- Trang Chủ
- Linh dị
- Sau Chia Tay, Tôi Luyện Bạn Gái Cũ Thành Cương Thi! (Dịch)
- Chương 5: Tôi nhát gan từ bé, cô mặc tất đen cho tôi thử gan dạ hơn tí được không?
"Hế lô! Đang buôn chuyện gì mà rôm rả thế?"
Nhậm Doanh Doanh vừa bước tới.
"À! Vân ca đang xem bói cho em đấy!"
Vương Triều hớn hở nịnh nọt:
"Mà công nhận Vân ca đa tài thật đấy, từ giám định cổ vật, thỉnh hồn cho đến xem phong thủy... đúng là đại thần, thần tượng của em đây rồi!"
Nhậm Doanh Doanh hơi ngẩn ra, ngạc nhiên nhìn Tô Vân:
"Anh còn biết cả giám định đồ cổ với xem phong thủy nữa cơ à? Rốt cuộc là anh có bao nhiêu 'biệt tài' giấu kín thế?"
Nghe vậy, khóe miệng Tô Vân dần nhếch lên một nụ cười có phần "biến thái".
"Khà! Tôi thì cái gì chẳng biết một tí."
"Trên đời lắm kẻ tài ba, nhảy múa Rap hay chẳng qua bóng rổ."
"Gió xuân xanh ngắt bến Giang Nam, tập tành cũng mới được hai năm rưỡi!"
"Đặc biệt là cực kỳ sở trường môn... Thiết Sơn Kháo và Thất Bộ Thành Thi!"
Dứt lời, Tô Vân đứng bật dậy, biểu diễn ngay một đoạn võ công kết hợp vũ đạo đầy ảo giác.
Nhậm Doanh Doanh đưa tay ôm trán, không nỡ nhìn thẳng vào cái gã dở hơi này.
Cô cảm giác chỉ cần đưa cho anh ta cái quần yếm nữa là đúng bài.
"Tôi có chuyện muốn nhờ anh giúp một tay!"
"Nói nghe xem nào?"
"Chuyện là thế này..."
Nhậm Doanh Doanh đem toàn bộ sự việc của nhà họ Trương kể hết cho anh nghe, lại nhắc thêm về cuộc đấu đá giữa cục Nam và cục Bắc, cùng với sự xuất hiện của gã được mệnh danh là "Vua hình sự".
Tô Vân nghe xong cũng đại khái hiểu ra vấn đề. Có điều, anh tỏ ra chẳng mấy mặn mà.
"Tóm lại là các người muốn tôi ra mặt? Vừa để phá án giải tỏa áp lực, vừa để dằn mặt đối thủ cho bớt hống hách chứ gì?"
"Xin lỗi nhé, tôi chẳng có hứng... Giờ tôi chỉ muốn về nhà Luyện Cương Thi thôi."
Nhậm Doanh Doanh cuống lên, vội vàng khuyên nhủ:
"Coi như kết thêm bạn mới đi! Có thêm bạn lúc nào chẳng tốt hơn."
"Sau này có mối quan hệ với bên phía cảnh sát chống lưng, anh đi đâu làm gì cũng thuận lợi hơn hẳn, anh thấy sao?"
Tô Vân rơi vào trầm tư.
Âm Dương gia vốn dĩ là con đường vô địch, nhưng thêm bạn cảnh sát thì đúng là thêm đường sống.
Hơn nữa, nếu bám được vào cái gốc của cục cảnh sát, không những có thể "làm mưa làm gió" mà còn có thể mượn hệ thống an ninh để điều tra về trận đại chiến của giới Huyền Môn năm xưa.
Thấy anh có vẻ lung lay, Mã Hán đứng bên cạnh vội nháy mắt ra hiệu cho Nhậm Doanh Doanh.
'Chị ơi! Không thấy gã này là kiểu ưa nịnh à?'
'Nhanh lên! Nũng nịu tí cho gã mủi lòng, thêm tí lửa vào!'
Nhậm Doanh Doanh mặt đầy vẻ kháng cự: 'Mày bảo bà đây đi nũng nịu á? Cả đời này bà chưa bao giờ làm cái trò hèn hạ đấy nhé!'
Mã Hán lại bắn ánh mắt đáp trả: 'Chị ơi! Đại cục làm trọng, chị cũng không muốn vụ này xôi hỏng bỏng không chứ?'
Cảm nhận được ánh mắt kỳ vọng của hai thằng đàn em, "Nữ cảnh sát bạo long" hít một hơi thật sâu. Cô ra hiệu cho mấy đứa em rút lui.
Trong phòng chỉ còn lại nữ cảnh sát và Tô Vân.
Hai người ở riêng một chỗ, Tô Vân giật mình:
"Kìa kìa, cô định làm gì? Muốn dùng quy tắc ngầm với tôi đấy à?"
Nhậm Doanh Doanh bỗng thay đổi thái độ 180 độ, cô nàng bỗng bóp nghẹt cổ họng, dùng cái giọng nũng nịu đến nổi da gà nói với Tô Vân:
"Anh Tô à... anh giúp người ta một chút đi mà~"
Khuôn mặt thì hằm hằm như muốn ăn tươi nuốt sống, nhưng cái giọng thì lại ngọt xớt như mật mía.
Tô Vân "đứng hình mất 5 giây".
Phải công nhận, Nhậm Doanh Doanh đúng là cực phẩm, dáng người nóng bỏng, giọng nói bỗng chốc mềm mỏng làm người ta tê dại.
Ngũ quan tinh tế như được khắc tạc, một mỹ nhân tuyệt sắc thế này mà nũng nịu thì người thường chắc chắn không chịu nổi.
Nhưng Tô Vân đâu phải người thường.
Anh nhìn cô, trong đầu bỗng nảy ra một suy nghĩ quái đản rồi cảm thấy... mất hứng hẳn.
"Cô cười trông xấu đau xấu đớn, tôi vẫn thích nhìn bộ dạng lúc cô khóc hơn. Hứa với tôi đi... sau này đừng có mà vui vẻ."
Nhậm Doanh Doanh nổ tung:
"Cái thằng cha này, anh định...!"
Tô Vân đưa tay ngăn lại:
"Muốn tôi giúp cũng được, nhưng cô phải đồng ý với tôi hai điều kiện."
"Thứ nhất, tôi phải mang thi thể của em Soft (Chu Nhuyễn Nhuyễn) đi. Tôi đã hứa với cô ấy là sẽ luyện thành Cương thi, đây là lời thề với người chết, nếu nuốt lời tôi sẽ bị Ngũ Tệ Tam Khuyết phản phệ đến chết đấy."
"Cái này... không đúng quy định lắm!"
Nhậm Doanh Doanh có chút khó xử:
"Tôi phải giao thi thể cho người nhà cô ấy xử lý theo đúng thủ tục."
Tô Vân cười lạnh đầy khinh bỉ:
"Lúc sống cô ấy bị đám người nhà đó giày vò ra nông nỗi này, giờ chết rồi cô còn định quăng xác cô ấy cho bọn họ? Cô có còn tí lương tâm nào không đấy? Lại đây, để tôi sờ xem tim cô còn đập không nào..."
Nhậm Doanh Doanh giơ nắm đấm lên định nện, Tô Vân mới chịu rụt tay lại.
"Còn cái quy định mà cô nói ấy."
"Đối với hạng người có 'ô dù' to như các cô, chuyện này mà cũng gọi là chuyện à? Đúng là chuyện nhỏ như móng tay, tôi tin cô giải quyết được, phải không?"
Nhậm Doanh Doanh suy nghĩ một hồi rồi gật đầu đồng ý.
Cô cũng rất đồng cảm với hoàn cảnh của Chu Nhuyễn Nhuyễn.
"Mấy lời này mà anh cũng lôi ra nói cho được... Thôi được! Tôi đồng ý với anh. Việc thứ hai là gì?"
"Ừm... việc này thì lại càng đơn giản."
Tô Vân liếc mắt đánh giá từ trên xuống dưới thân hình cực phẩm cùng đôi chân dài miên man của đối phương, rồi nghiêm chỉnh nói:
"Đừng thấy tôi là thầy trừ tà mà lầm, thực ra tôi nhát gan từ bé, cực kỳ sợ bóng tối!"
"Thế nên lần sau có việc gì cần tìm tôi, cô có thể mặc tất đen (black silk) đến được không?"
"Cũng chẳng có ý đồ gì xấu đâu, tôi chỉ muốn thử thách cái ‘điểm yếu’ của bản thân mình tí thôi..."
Nhậm Doanh Doanh há hốc mồm kinh ngạc.
Trên đời lại có kẻ đưa ra yêu cầu vô sỉ đến mức này sao?
Hắn ta lấy đâu ra lá gan đó hả!
Cái thứ như tất đen đó, Nhậm Doanh Doanh cô từ thuở cha sinh mẹ đẻ tới giờ chưa từng chạm vào.
"Anh muốn chết à?"
Giọng cô chợt rít qua kẽ răng.
Nghe những lời đầy sát khí đó, Tô Vân thản nhiên vắt chân chữ ngũ, không chút sợ hãi:
"Cô nói chuyện với Vân thúc, Vân thúc rất vui. Nhưng cái tông giọng này của cô thì Vân thúc không thích lắm."
"Tùy cô thôi! Cô có quyền từ chối mà."
"Dù sao tôi cũng chẳng ham hố gì chuyện ra tay lần này, vì nó có mang lại mống lợi lộc gì cho tôi đâu."
Nắm thóp thành công!
Để cho con "bạo long" nhà cô biết mặt, nãy dám tiện tay bổ một cước vào người ông đây à. Quân tử báo thù mười năm chưa muộn, Tô Vân báo thù thì từ sáng tới đêm.
Nhậm Doanh Doanh nghiến răng đến mức muốn nát cả bộ hàm, cuối cùng đành phải khuất phục.
"Được! Nếu có lần sau, tôi mặc!"
"Đồ đàn ông hẹp hòi nhà anh!"
Bà đây chắc chắn sẽ không có lần sau đâu! Làm gì mà lắm vụ án huyền bí đến thế? Xong vụ này là đường ai nấy đi, tuyệt đối không gặp lại cái gã hãm tài này nữa!
Tô Vân nhún vai: "Cứ chê tôi hẹp hòi đi, nhưng 'lòng’ của tôi thì không 'hẹp' đâu nhé!"
Nhậm Doanh Doanh tối sầm mặt mũi, mở phăng cửa ra, biểu thị không muốn tiếp chuyện với anh thêm một giây nào nữa.
Nếu có thể, cô thực sự muốn đấm cho Tô Vân một trận ra bã.
Hừ... cái gã này còn đáng ăn đòn hơn cả Lâm Phong!
Thấy Nhậm Doanh Doanh bước ra, Vương Triều và Mã Hán vội vàng chạy lại đón đầu.
"Chị Nhậm, xong chưa chị?"
Nhậm Doanh Doanh hừ lạnh một tiếng rồi leo thẳng lên xe cảnh sát.
Mã Hán tò mò nhìn sang Tô Vân:
"Vân ca, chị Nhậm nhà em nói gì với anh thế?"
Tô Vân thản nhiên xua tay:
"À, cũng không có gì, cô ấy vừa hứa lần sau gặp sẽ mặc tất đen cho tôi ngắm..."
"Cái gì! Tất đen á? (vỡ giọng)!"
Hai gã trợn trừng mắt, mặt đầy vẻ không thể tin nổi.
Tin này còn chấn động hơn cả trời sập.
Vị nữ thần sấm sét, phong thái hiên ngang của bọn họ, để mời được Tô Vân mà lại chấp nhận mặc tất đen sao?
Trời đất ơi! Đại tỷ đầu nhà bọn họ cũng có ngày phải cúi đầu khuất phục thế này sao?
Đây là gặp đúng cao thủ "huấn luyện rồng" rồi à?
"Thi thể ở đâu? Còn không đi à, trời sáng ra là rắc rối to đấy."
"À à! Mời đại ca lên xe, đi theo tụi em!"
Vương Triều, Mã Hán thu lại vẻ kinh ngạc, vội vã lên xe.
Cả nhóm người tức tốc lao về phía nhà xác của bệnh viện huyện.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận