- Trang Chủ
- Linh dị
- Sau Chia Tay, Tôi Luyện Bạn Gái Cũ Thành Cương Thi! (Dịch)
- Chương 1: Đang luyện cương thi, các anh bắt tôi làm gì?
"Tên gì?"
"Tôi người Trường Cát!"
"Cái gì? Anh còn 'thường giết người'*? Làm cảnh sát bao nhiêu năm nay, tôi chưa thấy thằng sát nhân nào ngông cuồng như anh!"
Tô Vân đang đeo một đôi "vòng tay bạc" sáng loáng, ngồi chịu thẩm vấn trong căn phòng u ám.
Hai viên cảnh sát đang ghi lời khai vừa sốc vừa giận.
Thằng cha này điên thật rồi!
"Trường Cát! Là thành phố Trường Cát tỉnh Hồ Nam ấy cán bộ ơi!"
Tô Vân bất lực giải thích.
Đúng lúc này, Đội trưởng Nhậm Doanh Doanh sa sầm mặt mày bước vào:
"Pháp y vừa xác nhận, tử thi nữ kia đã chết nhiều ngày rồi. Hiện tại tâm lý nạn nhân... à nhầm, tình trạng thi thể vẫn khá ổn định. Nói đi, tại sao anh lại giết cô ấy?"
Tô Vân cười khổ không thôi:
"Oan cho tôi quá, người thật sự không phải tôi giết! Các vị bắt nhầm người rồi!"
Lông mày Nhậm Doanh Doanh dựng ngược lên, quát lớn:
"Tang chứng vật chứng rành rành, xác chết còn đang nằm lù lù ở phòng pháp y sát vách kia kìa, anh còn dám chối?"
Tô Vân cũng cuống lên:
"Vô lý! Tôi đính chính lại một điểm nhé, cô ấy là tự sát!"
Anh nằm mơ cũng không ngờ được, giúp bạn gái cũ hoàn thành di nguyện mà cuối cùng lại hoàn thành luôn vào trong đồn cảnh sát.
Nghe vậy, Nhậm Đội cười lạnh đầy giận dữ.
Cô "phạch" một tiếng, đập bản báo cáo pháp y xuống bàn:
"Pháp y đã kiểm tra, nạn nhân trước khi chết từng phát sinh quan hệ nam nữ, trên người cô ấy toàn là 'dấu vết thanh xuân' của anh để lại. Cái loại cặn bã 'ăn xong rồi giết' mất hết nhân tính như anh tôi gặp nhiều rồi! Có nhu cầu thì ra ngoài mà bóc bánh trả tiền, sao phải tước đoạt mạng người ta làm gì?"
Tử thi kia vốn rất xinh đẹp, trước khi chết lại có hành vi thân mật.
Dùng logic bình thường để suy luận, Nhậm Đội lập tức dùng kinh nghiệm để chốt hạ toàn bộ sự việc.
Tô Vân thở dài một tiếng:
"Cô ấy là bạn gái cũ của tôi, chúng tôi có phát sinh chút quan hệ cũng là hợp tình hợp lý mà?"
"Hả? Bạn gái cũ?"
Hai viên cảnh sát ghi lời khai ngẩn người, vội hỏi:
"Đã là người yêu, vậy cô ấy tên là gì?"
... Thực sự là chưa kịp hỏi!
Cái danh "bạn trai một ngày" này của anh đúng là có hơi thiếu sót thật.
Hay là gọi hồn cô ấy lên hỏi lại phát nhỉ?
Nhìn hoàn cảnh hiện tại, mặt Tô Vân nghệt ra như ngỗng ăn lựu đạn.
Chuyện là thế này, Tô Vân vốn là truyền nhân của Âm Dương gia, một mạch truyền thừa từ tận thời nhà Tần xa xưa.
Hôm đó anh vừa làm xong một đàn pháp sự đưa tiễn một cụ già trong thôn, thì bà thím Ba nhiệt tình chạy tới làm mối:
"Tiểu Vân à, muốn có vợ không?"
"Chỉ cần cháu gật đầu, thím 'ship' tận cửa cho."
"Tiếp viên hàng không hẳn hoi nhé... da trắng mặt xinh chân dài tới nách, tầm cỡ hoa khôi luôn, tính tình lại hiền lành biết chăm sóc người khác."
Tô Vân vừa nghe đã sướng rơn, đời lại có chuyện tốt thế cơ à? "Thế thì thím cứ 'chốt đơn' cho cháu đi!"
Cái nghề của anh vốn dĩ phạm vào Ngũ Tệ Tam Khuyết, muốn tìm vợ khó như lên trời.
Anh lập tức rút một ngàn tệ tiền phí môi giới, xin thím Ba cái Zalo của đối phương.
Về nhà ôm mộng đẹp, mở máy ra xem: 22 tuổi, mét sáu tám, 50 ký. Ừm, đúng là chuẩn "máy bay" rồi.
Tô Vân rất hài lòng, gửi lời mời kết bạn với lời nhắn: "Người quen giới thiệu".
Ngày hôm sau, cô bạn gái bay đến đúng hẹn.
Quả nhiên y hệt như trên ảnh và video, một cô nàng đẹp nghiêng nước nghiêng thành.
Chỉ có điều ngoài việc "làm việc" cực giỏi ra thì chẳng làm được việc gì khác.
Anh cứ ngỡ yêu một người là phải dùng "tâm", ai dè đối phương lại chỉ thích dùng "lực".
Tình nồng theo tiếng chuông ngân, Chuông ngừng người cũng hóa phần hư không.
Sau một hồi "mây mưa" kịch liệt, cô bạn gái nhận được điện thoại từ gia đình.
Ông bố cờ bạc, bà mẹ trọng bệnh, thằng em đang đi học, tất cả đều đang đòi tiền cô ấy.
Cô đem hết số tiền mồ hôi nước mắt vừa kiếm được chuyển sạch về nhà.
Cô khóc rất lâu, Tô Vân cũng an ủi rất nhiều.
Anh nhớ mãi một câu nói sau khi cô bình tĩnh lại, khiến anh cứ bần thần mãi không thôi:
"Vân ca, anh là người tốt. Những người trước đây chỉ biết nói 'đổi tư thế đi', chỉ có mỗi anh là an ủi em, còn đòi mua thêm hai suất 'tăng ca' nữa..."
"Vân ca, em muốn trẻ mãi không già. Đợi em đi rồi, anh luyện em thành Cương thi đi, em muốn giữ mãi dáng vẻ đẹp nhất của mình ở lại thế gian này."
Nhìn đôi mắt xám xịt không còn ánh sáng của cô, Tô Vân như hiểu ra điều gì, đồng cảm gật đầu.
Thế rồi sau đó, hai người âm dương cách biệt.
Đúng lúc anh luyện chế Cương thi sắp thành công thì cửa phòng bị tông cửa sầm một cái.
Một đám cảnh sát ập vào xách cổ anh đi...
……
"Đang ngẩn ngơ cái gì đấy? Không nói được tên à?"
"Bịa đi! Tiếp tục bịa cho bà già này nghe xem nào!"
Nhậm Đội nhìn chằm chằm, nắm đấm bóp kêu răng rắc.
Tô Vân thở dài:
"Mặc dù tôi không biết tên cô ấy, nhưng chúng tôi là do người quen giới thiệu thật mà."
Anh đem toàn bộ quá trình quen nhau khai hết ra.
Nghe xong, hai viên cảnh sát trợn tròn mắt:
"Cái gì? Anh không chỉ giết người, mà còn thực sự đi 'ăn bánh' đấy à? Tội chồng thêm tội!"
Ánh mắt Nhậm Doanh Doanh càng thêm chán ghét.
Tô Vân lại mang vẻ mặt chính khí lẫm liệt giải thích:
"Kìa, các vị nói thế là thế nào? Tôi và cô ấy là nhất kiến chung tình, ngay đêm đó đã xác lập quan hệ nam nữ rồi. Nhưng các vị cũng biết đấy, lửa gần rơm lâu ngày mới bén, một ngày ngắn ngủi sao có thể bàn chuyện tình yêu thần thánh được? Cho nên sau khi xong việc chúng tôi liền chia tay. Cô ấy nói tôi là người tốt, không nỡ rời xa tôi, tôi cũng áy náy nên đưa cô ấy hai ngàn tệ tiền phí chia tay. Chuyện này thì có vấn đề gì à?"
"Một ông bố nghiện bạc, một người mẹ bệnh nan y, một thằng em đi học và một cô gái tan vỡ. Tôi không giúp cô ấy thì ai giúp?"
"Tôi chỉ cảm thán... tình yêu thiếu vật chất như nắm cát bụi, mà tình yêu có vật chất lại bị cảnh sát bế đi."
Hai viên cảnh sát ngớ người, kinh hãi như nhìn thấy người ngoài hành tinh.
Có thể biến việc "bóc bánh trả tiền" trở nên thanh thoát và thoát tục đến mức này, bọn họ đúng là lần đầu được thấy.
Nhậm Doanh Doanh tức đến mức thở gấp, khuôn ngực đầy đặn phập phồng liên tục:
"Chuyện giết người với 'ăn bánh' để sang một bên đi, còn chuyện anh ngược đãi thi thể thì giải thích thế nào? Lúc nãy nếu chúng tôi không ập vào, không biết anh còn làm trò biến thái gì với cái xác nữa!"
Cô không thể ngờ được, cái tên Tô Vân trước mặt này giết người, mua dâm đã đành, lại còn... còn có sở thích với thi thể? Loại biến thái này tuyệt đối không thể dung thứ!
Tô Vân thành thật thú nhận:
"Sự đã đến nước này tôi cũng không giấu nữa, thật ra tôi là một Âm Dương tiên sinh. Là cô ấy trước khi tự sát đã yêu cầu tôi, sau khi cô ấy chết hãy luyện cô ấy thành Cương thi. Mục đích là để giữ mãi tuổi thanh xuân, để lại dấu vết của mình ở thế giới này."
"Âm Dương tiên sinh? Cương thi? Trẻ mãi không già?"
Hai viên cảnh sát ghi lời khai nhìn nhau một cái, đột nhiên không nhịn được nữa:
"Phụt... ha ha ha!"
Tô Vân bất mãn nhìn qua:
"Cười cái gì?"
"Xin lỗi... tôi nghĩ đến chuyện vui, vợ tôi sắp sinh rồi."
"Còn anh?"
"Vợ tôi cũng sắp sinh... Anh cứ tiếp tục đi, chúng tôi đều được huấn luyện chuyên nghiệp cả, thông thường sẽ không cười đâu."
Hai người phẩy phẩy tay, nhịn đến mức mặt đỏ tía tai.
Nhậm Doanh Doanh cau mày thật chặt. Cô đã nghe qua đủ loại lời biện hộ của nghi phạm, nhưng đây là lần đầu tiên nghe thấy một thứ vô lý đùng đoàng đến thế này!
Tiểu thuyết cũng chẳng dám viết thế.
Tính tình hỏa bạo của cô lập tức bùng nổ, cô chỉ tay vào bảng hiệu sau lưng:
"Anh nhìn xem trên kia viết cái gì?"
"KHOA HỌC PHÁ ÁN! Thời đại nào rồi còn không biết tin vào khoa học à? Dám đem cái mớ lý thuyết mê tín dị đoan ra đây để gây rối? Đã nói lý không xong, vậy thì chúng ta dùng 'vật lý' giải quyết vậy!"
Tô Vân vội vàng hét lên:
"Khoan đã! Cô không muốn biết sự thật sao?"
Nhậm Doanh Doanh thu nắm đấm lại, trừng mắt:
"Anh chịu khai rồi à?"
"Không, ý tôi là tôi giải thích cô cũng không tin đâu. Hay là thế này, để tôi triệu hồi đương sự lên đây, để cô ấy tự mình nói cho rõ nhé?"
-----
*Chú thích: Trong tiếng Trung, Trường Cát phát âm gần giống với "Thường sát" (Chángshā - thường xuyên giết người), đây là một cách chơi chữ hài hước.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận