Tiết học cuối cùng của buổi chiều là tự tập, giữa giờ có khoảng nửa tiếng nghỉ ngơi.
Dương Minh định bụng tranh thủ lúc này đem mấy bài tập chưa hiểu sang hỏi ý kiến Trần Mộng Nghiên, sẵn tiện bồi đắp thêm chút tình cảm.
Dương Minh vừa định đứng dậy rời chỗ thì ngẩng đầu lên đã thấy Vương Chí Đào đang lù lù đi về phía mình.
Lúc này chắc chắn gã lớp trưởng đã biết chuyện hồi trưa bị lộ tẩy rồi, không biết giờ mò sang đây định làm trò gì nữa?
Dương Minh nhíu mày, luận về đánh đấm anh chẳng ngán gì Vương Chí Đào, chỉ sợ gã lại dùng cái chức lớp trưởng để cố tình gây khó dễ, "đâm chọc" vặt vãnh thì phiền.
"Dương Minh!"
Vương Chí Đào cười hớn hở chào một tiếng.
Quả nhiên là nhắm vào mình rồi.
Dương Minh nhìn cái bản mặt tươi như hoa của Vương Chí Đào mà lòng đầy nghi hoặc.
Cái gã này bị chập dây thần kinh mặt hay sao thế nhỉ?
Tự dưng lại đon đả với mình thế kia?
"Ồ, lớp trưởng đại nhân đấy à? Tìm tiểu nhân có việc gì cao kiến không?"
Dương Minh vốn chẳng muốn tiếp chuyện, nhưng các cụ bảo "giơ tay không đánh người mặt cười", thế là anh đành buông lời xã giao một câu.
"Dương Minh, tôi đến để xin lỗi ông đây!"
Một câu của Vương Chí Đào làm Dương Minh đơ luôn tại chỗ.
Xin lỗi?
Dương Minh nhìn Vương Chí Đào với vẻ đầy thú vị.
Gã này hôm nay bị làm sao thế nhỉ?
Lúc nãy cứ thấy gã cười cười nói nói kiểu thần kinh, giờ lại còn đòi xin lỗi mình?
Có nghe nhầm không đấy?
Là gã ngốc thật hay lại đang ủ mưu tính kế gì đây?
"Xin lỗi? Lớp trưởng nói thế nghĩa là sao? Tôi nghe chẳng hiểu gì cả."
Dương Minh hỏi vặn lại.
"Thực ra là thế này, chuyện hồi trưa là do tôi tìm người làm đấy!"
Vương Chí Đào đi thẳng vào vấn đề:
"Chuyện là hôm nọ thấy ông bắt nạt Trần Mộng Nghiên nên tôi có chút đố kỵ, nhất thời bốc đồng mới gọi hai tay ngoài xã hội định dạy cho ông một bài học. Nhưng vừa gọi xong là tôi hối hận ngay. Dù sao chúng ta cũng là bạn học, có mâu thuẫn gì thì cũng chưa đến mức phải dùng nắm đấm, làm thế chẳng phải khiến mọi chuyện thêm căng thẳng sao? Nghĩ thông suốt rồi, tôi liền gọi điện ngay cho mấy người kia bảo họ đừng tới nữa. Khổ nỗi bọn họ cứ khăng khăng 'nhận tiền của người phải giải quyết nợ cho người', đã nhận tiền rồi là phải xong việc, tôi có khuyên thế nào cũng không chịu dừng. May mà người tôi gọi tới ông đều quen mặt cả, chứ không nếu có đánh nhau thật, tôi cũng chẳng biết phải làm sao nữa!"
Dương Minh thực sự kinh ngạc khi thấy Vương Chí Đào dám công khai thừa nhận vụ hồi trưa là do gã đứng sau.
Chẳng lẽ gã cải tà quy chính, lương tâm trỗi dậy thật à?
Tuyệt đối không có chuyện đó!
Dương Minh không ngốc, nhìn vào mấy câu nói đầy mâu thuẫn của Vương Chí Đào là anh biết ngay nhóc này đang "diễn sâu" để lừa mình rồi.
Cái vụ anh trêu chọc Trần Mộng Nghiên đã qua hơn một tuần, thế mà đến tận hôm nay Vương Chí Đào mới gọi người tới dạy dỗ, bốc đồng kiểu gì mà lâu thế?
Cứ cho là bốc đồng đi, vậy tại sao lúc trưa gã không nói luôn mà còn ra sức lừa anh ra cổng trường cho bằng được?
"À, hóa ra là thế. Không sao đâu, tôi cũng chẳng để bụng làm gì!"
Dương Minh thản nhiên đáp.
Thực tế là anh cũng chẳng thèm chấp thật.
"Ha ha, Dương Minh đúng là đại trượng phu, bao dung thật đấy. Nhưng ông không để bụng chứ tôi thì thấy cắn rứt lương tâm lắm. Để tạ lỗi, tối nay tôi quyết định mời ông đi ăn một bữa để bồi tội!"
Vương Chí Đào nói với vẻ mặt cực kỳ chân thành.
Dương Minh nheo mắt nhìn người trước mặt, muốn soi xem trên mặt gã có lộ ra sơ hở nào không, nhưng Vương Chí Đào vẫn giữ nguyên cái bộ dạng "thành tâm thành ý" đến phát hờn đó.
Để diễn tròn vai này, Vương Chí Đào cũng tốn không ít tâm tư, ngồi ở chỗ mình lập kế hoạch chán chê mới dám sang đây thực hành, dĩ nhiên không dễ để lộ kịch bản rồi.
Tuy nhiên, Dương Minh đã sớm chốt hạ là nhóc này chắc chắn có mưu đồ.
Vụ này có vấn đề, chắc chắn là có vấn đề!
"Ngại quá, tối nay tôi phải sang chỗ cô Triệu để bổ túc Toán rồi, không đi được. Tâm ý của ông tôi xin nhận, thực ra cũng chẳng có gì to tát đâu, cứ thế mà bỏ qua đi!"
Dương Minh xua tay từ chối.
"Hôm nay không được thì ngày mai!"
Vương Chí Đào nhanh nhảu tiếp lời.
"Ngày nào tôi cũng phải đi bổ túc mà!"
Dương Minh bồi thêm một câu.
"Thế thì cuối tuần, cuối tuần ông chắc chắn phải rảnh chứ?"
Vương Chí Đào vẫn không bỏ cuộc.
"Cuối tuần á? Tôi đã bảo là không cần thiết rồi mà?"
Dương Minh cười khổ.
"Sao lại không cần, nhất định phải đi! Cứ quyết định thế nhé, tối thứ Bảy tuần này tôi đặt một bàn ở 'Thiên Thượng Nhân Gian', lúc đó ông nhất định phải có mặt đấy!"
Vương Chí Đào trịnh trọng chốt hạ.
"Nhưng mà..."
Dương Minh còn định từ chối thêm lần nữa.
"Đừng có nhưng nhị gì hết, Dương Minh, chẳng lẽ ông khinh thằng lớp trưởng này à? Nếu coi trọng tôi thì ông đi, còn nếu thật sự không muốn tha lỗi cho tôi thì thôi vậy!"
Vương Chí Đào tung đòn tâm lý, nói năng đầy khí thế.
"Cái này... Thôi được rồi, tôi đi là được chứ gì!"
Dương Minh đành tặc lưỡi đồng ý.
Một phần vì anh thấy lạ, không hiểu sao Vương Chí Đào nhất quyết phải mời mình đi ăn bằng được, anh muốn xem xem rốt cuộc trong hồ lô của gã đang bán thuốc gì.
Phần khác là vì "Thiên Thượng Nhân Gian" là một nhà hàng cực kỳ cao cấp trong thành phố, nổi tiếng là chốn ăn chơi xa xỉ của các đại gia hào khách.
Bình thường anh chẳng bao giờ dám bén mảng tới đó tiêu xài, lần này có Vương Chí Đào bao sớ, anh cũng muốn vào xem thử bên trong nó "sang chảnh" đến mức nào!
Thấy Dương Minh gật đầu, Vương Chí Đào mừng rỡ vỗ vai anh: "Quân tử nhất ngôn nhé!"
Sau đó gã mãn nguyện đi về chỗ ngồi.
Dương Minh lắc đầu, nhìn đồng hồ, đứng lôi thôi với Vương Chí Đào mất hơn mười phút, giờ nghỉ chỉ còn lại một nửa.
Anh vội vàng cầm xấp bài tập mà cô Triệu Oánh giao cho, rảo bước về phía chỗ ngồi của Trần Mộng Nghiên.
Dương Minh ơi là Dương Minh, cứ để mày phong lưu thêm hai ngày nữa đi, để xem đến lúc đó tao làm mày bẽ mặt thế nào! Muốn tranh người phụ nữ của tao à, cũng phải soi gương xem mình nặng mấy cân đã chứ!
Vương Chí Đào nhìn bóng lưng Dương Minh đang tiến về phía Trần Mộng Nghiên, trong lòng hằn học nghĩ thầm.
Tuy nhiên, ngoài mặt gã vẫn giả vờ như không có chuyện gì, thậm chí lúc Dương Minh đi ngang qua, gã còn thân thiện gật đầu chào một cái.
Dương Minh gãi gãi đầu, chẳng lẽ nhân phẩm mình bộc phát, sau khi có dị năng thì trên người cũng tỏa ra cái gọi là "hào quang bá đạo", khiến đám đối thủ này chưa đánh đã hàng, phải quỳ rạp dưới chân mình rồi sao?
Nghĩ thì nghĩ thế thôi chứ Dương Minh không tin chuyện đó.
Dù sao đây cũng chẳng phải tiểu thuyết huyền ảo gì cho cam, lòng người cách một lớp da, ai mà biết được gã kia đang ủ mưu hèn kế bẩn gì trong bụng chứ?
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận