Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Dị năng
  3. Rất Thuần Khiết, Rất Mập Mờ (Dịch)
  4. Chương 24: Lại gặp cướp

Rất Thuần Khiết, Rất Mập Mờ (Dịch)

  • 2 lượt xem
  • 1502 chữ
  • 2026-03-10 22:33:06

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Thật không ngờ hai người lại bị hiểu lầm là một đôi!

Mà cũng chẳng trách được, Dương Minh và Triệu Oánh trông tuổi tác cũng sêm sêm nhau, chưa kể Dương Minh lại cao ráo, phong độ, đứng cao hơn Triệu Oánh hẳn một cái đầu.

Nhìn kiểu gì thì Triệu Oánh cũng chẳng giống cô giáo của Dương Minh tí nào.

"Tụi tôi không phải..."

"Tụi tôi không phải..."

Cả hai gần như đồng thanh lắc đầu thanh minh.

"Tôi hiểu mà, hiểu quá đi chứ!"

Lão chủ quán bày ra vẻ mặt "rồi rồi, không cần giải thích, tôi lạ gì nữa", gật đầu lia lịa như thể đã thấu hiểu sự đời, rồi ném cho hai người một cái nhìn đầy mập mờ.

Triệu Oánh lườm Dương Minh một cái sắc lẹm, ý bảo: Thấy chưa, bị người ta hiểu lầm rồi kìa!

Dương Minh chỉ biết cười khổ bất lực, đáp lại bằng ánh mắt: Chứ biết làm sao giờ!

Thế nhưng Triệu Oánh lại hiểu sai ý, cô cứ ngỡ anh đang muốn nói: Dù sao cô cũng đồng ý làm vợ tôi rồi, hiểu lầm thì cứ để họ hiểu lầm đi!

Triệu Oánh thầm tức tối trong lòng nhưng cũng chẳng có cách nào khác.

Cái loại chuyện này càng giải thích lại càng rối, đôi khi vốn dĩ chẳng có gì, nhưng nói qua nói lại một hồi, chuyện đang "thuần khiết" tự nhiên lại biến thành "mập mờ" hẳn đi.

"Cho hai bát mì thịt bò, thêm trứng nha chú!"

Dương Minh nói với chủ quán.

Ban đầu anh định tìm quán đồ nướng nào đó làm vài ly, nhưng trước mặt "bà chị" kiêm "cô giáo xinh đẹp" thế này, uống rượu chẳng khác nào tự sát.

 Vả lại Dương Minh cũng thấy đói bụng thật, ăn bát mì cho chắc dạ, chủ yếu là anh cũng không muốn để Triệu Oánh phải tốn kém quá nhiều.

"Có ngay! Chờ xíu nha!"

Chủ quán nhanh nhảu đáp, nhưng miệng vẫn lầm bầm nhỏ :

"Mấy đôi yêu nhau đến đây toàn gọi chung một bát to ăn cho nó tình tứ, thế mới có không khí chứ!"

Nhìn đôi gò má đỏ bừng vì ngượng của Triệu Oánh, đầu Dương Minh đầy những vạch đen.

 Cái lão chủ quán này đúng là nhiệt tình quá hóa phá hoại, vốn dĩ mối quan hệ "trên tình bạn, dưới tình thầy trò" của hai người đang tiến triển rất nhịp nhàng, lão vừa nhảy vào "châm ngòi" một cái là hỏng bét hết cả!

Quả nhiên, Triệu Oánh ngượng ngùng nhích người sang một bên, giữ khoảng cách với Dương Minh.

Bị mấy câu của lão chủ quán làm cho mất tự nhiên, cả hai chẳng còn chuyện gì để nói, cứ thế cắm cúi ăn mì.

Sau khi ăn xong, Triệu Oánh lôi ví ra trả tiền.

Dưới ánh mắt đầy vẻ ngạc nhiên của lão chủ quán, Dương Minh đành lủi thủi rời đi.

Chắc chắn lão già đó lại tưởng anh là hạng "trai bao" chuyên ăn bám phụ nữ rồi!

Hai người rời khỏi khu chợ đêm, lững thững đi bộ trên đường về...

"Chị Oánh, chị đừng để tâm mấy lời linh tinh của lão đó. Mấy người làm ăn nhỏ lẻ này ai chẳng thế, mồm mép tép nhảy, chẳng có tí nghiêm túc nào!"

Dương Minh lên tiếng phá vỡ bầu không khí gượng gạo.

"Lúc nãy thấy cậu chuồn lẹ thế, có phải chê tôi làm bạn gái là mất mặt lắm không?"

 Triệu Oánh "phụt" cười một tiếng rồi trêu lại.

"Hả? Hì hì, chị Oánh không giận là tốt rồi, em cứ tưởng chị đang dỗi cơ!"

Dương Minh gãi đầu ngượng nghịu:

 "Lúc nãy ăn xong chị cứ tranh trả tiền, lão chủ quán nhìn em như kiểu nhìn thằng ăn bám ấy, không chạy sao được?"

Thực ra Triệu Oánh không hề giận, chỉ là hơi ngượng thôi, giờ thì tâm trạng đã thoải mái hơn nhiều.

Cô sợ Dương Minh vì chuyện này mà phân tâm ảnh hưởng đến học hành, nên mới chủ động trêu chọc vài câu cho nhẹ nhõm.

Thấy Triệu Oánh không sao, Dương Minh cũng phấn chấn hẳn lên, bắt đầu "chém gió" đủ thứ chuyện trên trời dưới biển với cô.

"Đứng lại!"

Một tiếng quát lớn vang lên làm Dương Minh và Triệu Oánh giật bắn mình.

Dương Minh ngẩng đầu nhìn, phía trước là hai gã đàn ông, một gã trong số đó còn đang lăm lăm con dao găm trên tay.

Chỗ này đã cách khá xa khu chợ đêm nên khá vắng vẻ, cửa hàng hai bên đường đều đã đóng kín, người qua lại thưa thớt nên chẳng ai chú ý đến chuyện đang xảy ra.

"Có đồ gì giá trị thì nộp hết ra đây, đừng có ý định bật lại, không thì tao cho bay màu luôn đấy!"

Gã cầm dao hăm dọa.

Suy nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu Dương Minh là: Liệu có phải Kim Cương cho người đến trả thù mình không?

Nhưng sau khi liếc mắt quan sát một lượt xung quanh, không thấy bóng dáng Kim Cương đâu, anh mới bắt đầu xem xét kỹ hai tên tội phạm này.

"Lề mề cái gì, đừng để bố mày phải ra tay, kiên nhẫn của tao có hạn thôi!"

Gã còn lại, người gầy đét như que củi, sốt ruột quát lên.

Dương Minh nhìn hai gã trước mặt, nếu đánh tay đôi, anh tự tin có thể xử đẹp bọn chúng dễ dàng.

Kể cả hai đứa cùng lao vào, anh vẫn nắm chắc tám phần thắng.

Thế nhưng lúc này Triệu Oánh đang ở ngay bên cạnh, anh thì không sợ, nhưng Triệu Oánh thì lại là chuyện khác!

Dương Minh chần chừ một chút rồi đưa tay vào túi quần.

Trong túi có hai trăm tệ bố mới cho hồi trưa, anh cũng thấy xót tiền lắm chứ.

Nhưng tình thế này không cho phép tính toán nhiều, Dương Minh đành ngoan ngoãn ném tiền xuống đất.

Triệu Oánh cũng dứt khoát ném luôn chiếc túi xách xuống.

Gã gầy gò gật đầu hài lòng, tiến lại nhặt tiền và túi lên.

Nhưng đúng lúc đó, gã chợt nhận ra người phụ nữ trước mắt mình đẹp đến nao lòng, ánh mắt gã lập tức lộ ra vẻ thèm khát và bỉ ổi...

Gã cầm dao cũng phát hiện ra điều đó, hai tên nhìn nhau đầy ẩn ý rồi khẽ gật đầu.

"Thằng nhóc, mày có thể biến được rồi!"

Gã cầm dao nói.

"Chúng ta đi thôi!"

Dương Minh theo phản xạ nắm lấy tay Triệu Oánh.

"Chờ đã! Tao chỉ bảo mình mày đi thôi, còn con nhỏ này phải ở lại!"

Gã cầm dao vung tay ngăn lại.

"Các người muốn làm gì?"

Ánh mắt Dương Minh lóe lên tia hung quang, anh ghét nhất loại tham lam vô độ và lật lọng.

"Làm gì á? Tao nói thế còn chưa đủ rõ à? Cho mày đi là nể mặt mấy đồng tiền kia rồi, nhóc con, đừng có bày đặt làm màu. Đợi lát nữa tao mà đổi ý thì đứa nào cũng đừng hòng thoát!"

Gã cầm dao cười lạnh đầy khinh miệt.

Dương Minh lạnh lùng nhìn gã, khóe miệng cũng nhếch lên một nụ cười đầy vẻ coi thường.

"Yên tâm đi nhóc, con hàng này để anh em tao 'chén' xong sẽ thả về ngay. Cùng lắm là bị đâm vài cái thôi, không chết được đâu!"

Gã gầy gò cười dâm đãng.

"Chạy mau!"

Dương Minh nghiến răng, một tay đẩy mạnh Triệu Oánh ra phía sau, rồi lao thẳng về phía gã gầy gò.

"Dương Minh..."

Triệu Oánh suýt thì ngã chúi đầu, kinh hoàng nhìn anh.

"Chạy đi! Đừng quản em, chị chạy trước đi!"

Thấy Triệu Oánh vẫn đứng ngây ra đó, Dương Minh sốt ruột hét lớn.

"Á!" Vì phân tâm, Dương Minh bị gã gầy gò đấm trúng một phát vào mặt.

"Thằng ranh, dám chơi trò này với tao à! Hôm nay đứa nào cũng phải ở lại hết!"

Gã cầm dao thấy Dương Minh dám động thủ thì cũng lao tới.

Lần này Dương Minh đã cảnh giác hơn, thấy gã cầm dao xông tới, anh tung một cú đá sấm sét nhắm thẳng vào cổ tay đang cầm dao của gã.

Dương Minh thực sự đã nổi giận, ra đòn không hề nương tay.

Chỉ nghe một tiếng "rắc" khô khốc đi kèm với tiếng gào thét thảm thiết, cổ tay gã kia đã gãy gập, con dao cũng bay đi đằng nào không biết.

Đây chính là mục tiêu của Dương Minh, vì đối thủ có vũ khí nên anh sợ Triệu Oánh bị thương.

Thế nên ngay từ đầu anh đã tung đòn hiểm, vừa tước vũ khí vừa phế luôn một tay của đối phương.

Triệu Oánh ban đầu vô cùng lo lắng cho Dương Minh, thấy anh bị trúng đòn, cô biết mình ở lại cũng chẳng giúp gì được mà còn gây vướng víu.

 Giờ thấy Dương Minh dũng mãnh lạ thường, một cước đã đá bay con dao, cô chợt nhớ lại hình ảnh anh đại chiến với đám côn đồ hôm nọ, thế là liền lấy đà chạy thật nhanh ra xa.

Thấy Triệu Oánh đã đi xa, Dương Minh mới thở phào nhẹ nhõm.

Chớp thời cơ gã cầm dao (giờ đã mất dao) còn đang gào khóc, Dương Minh bồi thêm một cú đấm cực mạnh vào ngay thái dương của gã.

Đúng chất "thừa thắng xông lên", gã kia chưa kịp kêu thêm tiếng nào đã đổ gục xuống, ngất lịm đi.

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top