Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Xuyên không
  3. Ôn Tiên (Dịch)
  4. Chương 3: Bệnh Khí Thành Đan

Ôn Tiên (Dịch)

  • 5 lượt xem
  • 762 chữ
  • 2026-06-24 08:10:51

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

"Muốn chết!"

Lãnh Trúc thấy Lãnh đại sư hộc ra ngụm máu đen, lập tức cuồng nộ. Trường kiếm trong tay hắn rung lên, một đạo kiếm quang lạnh thấu xương như độc xà lao thẳng về phía chân mày Mạnh Tuyên.

Tu vi của lão không hề tầm thường.

Nhưng đối mặt với một kiếm này, Mạnh Tuyên chỉ khẽ nhíu mày. Hắn vung tay phải nhẹ nhàng gạt một cái, đánh lệch mũi kiếm, rồi thuận thế tung người lướt ra xa hơn trượng. Hắn đứng đó, điềm nhiên nhìn Lãnh đại sư đang hộc máu.

Lãnh Trúc còn muốn vung kiếm xông tới, bỗng nghe một tiếng quát lạnh truyền đến: "Dừng tay!"

Lãnh Trúc khựng lại, quay đầu nhìn. Chỉ thấy Lãnh đại sư đã chậm rãi đứng dậy, thần sắc trang nghiêm, khí sắc cũng hồng hào hơn trước rất nhiều.

"Tiểu tiên sinh sở hữu thần kỹ bực này, thứ cho Lãnh mỗ vừa rồi mắt mù không nhận ra thái sơn."

Lãnh đại sư tiến lên hai bước, hai tay ôm quyền, cúi người thi lễ sâu.

"Chủ nhân, người vừa rồi..." Lãnh Trúc kinh ngạc không thôi.

Lãnh đại sư phất tay, trầm giọng: "Mau xin lỗi Tiểu tiên sinh đi. Ngụm máu đen ta vừa hộc ra, chính là tà uế tích tụ mười năm trong cơ thể. Nay tống được nó ra, chân khí thông suốt, sinh cơ dần hồi phục. Căn bệnh này, đã tiêu tán rồi!"

"Chuyện này..."

Lãnh Trúc vội vứt bỏ kiếm, quỳ rạp xuống đất dập đầu trước Mạnh Tuyên, hô lớn: "Lãnh Trúc bất kính, xin tiên sinh thứ tội!"

Mạnh Tuyên cười cười: "Đứng lên đi. Tuổi đã cao, đừng động chút là quỳ."

Lãnh Trúc ngẩn người, đành phải đứng dậy. Một kẻ đã đứng tuổi như lão lại bị thiếu niên này giáo huấn, khiến nét mặt lão lộ ra vẻ quái dị vô cùng.

"Bệnh đã khỏi, ta cũng nên đi thôi."

Mạnh Tuyên nói xong liền quay người định bước đi.

Lãnh đại sư vội vàng bước tới, níu lại: "Tiểu tiên sinh dừng bước! Ngài chữa khỏi căn bệnh này cho lão phu, ít nhất cũng giúp lão phu kéo dài thêm trăm năm tuổi thọ. Đại ân này suốt đời khó quên, chỉ cần tiên sinh có chỗ cầu, lão phu không dám từ chối..."

Mạnh Tuyên quay đầu lại, mỉm cười: "Ta đã nói rồi, ta chẳng cầu gì cả. Nhưng ba điều quy ước và một lệnh bài, ngài phải khắc cốt ghi tâm."

Dứt lời, hắn phất tay áo, vác chiếc hồ lô lớn trên lưng rồi thong dong bước đi, bỏ lại Lãnh đại sư và Lãnh Trúc ngẩn ngơ như người trong mộng.

"Chủ nhân... Hắn... Hắn thực sự không cầu gì sao? Ngay cả cái tên cũng chẳng thèm để lại?"

Lãnh Trúc vẫn chưa hết bàng hoàng.

Lãnh đại sư thở dài, sắc mặt đầy vẻ cổ quái: "Kẻ có bản lĩnh thường lập dị, mặc hắn đi thôi. Khi nào thấy lệnh bài 'Bệnh' kia xuất hiện, ta cứ tận tâm làm theo lời hắn là được."

Lời này của lão xuất phát từ chính trải nghiệm của bản thân, bởi trong mắt người khác, chính lão cũng là một kẻ hỉ nộ vô thường quái gở.

"Lãnh lão đầu này tu vi không tệ, sợi bệnh khí trong người lão ít nhất cũng luyện được một viên đan dược nhị đẳng..."

Mạnh Tuyên đi xa ba dặm, chân bước chậm lại, khóe miệng khẽ cong lên.

Lãnh đại sư và Lãnh Trúc vạn phần khó hiểu, cứ ngỡ hắn là vị thần y không cầu danh lợi. Họ đâu biết, mọi hành động của hắn đều vì mục đích tu luyện.

Mạnh Tuyên vốn không phải người thế giới này, mà là linh hồn xuyên việt từ một hành tinh màu xanh xa xôi.

Hắn sinh ra trong một gia đình thương nhân tại Tứ Tượng thành. Nhờ ký ức kiếp trước, hắn sớm bộc lộ tài năng, được cha hết mực cưng chiều. Năm bảy tuổi, hắn được một tiên trưởng đi ngang qua phát hiện tư chất hơn người, liền cùng tiêu thiếu gia Tiêu Vũ Phi bái nhập tiên môn.

Tiên môn vốn chẳng truyền chân kỹ ngay, mà bắt đầu từ việc làm Ngoại môn đệ tử: học xem tử vi, luyện võ, rèn tâm. Chỉ ai biểu hiện xuất sắc trong bảy năm mới được thăng làm Nội môn đệ tử, kẻ kém cỏi sẽ bị xóa tên, trả về hồng trần.

Mạnh Tuyên ngày ấy biểu hiện bình thường, chẳng có gì đặc biệt. Chỉ là tâm tính lương thiện, tình cờ một lần cứu giúp một lão già bệnh tật trong môn.

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top