- Trang Chủ
- Xuyên không
- Oan Gia Ngõ Hẹp: Nàng Phi Hiện Đại Và Phu Quân Mặt Lạnh (Dịch)
- Chương 5: Đại tiểu thư cổ đại hóa ra là kẻ ngốc
Ngày thứ hai.
Lâm Hạnh Nhi cuối cùng cũng đã định thần lại sau cơn sang chấn.
Nàng thế mà lại xuyên không về cổ đại thật rồi!
Những gì đang diễn ra trước mắt chẳng phải giấc mơ, cũng chẳng phải đóng kịch, mà là thực tế đến trần trụi.
Nàng hiện đang ở Đại Minh triều, nghe tiểu nha đầu Tiểu Lục nói niên hiệu bây giờ là Vĩnh Lạc.
Vậy là đang thời Chu Đệ trị vì sao?
Vốn là người có tâm thế “tới đâu hay tới đó”, điều khiến Hạnh Nhi thở phào nhẹ nhõm đầu tiên chính là theo nàng biết, thời Vĩnh Lạc xem như thái bình thịnh thế, Minh Thành Tổ Chu Đệ dù sao cũng là một vị hoàng đế có bản lĩnh.
Nếu lỡ chẳng may rơi trúng thời Chiến quốc loạn lạc, binh đao khói lửa, chắc nàng sợ đến rụng tim mất thôi.
Nhìn bộ dạng Tiểu Lục mỗi khi nói chuyện với mình cứ run như cầy sấy, Hạnh Nhi cảm thấy khó hiểu vô cùng.
Nàng đã soi gương rồi, nữ tử trong gương ngoại trừ kiểu tóc và trang phục cổ trang thì ngũ quan này, ánh mắt này, có chỗ nào không phải là nàng đâu?
Thần trí nàng hiện tại vô cùng tỉnh táo, tuy lạc vào một thời không xa lạ, nhưng dung mạo này, bộ não này đích thị là hàng thật giá thật của nàng.
"Tiểu Lục, ngươi nói xem tiểu thư ta tên gì?"
"Tiểu… tiểu thư, phương danh của người là… là Lăng Hạnh Nhi ạ!"
Tiểu Lục nói chuyện mà cứ lắp ba lắp bắp.
"Sao ngươi lại căng thẳng thế? Ta có gì không đúng à? Tại sao mọi người thấy ta nói chuyện đều phản ứng kỳ lạ như vậy?"
Hạnh Nhi thầm nghĩ, đây đâu chỉ là kỳ lạ, rõ ràng là phản ứng quá khích thì có.
"Cứ bình tĩnh mà nói, đừng kích động, ta muốn biết lý do!"
"Tiểu… tiểu thư, người không biết sao? Trước đây người rất ít khi lên tiếng, hơn nữa… hơn nữa…"
"Hơn nữa làm sao?"
Hạnh Nhi thực sự không hiểu nổi cái sự "quái chiêu" trong chuyện này.
"Để ta nói cho. Ngươi lui xuống trước đi!"
Chính là giọng nói trầm ấm ấy, một khuôn mặt tuấn tú xuất hiện, là đệ đệ của nàng – Lăng Phỉ.
"Tỷ tỷ, tỷ còn nhận ra ta không?"
"Hì hì, ngươi đã gọi ta là tỷ tỷ, ta còn không nhận ra ngươi sao? Ngươi là đệ đệ của ta mà!"
"Vậy tỷ có biết tên đệ đệ này không?"
Lăng Phỉ một mặt nghiêm túc hỏi, mặt khác chăm chú quan sát biểu cảm của nàng, sợ rằng sẽ bỏ sót một tia cảm xúc nào.
Chuyện này chẳng phải đùa, hắn đang nhận "mật lệnh" của mẫu thân đại nhân tới để dò xét tình hình, phải nắm rõ mọi việc mới dám báo cáo cho nhị vị phụ mẫu, tránh cho họ tuổi cao sức yếu, không chịu nổi kích động.
Lâm Hạnh Nhi cố gắng lục lọi ký ức, dường như nãy giờ chưa ai nhắc đến tên hắn cả, nàng đành lắc đầu: "Không biết!"
"Ha ha, tỷ tỷ à, tên đệ đệ mà cũng quên sao. Tại hạ chính là nhị công tử Lăng Gia – Lăng Phỉ!"
Cái điệu bộ kéo dài giọng điệu bộ tịch của hắn khiến Hạnh Nhi không nhịn được mà bật cười.
Nụ cười ấy đẹp đến mê hồn, tiếng cười lại giòn tan như tiếng chuông gió.
Lăng Phỉ dụi dụi mắt, rồi lại ngoáy ngoáy tai, sau khi xác định bản thân nhìn đúng và nghe chuẩn, hắn đứng hình luôn!
Đây thật sự là tỷ tỷ hắn sao?
Rõ ràng là nụ cười ấy, nhưng lúc này không còn vẻ ngô nghê khờ khạo, mà lại toát ra nét duyên dáng, lém lỉnh của một thiếu nữ thực thụ.
Hạnh Nhi thay đổi thật rồi!
Thái y đoán không sai, đầu óc Hạnh Nhi đã bình thường trở lại, nàng không còn là một kẻ ngốc nữa, nàng thật sự đã trở nên giống như bao cô gái khác!
Lăng Phỉ nhanh chóng tiêu hóa thông tin chấn động này.
"Hì hì, nhìn cái bộ dạng ngây ngốc kia của ngươi kìa, làm hỏng hết cả hình tượng 'soái ca' rồi! Tỷ tỷ muốn nhờ ngươi một việc."
"Việc gì?"
Ôi trời, Hạnh Nhi trở nên bình thường làm hắn không thích ứng kịp.
Hắn thầm nghĩ sau này chắc chẳng cần phải mua kẹo hồ lô dỗ dành nàng, cũng không cần vâng lệnh mẫu thân đại nhân đi bắt bướm cùng nàng – mấy cái trò vô vị ấy nữa.
Nhưng nói thật, tuy trước đây trí tuệ của Hạnh Nhi không tương xứng với tuổi tác, nhưng vẻ ngây thơ ấy cũng rất đáng yêu, bao năm qua hắn luôn xem nàng như muội muội mà bảo bọc, suýt chút nữa quên mất Hạnh Nhi thực tế còn lớn hơn hắn một tuổi.
"Ngươi có thể viết tên của mọi người trong Lăng Gia ra cho ta không?"
Hạnh Nhi nói khẽ.
Lăng Phỉ nghe vậy, nghi hoặc hỏi: "Hạnh Nhi, tỷ từ nhỏ chưa từng học chữ, tỷ chắc chắn muốn ta viết ra chứ?"
"Ngươi cứ viết đi, xem xong ta còn nhiều chuyện muốn hỏi ngươi lắm!"
Tiểu Lục nhanh chóng mang giấy mực tới.
Lăng Phỉ chấm mực, trước khi hạ bút lại nghi hoặc nhìn Hạnh Nhi thêm lần nữa, rồi mới bắt đầu viết nghiêm túc, vừa viết vừa giải thích: "Tỷ nhìn xem, Lăng Chấn Thiên – đây là tên của cha, Thủy Hàm Yên – đây là tên của mẹ, của tỷ đây – Lăng Hạnh Nhi, cuối cùng là ta – Lăng Phỉ. Nơi chúng ta ở gọi là Lăng Thủy Sơn Trang, là trang viên đứng đầu Giang Nam đấy."
Viết xong, hắn hài lòng nhìn tên của gia đình bốn người được ấn định ngay ngắn trên giấy.
Thật là một gia đình hạnh phúc, sau này chắc chắn sẽ càng hạnh phúc hơn, hì hì.
Oa chà, người thời cổ đại viết chữ đẹp thế này sao?
Lại còn dùng cả bút lông nữa chứ!
Mình đi học mười sáu năm trời, chữ viết ra vẫn như gà bới.
Người thời nay quen gõ máy tính rồi, ai hơi đâu mà luyện thư pháp.
Lâm Hạnh Nhi thầm nghĩ.
Ồ, tên người cổ đại nghe cũng kêu quá nhỉ.
Lăng Hạnh Nhi – đọc lên nghe cũng chẳng khác tên Lâm Hạnh Nhi của mình là mấy.
Chuyện này là sao đây?
Chẳng lẽ xuyên không là ý trời định sẵn?
Ở thời đại này, tại Lăng Thủy Sơn Trang này, lại có một người giống hệt mình, đến cái tên cũng tương tự, đây là sự sắp đặt của thượng đế sao?
Nếu đây là tiền kiếp của mình, tại sao trước đó mình chẳng có lấy một giấc mơ hay điềm báo nào?
Nếu là tiền kiếp, sao mình chẳng có chút ký ức nào về Lăng Hạnh Nhi này cả?
Còn nếu không phải, thì bao nhiêu sự trùng hợp này giải thích thế nào đây?
Giờ mình không còn là Lâm Hạnh Nhi của thế kỷ 21 nữa, mình đã trở thành Lăng Hạnh Nhi của thời Vĩnh Lạc rồi…
Lăng Phỉ thấy Hạnh Nhi cứ ngẩn ngơ nhìn đống tên trên giấy, liền khẳng định nàng chắc chắn chẳng hiểu gì: "Hạnh Nhi, khi nào có dịp ta sẽ dạy tỷ nhận mặt chữ nhé."
"Hì hì, nếu ta nói ta đều biết hết đống chữ này, ngươi có tin không?"
"Biết hết á?"
Hắn ngập ngừng một lát,
"Hạnh Nhi, bốn chữ 'Lăng Thủy Sơn Trang' này tỷ có thể nhận ra, dù sao nó cũng được viết trên tấm biển lớn trước cổng sơn trang. Còn những chữ khác thì…"
"Chuyện đó tính sau đi. Ngươi vừa định nói cho ta biết, tại sao mọi người gặp ta nói chuyện đều phản ứng kỳ lạ thế? Cứ như thể gặp ma không bằng ấy?"
Hạnh Nhi nóng lòng muốn làm sáng tỏ vấn đề này nhất, phản ứng của họ đã kích thích sự tò mò của nàng rồi.
Lăng Phỉ nhíu mày, Hạnh Nhi thông minh lên thật rồi, nhưng nghe xem nàng vừa nói cái gì kìa?
'Cứ như gặp ma', đó có phải lời mà một vị thiên kim tiểu thư dịu dàng đoan trang nên nói không chứ?
"Hạnh Nhi, tỷ không nhớ sao? Trước đây tỷ cực kỳ ít nói, có khi cả ngày chẳng thốt ra lấy một lời. Ngay cả khi có nói, một câu cũng không quá năm chữ. Cha mẹ đã mời rất nhiều đại phu đến xem, họ nói tỷ..."
Hắn ngần ngại chỉ chỉ vào đầu mình,
"Thái y nói nơi này của tỷ mãi mãi dừng lại ở thời thơ ấu, việc ngôn ngữ cũng có chút… khó khăn."
Haiz, nói uyển chuyển thế này chắc Hạnh Nhi hiểu được chứ nhỉ.
"Nói vậy, Lăng Hạnh Nhi trước đây là một con nhóc ngốc xít à?"
Nàng vừa nghe hắn nói xong đã nhanh chóng đưa ra kết luận.
"Cũng không thể nói vậy được. Haiz, mấy ngày nay tỷ cứ hôn mê suốt, mọi người cuống cuồng cả lên, đại phu đến mấy lượt cũng chẳng ăn thua, cha mẹ cứ sợ tỷ không tỉnh lại được nữa, lo lắng đến thắt ruột thắt gan. Tuy rằng trí tuệ tỷ có chút khác biệt, nhưng tỷ lại rất ngây thơ đáng yêu, cha mẹ từ nhỏ đã thương tỷ hết mực, lại thêm có vị Lăng nhị thiếu gia anh dũng là ta đây bảo vệ, tỷ chưa từng phải chịu một chút ủy khuất nào đâu nhé."
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận