Những tiếng khóc than nức nở vọng ra từ khối hắc khí đó.
Tôi liều mạng muốn thoát khỏi cái hồn của chính mình nhưng bị nó tóm chặt không buông.
Trong khối hắc khí, vô số oan hồn đang quằn quại, cắn xé lẫn nhau, cảnh tượng vô cùng kinh khiếp.
Đây chắc hẳn chính là thứ mà con quỷ kia đã nhắc tới: Luyện Hồn Tỏa Mệnh Đài.
“Cứu tôi, cứu tôi với...”
Tôi cảm thấy cơ thể mình ngày càng lạnh lẽo, bị cái hồn của mình lôi xềnh xệch tiến gần về phía Luyện Hồn Tỏa Mệnh Đài.
“Nhất sinh vạn tượng, Sâm La Chu Đỉnh, Quỷ đồ tỉnh khoát, Âm khuyết đạo mãng, Luyện ngục quỷ môn, KHAI!”
Kẻ hắc y đội nón lá vọt một cái ra sau Luyện Hồn Tỏa Mệnh Đài, hai tay đưa lên cao.
Trong phút chốc, bầu trời tối sầm lại, tiếng quỷ khóc thần gào vang lên chói tai, không dứt.
Xung quanh Luyện Hồn Tỏa Mệnh Đài, từng đốm hỏa quang xanh biếc lần lượt thắp sáng.
Các quỷ hồn trong làn hắc khí bắt đầu điên cuồng cắn nuốt lẫn nhau.
Đúng lúc này, một tiếng loảng xoảng khô khốc vang lên, một sợi xích sắt từ trong làn hắc khí lao ra, trói chặt tôi và cái hồn kia lại với nhau, sau đó cả hai nhập lại làm một.
Trong nháy mắt, tôi cảm thấy khắp cơ thể mình có thứ gì đó đang bị lột trần ra từng chút một.
“Xong rồi, cần phải chờ hai canh giờ. Hai người các ngươi, trông coi cho kỹ.”
Kẻ hắc y đội nón lá vừa dứt lời, gã phất vạt áo bào, cả người liền biến mất hư không.
Tôi kiểm tra lại trong miệng nhưng chẳng thấy vật cứng nào cả.
Đống chất lỏng đen ngòm kia chắc chắn đã vào sâu trong cơ thể tôi rồi, làm sao mà tôi có thể nôn thứ đó vào gã kia được đây?
Ngô Tiểu Lỵ bật ra tiếng cười khục khục quái đản, ả tiến lại gần tôi.
“Thanh Nguyên à, dù sao sau này mày cũng chẳng còn là mày nữa. Cái xác kia để không cũng phí, hay là để bọn tao giúp mày một tay nhé.”
Ngô Tiểu Lỵ vừa dứt lời, tôi đã hiểu ngay bọn chúng định làm gì.
“Đừng mà, đừng!”
Cái đầu của Lý Nam lăn đến bên thân xác tôi, bắt đầu cắn xé điên cuồng.
Một miếng ngoạm xuống, máu tuôn ra như suối.
“Các người, các người định làm gì?”
Tôi gào lên trong tuyệt vọng.
Ngô Tiểu Lỵ uốn éo vòng eo, bước tới cạnh xác tôi.
Ả túm lấy cánh tay của thân xác tôi, dùng sức vặn mạnh.
Từng nhịp, từng nhịp một, cho đến khi cả cánh tay tôi bị vặn xoắn ngược lại mấy vòng.
Chứng kiến thân xác mình bị hai con ác quỷ chà đạp như vậy, dù tôi có nhập xác quay về được thì e rằng cũng thành phế nhân.
“Cầu xin các người, đừng làm thế, đừng làm thế...”
Tiếng khóc than yếu ớt vang lên.
Thân xác tôi bị hai kẻ đó vừa cắn vừa xé đến mức máu thịt nhầy nhụa, không còn hình thù.
“Lật mặt nó lại đi, anh yêu.”
Ngô Tiểu Lỵ nói đoạn liền lật người tôi lại, rồi đặt cái đầu của Lý Nam lên lồng ngực tôi.
“Thanh Nguyên, tao muốn xem tim của mày màu gì, chắc là màu đen nhỉ!”
Lý Nam nói rồi há miệng ngoạm xuống.
Tôi thét lên kinh hoàng.
Tứ chi bị phế thì về vẫn còn đường cứu, nhưng nội tạng mà bị hủy thì tôi cầm chắc cái chết.
Trong thâm tâm, tôi không ngừng chửi rủa con quỷ kia.
Hắn đang chơi xỏ tôi!
Bất thình lình, một tiếng chát vang dội, Ngô Tiểu Lỵ bị đánh bay ra ngoài.
Tiếp đó là một tiếng động trầm đục, Lý Nam đang cắn trên người tôi cũng bị đá văng đi.
Là con quỷ đó!
Hắn đang ngồi xổm bên cạnh thân xác tôi, khẽ lắc đầu.
“Chẳng lẽ mình nhầm rồi sao? Không thể nào?”
Vừa dứt lời, con quỷ đột nhiên phóng vọt lên không trung, rời khỏi xác tôi.
Một luồng hỏa quang lóe sáng, xung quanh cơ thể tôi đột ngột xuất hiện ba kẻ hắc y đội nón lá y hệt nhau.
Cả ba quỳ một chân xuống, chắp tay trước ngực, bắt đầu lầm rầm niệm chú.
Đột nhiên, những sợi xích vàng rực rỡ từ tay ba kẻ đó phóng ra, lao thẳng lên trời, khóa chặt lấy thân hình con quỷ.
Đinh linh!
Một kẻ trong số đó cầm trường trượng đâm mạnh xuống đất, cả người đứng vững vàng trên đỉnh cây trượng.
Hai kẻ còn lại lập tức chạy quanh, ba sợi xích sắt quấn chặt lấy cây trường trượng.
Con quỷ trên không trung không ngừng giãy giụa.
“Phi Tinh, Đấu Môn, Dịch Thiên, Tam Hợp Cái Đỉnh!”
Một kẻ trong số đó hét lớn.
Ba luồng sáng xanh, đỏ, trắng hiện ra bao vây xung quanh con quỷ ngay khi hắn bị kéo xuống đất.
Trong phút chốc, thân thể con quỷ như bị nung chảy, làn khói đen bốc lên nghi ngút khắp người hắn.
Kẻ cuối cùng sau khi chuẩn bị hồi lâu liền rút ra một cái hũ sứ có dán lá bùa phong ấn.
“Cực Ngạ, Tà Hàn, Liệt Dung, tốc tốc nghe lệnh ta!”
Ngay khi lá bùa bị xé bỏ, ba luồng sáng lục, thanh, hồng từ trong hũ bay ra.
Tức thì, một luồng tức khí lạnh lẽo thấu xương bao trùm khắp tứ phía.
Bước ra là ba con quỷ:
Cực Ngạ quần áo rách rưới, đầu tóc bù xù, chỉ còn da bọc xương nhưng răng nanh sắc lẹm.
Tà Hàn khoác lớp áo xanh, mái tóc dài trắng xóa.
Khi ả tiếp cận con quỷ kia, tôi thấy không khí xung quanh ngưng kết lại thành những bông hoa tuyết.
Liệt Dung thì toàn thân bao phủ bởi ngọn lửa xanh nhạt.
Cả ba con quỷ lập tức lao vào con quỷ ở mộ địa, bắt đầu điên cuồng cắn nuốt, cấu xé hắn.
“Người anh em, có vẻ tôi xong đời rồi đây. Làm sao giờ? Cậu có nên giúp tôi một tay không nhỉ?”
Trong tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc như thế, con quỷ kia vẫn còn có thể mỉm cười nhìn về phía tôi.
Một tiếng tim đập thình thịch truyền rõ mồn một vào não bộ tôi.
Trong cơ thể vang lên những tiếng nổ lớn trầm đục, dường như có thứ gì đó đang chực chờ thoát ra ngoài.
Thình thịch!
Thình thịch!
Thình thịch!
Tiếng tim đập ngày càng rõ rệt.
Tôi nhìn sang, thanh âm đó phát ra từ chính cái thân xác rách nát như giẻ rách của mình.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận