Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Dị năng
  3. Rất Thuần Khiết, Rất Mập Mờ (Dịch)
  4. Chương 8: Chút trêu ghẹo này đã là gì

Rất Thuần Khiết, Rất Mập Mờ (Dịch)

  • 2 lượt xem
  • 1447 chữ
  • 2026-03-07 23:34:45

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

“Mẹ kiếp, nhìn cái gì mà nhìn?”

Gã cơ bắp dù đứng cách Dương Minh một đoạn nhưng vẫn cảm thấy lạnh sống lưng trước ánh mắt chằm chằm của cậu.

Gã hầm hổ tiến về phía Dương Minh, vừa đi vừa chửi đổng.

“Nhìn thì sao? Ông có ý kiến gì à?”

Thấy gã nọ muốn ra oai, Dương Minh cũng chẳng vừa, lập tức bật lại ngay một câu.

Dương Minh có khả năng nhìn xa, nhưng gã kia thì không.

Dương Minh nhìn rõ mồn một gã, còn gã thì nhìn cậu cứ mờ mờ ảo ảo.

Mãi đến khi lại gần, gã cơ bắp mới nhận ra người đứng trước mặt là Dương Minh, tim gã lập tức nhảy lên tận cổ họng, vẻ mặt hung hăng ban nãy thoắt cái biến thành nịnh bợ:

“A, là anh Dương ạ? Dạ không có gì, anh cứ ngắm thoải mái, em làm gì có ý kiến gì đâu ạ...”

Cái tên Dương Minh này ai mà dám đụng vào cơ chứ, không khéo lại bị cậu tẩn cho một trận thì thiệt thân.

Gã cơ bắp thầm nghĩ trong lòng.

Dương Minh cũng chẳng buồn làm khó gã, cậu vỗ vỗ vai người anh em này rồi thản nhiên nói:

“Không có gì, tôi chỉ muốn nhắc ông một câu, đàn ông con trai đừng có mặc nội y màu mè quá, cứ khiêm tốn một chút thì hơn...”

Nhìn theo bóng lưng dần xa của Dương Minh, gã cơ bắp đứng hình, mồm há hốc: Sao hắn ta lại biết mình có sở thích này nhỉ?

Dương Minh vẫn không quên Triệu Oánh còn đang đợi mình ở văn phòng, cậu rảo bước nhanh về phía tòa nhà giáo viên.

Triệu Oánh tìm mình có việc gì nhỉ?

Dương Minh vừa đi vừa lẩm bẩm, không lẽ cô ấy có ý với mình, muốn rủ mình đi hẹn hò sao?

Nghĩ đến thân hình có phần "chín muồi" hơn hẳn Trần Mộng Nghiên của Triệu Oánh, Dương Minh suýt nữa thì chảy nước miếng.

Hay là tí nữa mình dùng thấu thị nhìn trộm một tí nhỉ?

Nhưng cái ý nghĩ này nhanh chóng bị cậu gạt đi.

Đến cửa văn phòng, Dương Minh giữ đúng thói quen "nhà mình", chẳng thèm gõ cửa mà đẩy thẳng vào luôn.

 Triệu Oánh đang mải mê chơi đánh bài trên máy tính, thấy Dương Minh xông vào, mặt cô thoáng chốc đỏ bừng.

Đường đường là một giáo viên mà lại ngồi chơi game trong giờ làm việc, cô vừa ngượng vừa có chút bực dọc quát:

“Dương Minh! Em vào mà không biết gõ cửa à?”

“Cây ngay không sợ chết đứng, cô Triệu ơi, không lẽ cô đang làm việc gì khuất tất sao?”

Dương Minh cười hì hì, bộ dạng cực kỳ bất cần đời.

“Ý em bảo cô là ma đấy à?”

Triệu Oánh bắt thóp được lỗi diễn đạt của cậu, nheo mắt nhìn Dương Minh đầy ẩn ý.

Dương Minh đâu phải hạng người dễ dàng tự đào hố chôn mình, cậu lập tức đáp lễ:

“Em nói là không sợ 'quỷ' gõ cửa, mà em thì có gõ cửa đâu.”

Triệu Oánh cứng họng.

Đã không gõ cửa lại còn bày đặt nói chuyện quỷ với ma!

Cô hỏi tiếp:

“Thế em nói cái câu cây ngay không sợ chết đứng là có ý gì?”

“Chẳng có ý gì cả, em nói bâng quơ thế thôi. Chắc tại khả năng liên tưởng của cô phong phú quá đấy, chắc cũng ngang ngửa cái máy tính hiệu 'Liên Tưởng' (Lenovo) này của cô rồi!”

Dương Minh chỉ tay vào chiếc máy hiệu Lenovo trên bàn.

Triệu Oánh hoàn toàn cạn lời.

Cái loại học sinh gì thế này không biết!

Cũng may là trong văn phòng lúc này không có giáo viên khác, nếu không chắc cô độn thổ vì xấu hổ mất!

“Thôi, dẹp chuyện phiếm sang một bên đi. Cô Triệu ơi, cô tìm em có việc gì trọng đại thế?”

Dương Minh vừa nói vừa cố gắng kiềm chế ánh mắt, không để mình nhìn chằm chằm vào vòng một của Triệu Oánh.

Cậu không dám chắc nếu mình "tinh trùng thượng não" thì có vô thức kích hoạt khả năng thấu thị hay không.

Lần này Triệu Oánh hận không thể đập đầu vào tường cho xong.

 Đáng lẽ đó phải là câu của cô mới đúng, vậy mà lại bị cậu ta nẫng tay trên mất rồi!

Theo kịch bản, cô định hỏi là:

"Dương Minh, em có biết vì sao cô gọi em lên đây không?"

“Em không có gì muốn tự thú à?”

Triệu Oánh đành phải cố lái câu chuyện quay về quỹ đạo ban đầu.

“Em? Tự thú gì cơ? À đúng rồi cô Triệu, sau khi suy nghĩ lại, em thấy đeo kính áp tròng vẫn thoải mái hơn nên em tự đeo vào rồi. Định bụng nhờ cô giúp một tay cơ, mà nghĩ lại cô trăm công nghìn việc nên em tự xử luôn cho nhanh!”

Dương Minh bắt đầu chém gió phần phật.

“Phải rồi, không đeo kính thì làm sao mà chép bài của người khác được!”

Triệu Oánh lạnh lùng mỉa mai.

“Chép bài gì cơ? Cô nói gì em chẳng hiểu?”

Dương Minh giả nai cực đỉnh.

Cứ thử dọa tôi xem, cô có bắt quả tang tại trận đâu mà biết tôi chép bài!

Triệu Oánh không thèm tranh cãi bằng lời, cô lấy một xấp bài tập trên bàn xuống, rút ra hai tờ trên cùng rồi quăng thẳng trước mặt Dương Minh, cười nhạt: “Tự nhìn đi, xem em còn gì để giải thích không?”

Dương Minh cầm tờ đề lên xem, mồ hôi hột bắt đầu chảy ròng ròng!

Thì ra là bài của cậu và Trương Bân.

Lúc nãy chép vội quá nên quên không sửa lại mấy chỗ, kết quả là hai tờ bài làm sai giống hệt nhau, đúng chuẩn "sinh đôi cùng trứng"!

“Đừng có bảo với cô đây là trùng hợp nhé.”

 Triệu Oánh bồi thêm một câu.

“Ờ thì... thực ra cái này... thế giới bao la chuyện gì cũng có thể xảy ra, nếu có giống nhau thì chắc chắn là do ý trời trùng hợp thôi cô ạ.”

Dương Minh cười gượng gạo.

Trùng hợp cái đầu em ấy!

Triệu Oánh tức đến mức sắp nổ phổi rồi!

Trong khi đó, Dương Minh lại đang dán mắt vào chiếc cổ trắng ngần đang ửng hồng vì giận dữ của Triệu Oánh.

Nhìn xuống một chút nữa chính là đôi gò bồng đảo đang phập phồng theo từng nhịp thở của cô.

Qua cái cổ áo hơi trễ, một phần làn da trắng nõn nà cứ thế hiện ra mập mờ...

Mình có nên thấu thị một tí không nhỉ?

Chỉ một cái thôi, một cái thôi là đủ rồi! Một tiếng nói trong đầu nhắc nhở:

"Không được, chuyện thất đức thế này sao mày làm được, cô ấy là giáo viên của mày đấy!"

Giáo viên cái gì chứ, hơn kém nhau có ba tuổi là cùng, "gái hơn ba, rinh vàng về nhà", đừng có tự lừa mình dối người nữa, không xem thì phí, một tiếng nói khác lập tức phản bác đầy gay gắt.

Dương Minh nhìn vào vòng một quy mô "khủng" kia, không nhịn được mà nuốt nước miếng ực một cái.

Cái này rõ ràng là đang khiêu khích cậu mà!

Trai đơn gái chiếc cùng ở trong phòng, Triệu Oánh không sợ mình làm liều thật à?

Thôi xong, không kìm chế được rồi!

Dương Minh nghiến răng, quay ngoắt mặt sang hướng khác.

Xem ra tối nay lại phải giặt ga giường rồi!

(Đoạn này hơi ẩn ý một chút nhé, nếu bạn hiểu thì chứng tỏ bạn cũng là người "mập mờ" giống tác giả rồi đấy).

Lúc này, Triệu Oánh cũng nhận ra ánh mắt nóng bỏng của Dương Minh.

Dù hơn Dương Minh vài tuổi nhưng kinh nghiệm tình trường của cô cũng chẳng hơn gì một cô nhóc.

Ban đầu cô cứ đinh ninh mình là giáo viên, Dương Minh là học sinh thì cậu ta sẽ không dám có ý đồ xấu.

Nhưng giờ nhìn thấy ánh mắt đầy khao khát kia, cô bỗng dưng thấy bối rối vô cùng.

“Hừ!”

Triệu Oánh không tự nhiên đứng dậy, theo thói quen kéo lại cổ áo, nói với Dương Minh:

“Dương Minh, em nhìn lại bản thân mình xem đã làm được cái trò trống gì? Trốn học, đánh nhau, thi cử gian lận, giờ chắc chỉ thiếu mỗi nước trêu ghẹo nữ sinh nữa thôi nhỉ!”

Nói đến đây, mặt Triệu Oánh bỗng đỏ rực lên.

Cái ánh mắt ban nãy của cậu ta dành cho cô... có tính là trêu ghẹo không?

Dương Minh thì chẳng mảy may để tâm.

Từ cấp hai lên cấp ba, da mặt cậu đã được rèn luyện đến mức súng bắn không thủng, còn sợ gì một cô giáo trẻ chỉ hơn mình ba tuổi chứ?

“Trêu ghẹo thì đã là gì...”

Dương Minh lầm bầm trong miệng.

Cậu vừa mới "trêu ghẹo" Trần Mộng Nghiên xong và được khuyến mãi một cái tát nảy lửa kia kìa.

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top