- Trang Chủ
- Xuyên không
- Red Alert (Báo Động Đỏ): Đế Chế Sắt Thép Tại Dị Giới (Dịch)
- Chương 10: Kế hoạch đánh chiếm của quân đoàn Red Alert 1
Với những kẻ cậy thế ức hiếp người khác, Mai Tiền không có một chút thiện cảm nào.
Thử hỏi nếu anh chỉ là một gã lính đánh thuê hạng bét, chẳng phải đã bị chúng hành cho ra bã rồi sao?
Ở cái thế giới cá lớn nuốt cá bé này, chỉ có nắm đấm thép mới đem lại sự tự tin!
Qua vài vòng dò hỏi, Mai Tiền nhận ra nơi này chẳng khác gì những đại lục ma ảo trong tiểu thuyết.
Bốn đế quốc lớn chia nhau thống trị với dân số hơn tỷ người.
So với con số khổng lồ đó, quân đoàn chưa đầy một vạn lính của anh đúng là bé tẹo như con muỗi. Kinh khủng hơn, gã Đại đế của đế quốc này còn là một Pháp sư sở hữu "Cấm chú"!
Cấm chú là cái quái gì?
Là thứ chỉ cần vung tay một cái, mọi thứ trong vòng bán kính mười dặm sẽ bốc hơi sạch sành sanh!
Tuy Mai Tiền cũng nắm trong tay Siêu vũ khí: Lightning Storm (Cơn bão điện từ) với uy lực tương đương, nhưng phạm vi phủ sóng vẫn còn kém một chút.
Nếu đối đầu trực diện, quân đội của anh liệu có trụ nổi trước một đòn quét sạch đó không?
"Chết tiệt, cá nhân mà cũng mạnh đến mức ấy sao?"
Mai Tiền tặc lưỡi, ánh mắt hiện lên vẻ khao khát.
Đợi đến khi căn cứ ổn định và tuyệt đối an toàn, anh nhất định phải đi học thử cái thứ ma pháp thần bí đó xem sao!
…..
Trong khi đó, đội trưởng vệ binh Khoa Đặc đang vò đầu bứt tai.
Cánh tay của tên lính dù được Pháp sư Ánh sáng cứu chữa nhưng vẫn bị tàn phế hoàn toàn!
Ma pháp chỉ có thể làm lành vết thương chứ không thể tái tạo xương cốt đã bị bắn nát vụn.
Điều này đồng nghĩa với việc tên lính kia chính thức "về vườn", trở lại kiếp dân đen.
Nhưng điều khiến Khoa Đặc lạnh sống lưng không phải là cái mạng của thuộc hạ, mà là cái lỗ thủng trên tay hắn.
Chỉ to hơn đầu ngón tay một chút nhưng lại xuyên thủng cả mu bàn tay! Lực tập trung kinh người như vậy, kẻ ra tay phải mạnh đến mức nào?
Ngay cả khi lão dùng ma pháp phòng ngự, liệu có cản nổi một phát bắn "xé gió" đó không?
"Hy vọng cái gã hung thần đó sớm rời khỏi đây cho rảnh nợ..."
Khoa Đặc thầm khấn vái.
…..
Về phía Mai Tiền, sau khi ăn no nê, anh lại rơi vào tình cảnh tréo ngoe.
Mấy mỏ khoáng sản quanh đây đều bị đế quốc độc quyền.
Muốn mua? Phải làm đơn xin.
Muốn vận chuyển? Phải báo cáo điểm đến rõ ràng.
Mai Tiền nhìn vào biểu tượng Allied (Quân Đồng Minh) trên cổ tay, nghiến răng lầm bầm:
"Lằng nhằng vãi thật! Đã thế thì ông đây đi cướp luôn cho rảnh nợ!"
Sáng hôm sau, sau một đêm ngủ nệm êm chăn ấm tại quán trọ, Mai Tiền vươn vai đầy sảng khoái:
"Đúng là có giường vẫn sướng nhất!"
Anh thay một bộ trường bào trắng muốt, cạo sạch bộ râu lởm chởm cả nửa năm nay, rồi buộc gọn mái tóc dài lại.
Soi gương đồng, anh đắc ý cười hì hì:
"Hóa ra mình cũng là soái ca chứ đùa à!"
Sau khi sắm sửa một xe đầy đồ dùng sinh hoạt, anh ung dung cưỡi thú tiến về cổng thành.
Đội trưởng Khoa Đặc thấy bóng anh thì vội vàng chạy tới, mặt cắt không còn giọt máu:
"Thưa ngài... chuyện hôm qua là do thuộc hạ của tôi không có mắt, mong ngài bớt giận."
Nói đoạn, lão dúi vào tay Mai Tiền một túi tiền nặng trĩu.
Mai Tiền tung tẩy túi tiền trong tay, lạnh lùng đáp:
"Không có gì. Tôi đi đây, có cần kiểm tra hàng không?"
"Dạ không! Ngài cứ tự nhiên!"
Khoa Đặc méo mặt, lòng đau như cắt vì vừa mất toi một tháng lương làm tiền "lót đường" cho vị đại gia này.
Mai Tiền rời đi, ngồi trên xe bò chậm rì nhưng lòng lại cực kỳ phấn chấn.
Ra đến bìa rừng, anh lập tức nhấn nút gọi: "Nighthawk Transport, xuất kích!"
Mười chiếc Trực thăng Nighthawk từ căn cứ bay đến, bốc dỡ toàn bộ đống hàng hóa đưa về Bộ chỉ huy.
Nhìn căn cứ giờ đây đã có đầy đủ giường đệm, lò nướng, dụng cụ làm bếp, Mai Tiền cười mãn nguyện:
"Thế này mới giống cái nhà chứ!"
Xong việc vặt, anh bước vào Trung tâm điều khiển (Control Center), ra lệnh bằng giọng đanh thép:
"Mở bản đồ vệ tinh các khu mỏ xung quanh lên. Ta muốn xem ngay lập tức!"
Trong khi thành phố bị nhiễu loạn bởi năng lượng ma pháp không thể quan sát rõ, thì các khu mỏ bên ngoài hiện lên trên màn hình sắc nét như một cô nàng "thiếu vải"!
Xung quanh đây có tổng cộng 77 khu mỏ lớn nhỏ. Gần nhất là một khu mỏ quy mô trung bình với khoảng 1000 nhân công và 200 lính canh vũ trang.
Nhìn đống quặng khoáng sản chất cao như núi, che phủ cả nghìn mét mặt đất, mắt Mai Tiền sáng rực lên như đèn pha xe tăng:
"Mục tiêu đã rõ! Triển khai quân đoàn, đi cướp nó cho ta!!"
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận