Rời khỏi phố bói toán, tôi tức tốc chạy ra chợ.
Theo lời bà mù, cách duy nhất cứu mạng tôi là "Thỉnh Âm Ty" – tức là mời quỷ sai, cần có đủ năm loại thịt: gà, vịt, cá, bò, dê.
Tôi vào siêu thị mua đồ chín cho nhanh, xách đại bao tiểu bao nặng trịch. Tiếp đó tôi đi mua trứng gà, tổng cộng cần đủ 81 quả.
Về đến nhà, tôi lôi nồi hấp ra cho trứng vào, hẹn giờ xong xuôi lại chạy ra ngoài lần nữa.
Việc tiếp theo là mua hương nến và một cái cối đá nhỏ.
Lão già bảo tiền giấy cứ mua được bao nhiêu hay bấy nhiêu.
May thay ngay cổng khu chung cư có tiệm vàng mã, tôi mua liền 10 thùng tiền giấy, mặc kệ ánh mắt kỳ quặc của người qua đường, cứ thế nhờ người của tiệm khuân từng thùng về.
Qua 12 giờ đêm nay là đến ngày đầu thất của Ngô Tiểu Lỵ và Lý Nam, tức là đêm hồi hồn.
Bà mù bảo nếu tôi trụ được qua ngày mai thì xem như kiếp nạn Thất Sát này qua được một cửa.
Buổi tối tôi ăn uống qua loa rồi kê một cái bàn viết xếp ở hướng chính Đông, ngay vị trí cửa sổ để lập một cái đàn lễ.
Một bát hương cắm 7 nén nhang.
Bà mù dặn đúng 12 giờ đêm phải thắp ngay, nắm đất trong bát hương cũng là bà đưa cho.
Vừa mở túi đất ra, một mùi quái đản xộc thẳng vào mũi, chẳng biết là thứ gì, vừa chua nồng hôi thối lại pha chút vị mặn chát.
Tôi bày biện trứng gà và ngũ nhục lên cúng tế.
Tiếp đó theo lời bà dặn, tôi treo cây kim gút buộc hình nhân giấy lên trần nhà bằng một sợi dây mảnh, đối diện thẳng với đàn lễ.
Cuối cùng, tôi đặt cái cối đá nhỏ lên ghế, khiêng tới vị trí cách cửa sổ tầm một mét.
Tôi ngồi bệt xuống trước đàn lễ, bắt đầu lôi từng xấp tiền giấy trong thùng ra.
Chuẩn bị xong xuôi thì trời đã tối hẳn.
Tôi không bật đèn, trong phòng tối om om.
Bà mù nói quỷ sợ ánh sáng, nên tuyệt đối không được mở đèn.
Bây giờ là 11 giờ 20 phút, còn 40 phút nữa.
Tôi chẳng biết mình làm tất cả những chuyện này có ý nghĩa gì không.
Nếu là trước đây, chắc tôi đã nghĩ thần kinh mình có vấn đề, nhưng giờ tôi chỉ cầu sao cho qua 12 giờ đêm nay, tôi có thể bình an sống sót qua ngày mai.
Thời gian trôi đi từng phút từng giây, lòng bàn tay bàn chân tôi ướt đẫm mồ hôi.
Chiếc đồng hồ báo thức bên cạnh tỏa ánh sáng đỏ nhấp nháy như tiếng chuông đòi mạng, những con số nhảy nhót đầy bất an.
Tôi nhìn chằm chằm vào cái cối đá, không biết lời bà mù nói là thật hay giả.
Hồi tiểu học tôi từng nghe câu "Có tiền mua tiên cũng được", hay "Có tiền quỷ cũng phải kéo cối xay".
Bà mù bảo đa phần bọn quỷ đều có thói xấu là thấy cái cối là ngứa tay muốn vào đẩy vài vòng. Đợi qua 12 giờ, tôi phải thành tâm quỳ trước đàn lễ mà đốt giấy tiền.
Hễ cái cối bắt đầu chuyển động thì tôi phải từ từ hóa vàng, trong lòng thầm khấn xin giải quyết con quỷ đang ám mình.
Đến sáng hôm sau, nếu Âm Ty nhận tiền đồng ý làm việc cho tôi thì xem như xong chuyện.
Nhưng nếu giữa chừng, trước lúc gà gáy (tức là 4 giờ sáng) mà cối đá dừng lại, nghĩa là giao dịch thất bại, lúc đó chỉ còn nước thuận theo ý trời.
12 giờ đúng.
Tôi vội vàng đứng bật dậy, châm lửa đốt 7 nén nhang rồi quỳ sụp xuống trước chậu than, lầm rầm khấn vái: "Lạy đức ông Âm Ty, xin ngài rủ lòng thương cứu giúp."
Tôi cầm xấp tiền âm phủ bắt đầu chậm rãi đốt.
Lửa trong chậu cháy lên khiến xung quanh sáng đôi chút, lòng tôi cũng bớt phần sợ hãi.
Tôi đốt tiền không ngơi tay, thỉnh thoảng lại liếc nhìn cái cối đá.
Nửa tiếng trôi qua, chân tôi đã bắt đầu tê dại mà cối vẫn im lìm không nhúc nhích, lòng dạ tôi như lửa đốt.
Đúng lúc này, cửa phòng tôi bỗng phát ra tiếng "két" rồi từ từ mở ra.
Tôi nhắm nghiền mắt lại, trong lòng cuồng loạn cầu nguyện.
Một luồng khí lạnh lẽo xộc tới khiến tôi rùng mình run rẩy khắp người.
Tôi hé mắt ra nhìn, ngọn lửa trong chậu nhảy múa đầy bất an, tro giấy bị thổi bay tung tóe khắp sàn.
"Cặc cặc..."
Một tràng cười âm hiểm vang lên ngay sau gáy.
Tôi cảm nhận rõ mồn một có thứ gì đó đang đứng ngay sau lưng mình, nhưng tay vẫn không ngừng đốt tiền.
Tiếng "ken két" vang lên.
Tôi như nhìn thấy tia hy vọng cuối cùng.
Cánh cửa sổ kéo rầm một cái mở toang, ngay sau đó, cái cối đá bắt đầu chậm rãi chuyển động.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận