Mười ngày sau.
Đã đến ngày Lăng Hạnh Nhi xuất các.
Lăng Thủy Sơn Trang chăng đèn kết hoa, khắp nơi tràn ngập không khí vui tươi, náo nhiệt.
"Nhanh lên, nhanh tay lên! Mau trang điểm cho tân nương tử đi, giờ lành sắp đến rồi, tuyệt đối không được chậm trễ."
Hỷ bà ở một bên hối thúc, đám nha hoàn cũng cuống cuồng chân tay.
Thủy Hàm Yên nhìn đứa con gái có dung mạo giống hệt mình bằng ánh mắt tràn đầy yêu thương, khóe mắt bà lấp lánh lệ hoa.
Mười ngày qua là những ngày tình cảm mẫu tử gắn bó nhất mà bà từng có.
"Hạnh Nhi, sau này phải biết tự chăm sóc mình. Có chuyện gì khó khăn cứ tìm Phong bảo chủ, cũng chính là cha chồng con. Nếu Phong gia dám để con chịu uất ức gì, nhất định phải nói với nương, biết chưa?"
"Nương yên tâm đi, Hạnh Nhi nhất định sẽ sống rất tốt mà."
Hạnh Nhi vừa an ủi nương, vừa lén ngắm nghía mình trong gương.
Cô vốn biết mình đẹp, nhưng chẳng ngờ sau khi trang điểm xong lại có thể động lòng người đến thế.
Hạnh Nhi thầm đắc ý trong lòng:
"Hì hì, mình bây giờ đúng là chuẩn đét mỹ nhân cổ đại rồi! Nhìn bộ hỷ phục đỏ rực này xem, nó tôn lên làn da trắng như tuyết, đôi mắt thì lúng liếng mê hồn, đúng là cực phẩm!"
Hỷ bà và đám nha hoàn thấy Hạnh Nhi mỉm cười thì đều ngẩn ngơ cả người.
"Phong thiếu gia thật là có phúc khi cưới được đại tiểu thư nhà họ Lăng xinh đẹp thế này. Lăng phu nhân à, ta thấy đại tiểu thư thừa hưởng hoàn toàn nét đẹp của bà, đúng là đệ nhất mỹ nhân Giang Nam có khác. Chao ôi, nụ cười này mà để các công tử ngoài kia nhìn thấy, không khéo họ say đến quên cả lối về mất!"
Hỷ bà chưa từng thấy tân nương nào kiều diễm đến vậy, không ngớt lời tán dương.
Thấy nương quyến luyến không rời, lòng Hạnh Nhi cũng dâng lên nỗi niềm man mác.
Dù chỉ vỏn vẹn mười ngày, nhưng đây là hơi ấm gia đình lớn nhất mà cô từng được cảm nhận trong đời.
Cô đã thực sự coi Lăng Chấn Thiên và Thủy Hàm Yên là người thân ruột thịt.
Còn Phong Gia Bảo kia, nơi đó sẽ là nhà của cô sau này, liệu cuộc sống sắp tới sẽ ra sao đây?
……….
Tiếng trống dong cờ mở vang trời dậy đất từ nam thành đến bắc thành.
Cả thành Hàng Châu hôm nay đều rộn ràng, không ai là không biết chuyện Phong Gia Bảo ở phía nam và Lăng Thủy Sơn Trang ở phía bắc kết thân.
Sau sự kiện này, e là đến cả quan phủ cũng phải tìm cách lấy lòng hai đại gia tộc này.
Phong Thiên Dạng lạnh lùng ngồi trên lưng ngựa.
Dù khoác trên mình bộ hỷ phục đỏ thẫm nhưng trên mặt hắn chẳng tìm thấy một tia vui mừng nào.
Hừ, không biết Phong Liệt – cha hắn còn giấu giếm hắn bao nhiêu chuyện nữa?
Ông ấy tưởng hắn vẫn là đứa trẻ yếu đuối, vô tri năm xưa chắc?
Thuộc hạ của hắn là Dư Phong đã sớm điều tra rõ ràng.
Nghe nói Lăng đại tiểu thư có đôi bàn tay khéo léo, thêu thùa tinh xảo đến mức vương công quý tộc đều muốn sưu tầm; nghe nói nàng ta đẹp nghiêng nước nghiêng thành giống hệt người mẹ yêu mị của mình...
Phong Thiên Dạng bất giác siết chặt dây cương, khuôn mặt phủ một lớp hàn sương lạnh lẽo.
Đặc biệt khi nghĩ đến tin báo cuối cùng của Dư Phong: Lăng Hạnh Nhi thực chất là một kẻ ngốc bẩm sinh, tâm trí chẳng khác gì đứa trẻ lên ba, thậm chí nói năng còn không rõ chữ.
Vậy mà cha lại bắt hắn cưới một con ngốc!
Hắn lại một lần nữa căm ghét cha mình.
Trong mắt ông ấy có bao giờ tồn tại đứa con trai này không?
Ông ấy coi cuộc đời hắn là cái gì?
Dù hắn có nỗ lực đến đâu, cha cũng không hề nhìn thấy, trong lòng ông ấy chỉ có người đàn bà đáng chết kia!
Hắn hận lắm, trước đây cha chưa từng trân trọng nương hắn, giờ đây cũng chẳng thèm màng đến cảm thụ của con trai mình!
Hắn thừa hiểu tính toán của cha: cái gì mà con dâu trên danh nghĩa, cái gì mà chăm sóc như con gái ruột... chẳng qua cha hắn chỉ muốn nhìn thấy hình bóng của Thủy Hàm Yên trên người Lăng Hạnh Nhi mỗi ngày, để bù đắp cho sự nuối tiếc năm xưa không cưới được người mình yêu mà thôi.
Ánh mắt Phong Thiên Dạng nhìn thẳng về phía trước, sự náo nhiệt xung quanh chẳng hề lọt vào tai hắn.
Trong mắt hắn chỉ có ngọn lửa của oán hận và sự tàn nhẫn.
Hắn nhếch môi, hừ lạnh: "Cứ chờ xem, ta sẽ khiến tất cả các người phải hối hận vì quyết định ngày hôm nay."
Trên phố, người dân đứng chật cứng để xem náo nhiệt.
Chiếc kiệu hoa đỏ rực lại một lần nữa dừng lại. "Dừng... dừng kiệu mau...!"
Lăng Hạnh Nhi bị xóc đến mức đầu óc quay cuồng, ngũ tạng lục phủ như xoắn cả vào nhau.
Cô thực sự không thể chịu đựng thêm được nữa.
Trời ơi, cái tên khốn kiếp nào bảo ngồi kiệu hoa là vui lắm?
Cô nhớ hồi đi du lịch, người ta còn phải xếp hàng dài, bỏ ra năm mươi tệ mới được ngồi một lần.
Bây giờ cô mới hiểu ra, đây đâu phải tận hưởng, đây là đi hành xác thì có!
Một kẻ vốn say xe như cô sợ nhất là cái cảm giác này, ngồi kiệu hoa còn kinh khủng gấp mười lần say xe bus.
Cô đã phải dùng ý chí sắt đá mới không nôn thốc nôn tháo ra kiệu.
Dù kiệu được trang trí lộng lẫy, lúc mới ngồi thì thấy êm ái thật, nhưng đi một quãng mới thấy nó lắc lư lên xuống kinh hoàng.
Dạ dày cô như lộn ngược cả lên.
Chưa kể từ sáng sớm đã bị xoay như chong chóng, bữa sáng chỉ kịp nhét vội miếng bánh hạnh hoa, giờ thì bụng đói cồn cào cộng thêm cái sự rung lắc chết tiệt này, bao giờ mới kết thúc đây!
"Ôi thần linh ơi, cứu con với!"
Lăng Hạnh Nhi, người vốn luôn tự nhận là thục nữ, giờ đây trong lòng đã niệm "kinh ba chữ" đến lần thứ mười.
Phong Thiên Dạng nhíu chặt đôi mày kiếm.
"Con ngốc này định giở trò gì đây?"
Kiệu hoa mới rời Lăng gia chưa đầy mười dặm mà đã bắt dừng tới năm lần.
Cứ thế này thì đến tối mịt cũng chưa tới nơi.
Chẳng lẽ Lăng gia không dạy nàng ta lên kiệu rồi thì phải làm gì sao?
Nàng ta nhất định phải gây chuyện vào lúc này mới chịu được à?
"Ấy, cô gia, tân nương tử cảm thấy không khỏe, xin người hạ lệnh cho đoàn rước đi chậm lại một chút, chắc vẫn kịp giờ lành bái đường mà."
Hỷ bà ngước nhìn vị tân lang cao lớn trên lưng ngựa.
Trông vị này có vẻ không dễ thương lượng cho lắm, nhưng cưới được đại tiểu thư nhà họ Lăng như hoa như ngọc thế kia thì còn gì mà không vui cơ chứ?
Phong Thiên Dạng ngoái lại nhìn chiếc kiệu phía sau và đám đông bên đường, nhàn nhạt nói:
"Sắp ra khỏi thành rồi, đợi ra ngoại thành rồi tính."
"Đồ tồi! Rốt cuộc bao giờ mới ra khỏi thành hả!"
Lăng Hạnh Nhi hận không thể lập tức phi ra khỏi kiệu để hít thở khí trời.
Có khi cô tự đi bộ đến Phong Gia Bảo còn nhanh hơn cái kiệu này.
Nếu không phải vì giữ thể diện cho cha nương, còn lâu cô mới chịu nằm bẹp trong cái "chuồng" chết tiệt này lâu đến vậy.
Cô biết ở cái xã hội phong kiến bảo thủ này, một tân nương mà dám nhảy ra khỏi kiệu thì đúng là kinh thế hãi tục, điều cô sợ nhất là khiến cha nương bị mang tiếng không biết dạy con.
Thế nên, phải nhịn... nhịn...
Hạnh Nhi một tay giật phắt khăn trùm đầu, một tay vuốt ngực.
Chẳng lẽ không có loại thuốc chống say kiệu nào sao?
Hay là ai đó cho cô một gậy ngất luôn đi cho xong.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận