- Trang Chủ
- Trùng sinh
- Quá Nhiều Người Trọng Sinh? Tôi Dẫn Dắt Đoàn Đội Quốc Gia Chấm Dứt Tận Thế (Dịch)
- Chương 8: Cục Tình Báo Tận Thế Xuất Hiện
Thời thế nguy cấp, cần biện pháp quyết liệt. Bắt giữ trực tiếp và lấy lời khai, thu thập thông tin mới là ưu tiên hàng đầu.
Bên ngoài tuy vẫn mang vỏ bọc thái bình, nhưng Chính phủ đã âm thầm hành động.
Nếu không, những người như Thịnh An đã chẳng xuất hiện ở đây.
Trước giờ, cô chỉ chấp hành những nhiệm vụ tuyệt mật và trọng yếu nhất.
Thịnh An nhìn anh, mắt phượng khẽ nhướng, giọng điệu mang theo ý cười: "Tiểu Hách, sao lại dùng từ 'bắt'? Tưởng Ngư là đồng nghiệp tương lai của anh đấy. Một trong những thành viên thuộc Cục Tình báo Tận thế của chúng ta, thân thiện chút đi."
Hách Kính Nghiệp ngơ ngác nhìn cô.
Không bắt?
Thịnh An ra lệnh: “Báo cáo tình hình cho lão Trương trước đi."
Hách Kính Nghiệp vội vàng gật đầu.
"Lão Trương" là cấp trên tối cao. Ở đây chỉ có Thịnh An mới dám gọi như vậy, những người khác đều phải kính cẩn gọi chức danh.
—— Những năm qua, cô đã đốt sạch số tiền khổng lồ mà cha mẹ để lại.
Cô từng nghĩ mình là kẻ hạnh phúc nhất thế gian.
Tưởng Ngư tự gõ mạnh vào đầu, lúc này mới tỉnh ngộ: "Mình đúng là con ngốc nhẹ dạ cả tin!"
Kiếp trước, khi cô nhận ra thì cục diện đã an bài, chỉ có thể ôm hận mà chết.
May mắn thay, cô đã trọng sinh.
Kiếp này, cô nhất định phải lật ngược thế cờ, tuyệt đối không giẫm vào vết xe đổ. Cô muốn Dư Lợi Thiên và Trần Kiều Kiều phải nếm trải chính những đau khổ mà cô từng chịu đựng!
Không tự tay tra tấn hai kẻ đó đến chết, cô nuốt không trôi cơn giận này.
Đợi đến lúc ấy, cô nắm trong tay cả không gian lẫn vật tư, tự mình tận hưởng cuộc sống tự tại, đạp đôi tra nam tiện nữ kia xuống địa ngục!
Ánh mắt Tưởng Ngư lóe lên tia tàn độc, cô siết chặt nắm tay.
Kiếp trước Trần Kiều Kiều sở hữu không gian, ả giả làm dị năng giả hệ không gian, được người người cung phụng, chiều chuộng như công chúa.
Kiếp này, cô chắc chắn sẽ không thua kém.
Cô phải gom sạch tiền bạc để tích trữ vật tư.
Không đủ tiền? Chẳng sao cả, tận thế cận kề, trật tự thế giới sắp sụp đổ, cô hoàn toàn có thể... "mua sắm với giá 0 đồng".
Nghĩ đến việc cướp bóc hợp pháp đó, trong lòng Tưởng Ngư dâng lên một cảm giác hưng phấn kỳ lạ.
"Cốc, cốc!"
Tiếng gõ cửa đột ngột vang lên, chặt đứt dòng suy nghĩ của Tưởng Ngư. Cô cau mày, gắt lớn: "Ai đấy?"
Ngoài cửa truyền vào một giọng nữ lạnh nhạt: "Giao đồ ăn."
Tưởng Ngư đứng dậy ra mở cửa.
Dạo gần đây cô đặt mua rất nhiều thứ, bưu kiện và đồ ăn được gửi đến liên tục. Giờ cũng vừa vặn đến bữa tối, cô có đặt một suất shipper.
Không ngờ bên giao hàng lại nhanh đến thế.
Tưởng Ngư không mảy may nghi ngờ, dứt khoát vặn tay nắm cửa.
Thế nhưng, khi nhìn rõ những người đứng bên ngoài, chân mày cô lập tức nhíu chặt.
Một người phụ nữ với vóc dáng mảnh khảnh đang lười biếng dựa tường. Kế bên là gã đàn ông đeo kính, dáng vẻ nho nhã lịch sự. Phía sau nữa là một gã mặc thường phục, trông có vẻ mờ nhạt nhưng thân hình lại cực kỳ vạm vỡ.
Chưa hết, cạnh họ còn có hai người đàn ông khác.
Mấy người bọn họ đứng dàn hàng, chặn kín lối ra vào nhà Tưởng Ngư. Cô nghi hoặc nhìn người phụ nữ cầm đầu: "Cô là..."
Đây rõ ràng không phải shipper!
Hơn nữa, người phụ nữ này nhìn qua đã biết không phải dạng vừa, vậy mà lại dùng lý do "giao đồ ăn" để gõ cửa.
Tưởng Ngư lập tức dựng thẳng gai ốc phòng bị.
Thịnh An nhếch môi, cô nhấc chân bước tới. Đôi chân dài thon gọn di chuyển nhẹ nhàng, hành lang yên tĩnh không hề phát ra một tiếng động.
Đến sát trước mặt Tưởng Ngư, cô mới dừng lại.
Thịnh An cao một mét bảy, khí trường áp bức đến nghẹt thở. Tưởng Ngư chỉ cao một mét sáu, theo bản năng lùi lại một bước, nét mặt lộ rõ vẻ cảnh giác cao độ.
Thịnh An chẳng bận tâm.
Cô chìa tập tài liệu trong tay ra, chất giọng lười biếng, khàn khàn vang lên: "Cô Tưởng Ngư, chúng tôi thuộc Cục Tình báo Tận thế. Tôi là Thịnh An. Về những bí mật trên người cô... chúng ta trò chuyện một chút chứ?”
Nói là "trò chuyện", nhưng thứ cô trưng ra lại là lệnh bắt giữ đóng dấu đỏ.
"Uỳnh..."
Đầu óc Tưởng Ngư như có tiếng sét nổ ngang tai.
Cả người cô chết lặng, tư duy rơi vào trạng thái hỗn loạn.
Cục Tình báo Tận thế?
Kể từ sau tin tức về thiên thạch nửa năm trước, trên mạng liên tục xuất hiện những lời đồn thổi, nhưng chẳng ai nghiêm túc xem xét. Cô là kẻ trọng sinh, cô đương nhiên biết rõ, cho đến trước khi thảm họa ập xuống, không một ai nhận ra tính nghiêm trọng của vấn đề.
Dù dư luận có bàn tán về thiên thạch, họ cũng chỉ nghĩ đó là hiện tượng thiên văn thông thường, chứ chẳng thể ngờ nó sẽ mang đến đại nạn diệt vong.
Còn bí mật của cô...
Lúc này, trong đầu Tưởng Ngư chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất:
Xong rồi!
Bị lộ rồi!
Làm sao bây giờ?
Nên làm gì đây?
Giết sạch bọn họ? Không được, đối phương đông người, lại có sự chuẩn bị.
Trốn vào không gian?
Càng không xong!
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận