Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Dị năng
  3. Rất Thuần Khiết, Rất Mập Mờ (Dịch)
  4. Chương 3: Giữa đường dẫu thấy bất bình...

Rất Thuần Khiết, Rất Mập Mờ (Dịch)

  • 2 lượt xem
  • 1330 chữ
  • 2026-03-07 23:20:42

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

"Mẹ kiếp, mày còn nhìn cái gì? Nhìn cái bản mặt già của mày ấy à! Lão già kia, tôi nói ông không nghe thấy gì hả? Muốn bày quán ở đây thì phải nộp tiền!"

Gã tóc vàng tùy tiện tung một cú đá, khiến sạp hàng tạp hóa của ông lão đổ nhào, đồ đạc văng tung tóe.

"Này cậu trai, tôi với cậu không thù không oán. Tôi bán đồ của tôi, cậu đi đường của cậu, nước sông không phạm nước giếng, sao cậu cứ phải tìm lão già này mà gây hấn làm gì?"

Ông lão khẽ thở dài, giọng đầy bất lực.

"Mẹ nó, ông tưởng ông nói mấy câu văn vẻ thì mình là trí thức chắc?"

Một gã tóc dài đứng cạnh bắt đầu mất kiên nhẫn, gã tiến tới hất văng cả sạp hàng rồi chửi đổng:

"Đúng là rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt. Nể tình ông già cả nên bọn này không động tay động chân kẻo người ta lại bảo không biết kính lão đắc thọ. Giờ cho ông một cơ hội: Quỳ xuống dập đầu gọi một tiếng anh Lượng, tao sẽ miễn phí bảo kê cho, bằng không thì đừng để tao thấy mặt ông ở đây nữa!"

"Lòng người bây giờ thật là..."

Ông lão vừa lụm cụm nhặt đồ rơi dưới đất, vừa lắc đầu ngao ngán.

"Mẹ kiếp!"

Chứng kiến ông lão bị bắt nạt, Dương Minh tức đến sôi máu.

Một người già phải dựa vào sạp vỉa hè để kiếm sống vốn đã đủ đáng thương rồi, thế mà hai thằng ranh con này còn định thu tiền bảo kê!

Dương Minh nhảy phắt xuống xe đạp, lao thẳng đến cạnh ông lão, mắt trừng trừng nhìn hai gã kia.

"Ô kìa? Chẳng phải là anh Dương đây sao?"

Gã tóc dài thoáng sững người khi thấy Dương Minh, rồi nhanh chóng nhận ra "cố nhân".

"Đã nhận ra tao thì còn không mau biến!"

Dương Minh thấy chúng biết mình thì nghĩ chắc cũng chẳng cần động tay động chân.

Dù sao danh tiếng của anh năm xưa cũng cực kỳ lẫy lừng, giới "anh em xã hội" ai mà chẳng biết đến một "Dương điên" đánh nhau không màng mạng sống, toàn dùng đòn hiểm.

Thực ra lúc đó Dương Minh chỉ muốn giải tỏa mọi dồn nén trong lòng và nỗi nhớ Tô Nhã vào đối thủ mà thôi.

Nhưng lâu dần, cái danh đó cũng vang xa.

Chỉ đến khi lên cấp ba, Dương Minh mới chín chắn hơn, hiểu rằng người trưởng thành đánh người gây thương tích là phải chịu trách nhiệm hình sự nên mới ít khi đụng thủ.

"Hê hê, gọi một tiếng anh Dương mà mày tưởng mình là đại ca thật đấy à? Cho mày tí mặt mũi thì mày là tiền bối, còn không thì mày cũng chỉ là cái đinh rỉ thôi! Thời của mày qua lâu rồi, giờ khu này là do Trương Vũ Lượng tao thâu tóm!"

Gã tóc dài nhổ một bãi đờm ngay trước mặt Dương Minh, khinh bỉ nói:

"Cái loại hết thời, biến đi cho khuất mắt tao!"

Mặt Dương Minh tái mét vì giận.

Anh có nghe qua danh thằng Trương Vũ Lượng này, vốn học cùng trường cấp hai nhưng dưới anh hai khóa.

Cái thằng nhóc hồi xưa suốt ngày lẽo đẽo theo đuôi gọi "anh Dương" giờ lại dám đứng trước mặt anh mà gáy à!

"Anh Lượng nói mày không nghe thấy hả? Điếc hay là không phục? Muốn ăn đòn đúng không?"

Thấy Dương Minh không phản ứng, gã tóc vàng tiến lên đẩy anh một cái.

"Tôi không làm đại ca đã nhiều năm..."

Trương Vũ Lượng thấy Dương Minh tức giận nhưng gã cho rằng anh chỉ là con hổ giấy hết thời nên chẳng có gì phải sợ.

Gã bèn bóp nghẹt giọng lại, nhái theo lời bài hát Đại ca bằng một giọng điệu mỉa mai đến cực độ.

Dương Minh lao lên chộp ngay lấy yết hầu của Trương Vũ Lượng, ấn cổ gã đẩy thẳng vào góc tường, cười lạnh:

"Mày nói đúng, bây giờ tao chẳng là cái gì cả, nhưng tao vẫn dư sức đập mày ra bã, mày tin không?"

"Khụ... khụ... Mẹ nó... thả tao ra!"

Trương Vũ Lượng bị siết cổ đến nghẹt thở, mặt mày tím tái.

Gã tóc vàng thấy đại ca bị tóm bèn vớ ngay một viên gạch lao đến định đập vào đầu Dương Minh.

Nghe thấy tiếng gió rít sau gáy, Dương Minh vội buông tay rồi né sang bên cạnh.

Nhưng vì gã kia ở quá gần, cộng thêm việc anh hơi chủ quan nên viên gạch vẫn đập trúng vào thắt lưng Dương Minh.

Chỉ nghe một tiếng "rắc", viên gạch vỡ làm đôi.

Gã tóc vàng đứng hình mất 5 giây, mắt chữ O miệng chữ A nhìn Dương Minh.

Thằng cha này luyện thiết sa chưởng hay kim chung trào hay sao mà lấy lưng chọi vỡ cả gạch thế này?

Trong khi đó, Dương Minh lại đang phát hỏa.

Thằng ranh tóc vàng này ra tay thâm thật, nếu cú đó mà trúng sau gáy thì chắc anh đã "về chầu ông bà" hoặc xuyên không đi tìm mỹ nữ luôn rồi.

Dương Minh thực sự nổi giận, ra tay không chút nể tình.

Anh tung một cú đá khiến gã tóc vàng ngã ngửa ra đất rồi bồi thêm hai phát cực mạnh vào bụng gã.

Gã tóc vàng suýt thì trợn mắt trắng dã, dạ dày cuộn lên, bao nhiêu cơm trưa nôn ra bằng sạch.

Còn Trương Vũ Lượng thì thê thảm hơn.

Dương Minh xác định gã là chủ mưu, lại còn dám "hỏi thăm" mẹ mình nên chẳng hề nương tay.

Một cú đấm trực diện khiến xương mũi gã gãy vụn, sau đó anh bẻ quặt hai tay gã ra sau rồi đẩy mạnh một cái.

Hai cánh tay Trương Vũ Lượng lập tức trật khớp, gã đau đến mức chưa kịp la lên đã ngất xỉu tại chỗ.

Đợi cơn giận nguôi ngoai, Dương Minh mới sực nhớ ra vẫn còn ông lão bên cạnh, anh quay lại bảo:

"Ông ơi, sau này đừng bày sạp ở khu này nữa. Gần trường học nên nhiều thành phần bất hảo lắm, ông chuyển ra khu chợ mà bán cho lành."

"Cảm ơn cháu nhé, chàng trai!"

Ông lão nhìn Dương Minh cười tủm tỉm.

Bị nhìn chằm chằm, Dương Minh cảm thấy nổi da gà, bèn thắc mắc:

"Này ông, ông nhìn cháu cái gì thế?"

"Lẽ nào cháu là đệ tử tục gia của Thiếu Lâm Tự? Nếu không sao lại có công phu Kim Chung Trào, Thiết Bố Thân thâm hậu thế này?"

Ông lão hỏi.

"Kim Chung Trào? Thiết Bố Thân? Ông ơi, ông xem phim chưởng hơi quá đà rồi đấy à?"

Dương Minh ngơ ngác.

"Hì hì, lão già này cũng biết thế gian có nhiều cao nhân ẩn dật, nhưng cháu đừng giấu lão nữa. Nếu không có ngạnh khí công thì sao cháu dùng lưng mà chọi vỡ cả gạch được?"

Ông lão trưng ra bộ mặt "ta đã thấu hiểu tất cả".

"Á!"

Lúc này Dương Minh mới nhớ ra vụ viên gạch, anh thất kinh thò tay vào túi áo khoác lấy ra một cái hộp kính.

Hộp kính đã nứt toác, rõ ràng là do cú đập vừa rồi.

Ông lão: "..." (Cạn lời).

"Kính của con!"

Nhìn thấy cái kính bên trong đã vỡ nát thành từng mảnh, Dương Minh thét lên đau đớn.

Bình thường anh không đeo kính, nhưng vì ngồi cuối lớp không nhìn rõ bảng nên bố anh mới bấm bụng bỏ tiền ra cắt cho anh một đôi.

Sáng nay đi đánh bi-a muốn nhắm cho chuẩn nên anh mới đeo, trưa về nhà ăn cơm tiện tay đút túi áo, ai ngờ nó lại "hy sinh" oanh liệt thế này.

"Cháu đừng buồn quá..."

Ông lão thấy Dương Minh vì giúp mình mà hỏng kính thì cảm thấy hơi áy náy.

"Sao không buồn cho được? Hơn một trăm tệ của con đấy!"

Dương Minh xót xa nói.

Không phải anh quá ham tiền, mà vì lương của bố không cao, để cắt được cái kính này ông đã phải thắt lưng buộc bụng mấy ngày trời.

Ông lão thở dài một tiếng:

"Thôi được rồi, chàng trai, để lão đền cho cháu cái kính khác, đừng đau lòng nữa."

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top