Ví như Võ Giả, họ rèn luyện cơ thể để tôi luyện hơi thở ấy.
Câu nói "Luyện công luyện hơi thở" của giới võ lâm cũng từ đó mà ra.
Còn Đạo gia, họ thông qua đả tọa thổ nạp để hấp thu linh khí đất trời, hoặc luyện hóa đan dược để bồi bổ cho luồng chân khí đó.
Lại có giới Phật đồ, Nho tử, họ minh lý ngộ đạo, dùng trí tuệ cảm ngộ đạo lý đất trời để nuôi dưỡng chân khí.
Muôn vàn pháp môn, vạn loại huyền bí quyết, suy cho cùng cũng chỉ vì hơi thở này mà thôi.
"Thông qua bệnh khí tu luyện, vừa tích lũy được công đức, lại nâng cao được tu vi, thật đúng là nghịch thiên mà..."
Mạnh Tuyên bình ổn lại luồng chân khí đang sôi trào trong cơ thể, khẽ thở dài rồi chợt nhớ đến sư tôn.
Nếu không có sư tôn, e rằng dù rời tiên môn, hắn cũng chỉ là một đệ tử tầng thấp nhất.
Thế nhưng sư tôn vừa mất, hắn đã bị người của phong khác xóa tên, thậm chí truyền thừa cũng bị đứt đoạn.
Với người tu tiên, đứt đoạn truyền thừa chẳng khác nào người đời mất đi huyết thống, dòng giống.
"Hừ, chỉ cần ta còn sống, truyền thừa của sư tôn sẽ không bao giờ mất. Thanh Tùng sơn đã xóa tên Tọa Vong phong, ta đây sẽ tách Tọa Vong phong ra độc lập. Sớm muộn gì cũng khiến lũ tiểu nhân tham lam kia phải trả giá đắt..."
Mạnh Tuyên thầm thề trong lòng, quyết tâm thay sư tôn đòi lại công bằng.
"Chuyện này tạm thời gác lại, kẻo loạn cảnh tâm. Quan trọng nhất lúc này vẫn là tu luyện. Đã đột phá thêm một tầng, thử xem có thể tu luyện thành ấn pháp thứ hai không..."
Vừa nghĩ đến sư tôn, tâm hồn lại xao động, hắn biết điều này không tốt cho việc tu hành nên vội đè nén xuống, quyết tâm lấy việc luyện công làm trọng. Dù làm gì đi nữa, thực lực vẫn là quan trọng nhất.
"Đại Ai Ấn..."
Mạnh Tuyên chắp hai tay, mười ngón bắt đầu kết thành một ấn quyết huyền ảo.
Theo ấn quyết hình thành, tinh khí quanh người bắt đầu chấn động, biến ảo, thoang thoảng vang lên tiếng Ma Âm.
"Phốc..."
Đúng lúc ấn sắp thành, Mạnh Tuyên bỗng biến sắc, tinh khí lập tức tán loạn, hắn phun ra một ngụm máu tươi.
"Vẫn chưa được sao, chân khí dù đã đột phá một tầng, nhưng vẫn chưa đủ sức tu luyện ấn pháp thứ hai..."
Mạnh Tuyên chau mày.
Đại Bệnh Tiên Quyết lấy chín loại ấn pháp làm cốt lõi, mỗi loại đều có diệu dụng vô song. Hiện nay hắn mới chỉ tu thành ấn pháp đầu tiên – Đại Bệnh Ấn. Chính nhờ nó mà hắn mới có pháp môn hấp thu bệnh khí, luyện thành bệnh đan để nuốt.
Còn ấn thứ hai – Đại Ai Ấn, dù hắn đã đạt tới chân khí tầng bảy, vẫn không thể nào kết thành.
"Thôi vậy, không thể cưỡng cầu, cứ tiếp tục tăng tiến tu vi đã!" Mạnh Tuyên thầm than.
Sáng sớm hôm sau, Mạnh Tuyên dậy sớm luyện vài đường quyền trong sân. Vốn định đến thỉnh an cha, nhưng thấy cha vẫn chưa dậy, hắn đành quay về phòng. Nào ngờ vừa đẩy cửa ra đã thấy trên bàn để sẵn một bát đậu hủ non nóng hổi.
"Là ai để bát đậu hủ này đây?"
Thấy bát đậu hủ, lòng Mạnh Tuyên chợt động, bước ra ngoài hỏi tên hạ nhân.
"Là cô nương nhà họ Kiều ở ngõ bên cạnh sáng sớm sai người đưa tới..."
Tên hạ nhân cười hì hì đáp, điệu bộ vô cùng gian xảo.
"Cười cái gì mà cười..."
Mạnh Tuyên vừa bực vừa buồn cười đá hắn một cước rồi vào phòng.
Hắn từ từ bưng bát đậu hủ lên, đậu hủ non mịn, rắc thêm hành tây và ớt bột, hương vị quen thuộc vô cùng.
Ăn xong, hắn bưng bát ra ngoài, lấy thêm vài gói điểm tâm trong nhà rồi đi về phía ngõ nhỏ.
Từ xa, hắn đã thấy một cô nương mặc váy vải thô đang tất bật làm việc. Nàng độ mười bảy mươi tám tuổi, dáng người cao gầy, gương mặt thanh tú, nụ cười ngọt ngào luôn thường trực trên môi, cử chỉ lại có nét đài các, dường như chẳng hề ăn nhập với nơi này. Mạnh Tuyên thấy vậy không khỏi thở dài, thầm nhủ lần trở về này, nhất định phải giúp cô nương họ Kiều một tay.
Cô nương đó tên Kiều Nguyệt Nhi, vốn là bạn chơi thuở nhỏ của Mạnh Tuyên. Ngày ấy Kiều gia chưa suy tàn, hai người xem như thanh mai trúc mã. Chỉ là về sau, cha của Kiều Nguyệt Nhi đi xa, gặp phải yêu vật ở núi Hắc Mộc nên bị bắt đi, để lại hai mẹ con nương tựa vào nhau. Kiều Nguyệt Nhi khi đó còn nhỏ, mẹ nàng lại không biết kinh doanh, lại thêm chủ nợ đòi gắt gao, gia nghiệp sớm đã bại sạch, đành phải mở tiệm đậu hủ sống qua ngày.
Ngày trước, Mạnh Tuyên thường xuyên ghé chơi, quan hệ giữa hai người vẫn luôn rất tốt.
Vừa thấy bát đậu hủ kia, hắn đã đoán ngay là do Kiều Nguyệt Nhi gửi.
Đêm qua nghe cha kể chuyện, hắn được biết mẹ của Kiều Nguyệt Nhi đã ốm nặng từ ba năm trước, quán đậu hủ bây giờ đều một tay Kiều Nguyệt Nhi gánh vác. Dĩ nhiên, Mạnh lão gia vì tình xưa nghĩa cũ, cũng thỉnh thoảng lén tiếp tế cho họ ít nhiều.
"Lão bản, cho một bát đậu hủ nào..."
Mạnh Tuyên bước tới cửa tiệm, cười hì hì nói.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận