thủ lúc đám bạn cùng phòng chưa tỉnh, cậu vọt ra khỏi cửa. Cậu phải đem cái thứ quái gở này vứt lại chỗ cũ ngay lập tức!

Dù đã cố gắng đi nhanh nhất có thể, nhưng thực tế với cái cơ thể "yếu đuối mong manh" này, Nhị Nhất chỉ có thể di chuyển với tốc độ rùa bò.

Còn chưa kịp đi xuyên qua cái sân vận động rộng lớn để đến chỗ hôm qua bị sách đập trúng, cậu đã mệt đến mức không bước nổi nữa.

Nhị Nhất thở hồng hộc như trâu, ngồi phịch xuống đất nghỉ ngơi.

Cậu tháo ba lô chứa cuốn sách quái dị ra, quăng sang một bên, trong đầu thầm nghĩ hay là cứ vứt mẹ nó ở đây cho xong.

Nhưng lại lo chỗ này gần ký túc xá quá, lại là nơi sinh viên hay tụ tập, lỡ ai đó nhặt được rồi lại xảy ra chuyện gì kinh dị thì bỏ mợ.

Nhị Nhất hối hận xanh mặt.

Đúng là tiểu thuyết xem cho lắm vào, để rồi như bị ma đưa lối quỷ dẫn đường, cứ tưởng gặp được "kỳ duyên" như trong truyện, ai dè lại đi va vào cái thứ tà môn này!

Trạng thái hiện tại của cậu rõ ràng là giống y hệt mấy lời đồn linh dị về việc bị yêu ma quỷ quái hút cạn tinh khí.

Phen này không biết có "tạch" luôn không đây?

Trong phút chốc, đầu óc Nhị Nhất nhảy số ra đủ loại viễn cảnh kinh hoàng.

Bị dọa cho rùng mình một cái, cậu lại lồm cồm bò dậy, xách ba lô định đi tiếp ra góc hẻo lánh của sân vận động.

Thế nhưng, bước chân còn chưa kịp nhấc lên...

Giữa không khí buổi sớm, một mùi thơm thức ăn thoang thoảng từ đâu bay đến, như "bùa mê thuốc lú" chui tọt vào mũi cậu.

Sau một hồi vận động, cơ thể Nhị Nhất đã hoàn toàn phục hồi cảm giác.

 Và ngay khi ngửi thấy mùi thơm này, cơ thể đang yếu đến mức không chịu nổi của cậu bỗng trỗi dậy bản năng sinh tồn.

Bụng cậu kêu "ụp uỳnh" như sấm đánh, một cơn đói cồn cào ập đến dữ dội!

Cảm giác như dạ dày đang bị axit đốt cháy, cứ như có một bàn tay đang bóp nghẹt cái bao tử của cậu mà vặn vẹo.

Thế là, thay vì đi về phía góc sân vắng vẻ, Nhị Nhất lại như một xác sống bị mất hồn, chân nọ đá chân kia, lảo đảo rẽ hướng đi về phía nhà ăn đang bắt đầu phục vụ bữa sáng...

Đến khi Nhị Nhất tỉnh táo lại...

Cậu phát hiện ra trong trạng thái u mê vừa rồi, mình đã gọi một đống thức ăn siêu to khổng lồ và đang điên cuồng tống sạch vào bụng.

Mấy cô bán hàng và vài sinh viên dậy sớm đi ăn sáng đều nhìn cậu với ánh mắt đầy kinh hãi.

Bởi vì cái bàn đầy ắp thức ăn kia, nhìn kiểu gì cũng không giống như lượng sức ăn của một người bình thường!

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top