Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Dị năng
  3. Rất Thuần Khiết, Rất Mập Mờ (Dịch)
  4. Chương 4: Hoa khôi truyền giấy

Rất Thuần Khiết, Rất Mập Mờ (Dịch)

  • 2 lượt xem
  • 1292 chữ
  • 2026-03-07 23:23:00

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

"Ông đền kính cho tôi á?"

Dương Minh ngớ người, xua xua tay bảo:

"Thôi bỏ đi ông già, nhìn ông cũng chẳng dư dả gì, không có việc gì thì tôi đi trước đây!"

"Cậu cứ yên tâm, lão hủ ở đây có sẵn kính rồi, hàng công nghệ cao xịn nhất thế giới đấy, sử dụng bóng bán dẫn carbon siêu vi... (lược bỏ vài nghìn chữ)."

Lão già cứ thế lải nhải nửa ngày khiến Dương Minh nghe mà muốn nổ não. Cuối cùng, lão kết luận:

 "Vốn dĩ lão định tặng nó cho người có duyên, thấy cậu em cũng là đứa hậu đạo, chắc không làm chuyện gì xấu nên lão tặng cậu luôn!"

Dương Minh nghe một hồi mới hiểu ra là ông lão muốn tặng kính cho mình, thật sự là dở khóc dở cười.

Định lừa trẻ con chắc?

Thổi phồng cái kính rách lên tận mây xanh, ông tưởng đây là mục quảng cáo vặt sau mấy cuốn tạp chí truyện ma chắc!

Dương Minh nhận lấy chiếc hộp nhỏ từ tay ông lão, mở ra xem, hóa ra là một thứ nhỏ xíu giống như kính áp tròng loại của Bausch & Lomb.

Anh ngạc nhiên hỏi: "Kính áp tròng à?"

Đợi mãi không thấy ai trả lời, Dương Minh ngẩng lên thì ông lão đã biến mất không sủi tăm, đống đồ đạc dưới đất cũng được dọn sạch bách.

"Bay màu nhanh thế? Chẳng lẽ ông già này là cao nhân phương nào trong truyền thuyết thật sao?"

Dương Minh lắc đầu tự giễu một câu, tiện tay nhét cặp kính vào túi quần, cũng chẳng để tâm lắm.

Buổi chiều, Dương Minh bỗng nhiên "đổi tính" không trốn tiết.

Việc này khiến Trần Mộng Nghiên phải kinh ngạc nhìn anh mấy lần.

Cô nàng cứ ngỡ những lời mình nói sáng nay đã có tác dụng, giúp Dương Minh "cải tà quy chính", thế là bắt đầu tính toán tìm cơ hội để nói chuyện tử tế với anh thêm lần nữa.

Dương Minh vì chuyện ban trưa mà cũng thử tập trung nghe giảng.

Ngặt nỗi nghe hồi lâu vẫn như vịt nghe sấm, mấy cái công thức định lý với anh chẳng khác gì thiên thư.

Dù có cố đấm ăn xôi ngồi nghe thì cũng chẳng hiểu mô tê gì!

Dương Minh bắt đầu thấy nản.

Kiến thức hổng bấy lâu nay quá nhiều, giờ ngồi trong lớp cũng chỉ để làm cảnh, xem ra bản thân đúng là hết hy vọng thật rồi.

Nghĩ đến đây, Dương Minh nản chí nằm bò ra bàn.

Biết thế này thà đi đánh bi-a cho xong.

Trần Mộng Nghiên lúc đầu thấy Dương Minh chăm chú nghe giảng thì còn mừng thầm, ai dè chưa được bao lâu anh đã lăn ra bàn ngủ, khiến cô tức đến nổ phổi!

Nếu Dương Minh biết có đại mỹ nhân đang âm thầm soi mình thì dù có phải diễn kịch anh cũng sẽ cố mà nghe hết tiết.

Khổ nỗi anh không thấy, vốn dĩ mắt đã kém, kính lại còn vỡ nên càng chẳng nhìn rõ tình hình phía trên ra sao.

Nói về Trần Mộng Nghiên, đây là cô gái thứ hai khiến Dương Minh rung động trong đời.

Người đầu tiên là Tô Nhã, dù anh cũng chẳng rõ cảm giác với Tô Nhã có phải là thích hay không, nhưng ở bên cô ấy rất vui là thật.

Còn khi lớn dần lên, Dương Minh đã có nhận thức rõ hơn về tình cảm nam nữ, anh biết cảm giác của mình đối với Trần Mộng Nghiên chính là yêu mến.

Chẳng riêng gì lớp 12A7, mà tính cả khối 12 số nam sinh thích Trần Mộng Nghiên chắc chắn không dưới một đội quân.

Một cô gái vừa học giỏi vừa xinh xắn thì đi đến đâu cũng là tâm điểm chú ý.

Sớm đã có người âm thầm bầu chọn Trần Mộng Nghiên là hoa khôi của cả khối 12.

Dương Minh tự biết lượng sức mình, với cái danh tiếng hiện tại, mỗi ngày được đấu khẩu vài câu với Trần Mộng Nghiên là anh đã mãn nguyện lắm rồi, chẳng dám mơ tưởng xa xôi.

Đang lúc Dương Minh thả hồn treo ngược cành cây, bỗng nhiên Lý Tiểu Lượng ngồi bàn trên quăng cho anh một mảnh giấy nhỏ.

Dương Minh ngẩn người, cầm lấy.

Cái trò truyền giấy này thì ai từng đi học chắc chẳng lạ lẫm gì. Đang trong giờ mà muốn "buôn dưa lê" chuyện gì là lại viết vào giấy, gấp gọn rồi nhờ tụi bạn xung quanh chuyền tay nhau hộ.

Tất nhiên, mấy đôi gà bông đang có ý đồ với nhau cũng hay dùng cách này.

Còn mấy đứa "vận chuyển" hộ thì cũng hào hứng lắm, vì chẳng ai dám chắc sau này mình không có lúc phải nhờ vả người khác.

Dương Minh đương nhiên biết thừa cái trò này, ngày trước anh và Tô Nhã cũng làm suốt.

Nhưng từ khi lên cấp ba, anh gần như chẳng giao du với ai trong lớp, bạn thân thiết lại càng không.

Phần lớn thời gian anh đều trốn tiết đi chơi với Lý Đại Cương bên lớp 12A8, nên lúc này bỗng dưng có người gửi giấy làm anh thấy lạ lẫm vô cùng!

Mới đầu Dương Minh còn tưởng ai đó gửi nhầm, nhưng khi thấy trên mẩu giấy gấp gọn có đề hai chữ "Dương Minh" thì anh biết chắc là hàng chính chủ rồi.

Dẫu cái tên "Dương Minh" này có trùng lặp nhan nhản khắp cả nước thì ở cái lớp 12A7 này cũng chỉ có mỗi mình anh thôi.

Dương Minh cầm mẩu giấy, vò đầu bứt tai mãi không đoán ra ai gửi cho mình, thôi thì mở ra xem vậy.

Đập vào mắt anh là những dòng chữ nhỏ nhắn, mềm mại:

"Dương Minh, việc cậu quay lại lớp nghe giảng cho thấy cậu vẫn còn chí tiến thủ, nhưng sao không kiên trì thêm chút nữa? Thời gian lớp 12 không còn nhiều đâu, chỉ cần cậu nỗ lực, cắn răng một cái là sẽ vượt qua thôi..."

Dương Minh chẳng cần đọc tiếp nữa, mắt anh lia ngay xuống dòng ký tên cuối cùng: Trần Mộng Nghiên.

Haha! Dương Minh sướng rơn. Đây là lần đầu tiên Trần Mộng Nghiên viết giấy cho anh.

Dù nội dung chỉ là khuyên anh học hành tử tế, nhưng Dương Minh vẫn thấy phê không tưởng.

Cầm mẩu giấy còn vương chút mùi mực thơm nhẹ, Dương Minh như nhặt được vàng, cẩn thận cất nó vào hộp bút.

Bộ não vốn đang xìu xuống bỗng chốc lại hăng máu lên.

 Dương Minh lục lọi trong ngăn bàn hồi lâu, cuối cùng cũng lôi ra được cuốn sách Toán lớp 10, bắt đầu lật xem từ trang đầu tiên.

Thực ra Dương Minh không hề ngốc, chỉ là trước đây chưa bao giờ nghiêm túc nghe giảng.

Tuy kiến thức lớp 10 đối với anh giờ chẳng khác gì người dưng qua đường, nhưng khả năng tiếp thu của anh vẫn rất ổn.

Có điều, xem được một lúc, Dương Minh lại bắt đầu thấy nhức nhức cái đầu.

Đại số 1, Đại số 2, Hình học giải tích phẳng, Hình học không gian... riêng môn Toán đã có bốn cuốn, rồi còn Văn, Ngoại ngữ, Lý, Hóa, Sinh.

Cộng dồn lại sơ sơ đống sách giáo khoa cũng phải hơn hai mươi cuốn!

Giờ tính đi tính lại tới lúc thi đại học chỉ còn hơn trăm ngày, nghĩa là trung bình cứ năm ngày anh phải "tiêu diệt" gọn một cuốn!

Học hải vô nhai, quay đầu là bờ!

Dương Minh lên mạng cày tiểu thuyết web một ngày một cuốn cũng chẳng vấn đề gì, nhưng đây là sách giáo khoa đấy nhé.

Năm ngày để vừa nhớ vừa hiểu, e là đọc cho xong thôi cũng khó.

"Cả lớp cất hết sách trên bàn đi, tiết này chúng ta làm bài kiểm tra!"

Cô giáo dạy Toán Triệu Oánh bước vào lớp, lạnh lùng thông báo với học sinh phía dưới.

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top