Tỉnh An Huy, thành phố Phục Dương.
Tại "hang ổ" của đội nương tử quân tòa nhà Vũ Mỗ, cũng chính là Văn phòng Tổng giám đốc.
"Chậc, đúng là thiếu tinh thần trách nhiệm quá đi! Điện của công ty cũng là tiền cả đấy."
Anh chàng nhân viên vệ sinh đầy "vinh quang" Trần Hạo Thiên, sau khi quét dọn xong thì tình cờ phát hiện ra một chiếc máy tính vẫn còn đang bật.
Với tư cách là một nhân viên gương mẫu của thời đại mới, Trần Hạo Thiên lắc nhẹ con chuột, định bụng tắt hộ máy tính.
Ai mà ngờ được, hình ảnh hiện lên trên màn hình LED khiến anh phải rùng mình một cái.
Đệch mợ, "phim hành động" huyền thoại đang trình chiếu ở chế độ tắt tiếng, diễn biến cực kỳ kịch tính và rầm rộ.
"Vãi thật, không thể tin được. Con gái thời nay bị làm sao thế không biết, đi làm mà xem cái này à? Mạnh bạo quá rồi đấy! Thật đúng là lòng người đổi thay mà."
Đang lúc anh còn đang tặc lưỡi cảm thán thì một giọng nói lạnh lùng, đầy sát khí vang lên cắt ngang.
"Anh là ai? Làm cái gì đấy?"
"À, tôi đang giúp người ta tắt máy tính thôi."
Bình thường hội chị em văn phòng ở đây chẳng mấy khi tăng ca, người vừa đến chắc chắn là có việc gấp mới quay lại công ty.
Mà là việc gấp gì nhỉ?
Cái video "rực lửa" trên màn hình đã cho anh câu trả lời.
Nhân viên nữ mà dám ngang nhiên xem phim nóng trong văn phòng, chuyện này mà truyền ra ngoài thì còn mặt mũi nào mà sống nữa?
Đặt mình vào hoàn cảnh đó, đừng nói là chín giờ tối, dù là mười hai giờ đêm cũng phải phi tốc chạy tới để "hủy xác phi tang" thôi.
Thế là, Trần Hạo Thiên theo bản năng đã đánh dấu "bằng" giữa cô nàng nhân viên xem phim và người phụ nữ trước mặt.
Cô nàng mặc một bộ đồ công sở cực kỳ gọn gàng, vóc dáng nhìn qua cũng rất "ra gì và này nọ".
Dưới vòng eo thon gọn là đôi chân dài miên man, lại còn diện thêm đôi tất chân hàng tuyển, tôn lên những đường cong hoàn hảo.
Nhìn lên khuôn mặt, nước da trắng ngần, ngũ quan tinh tế cứ như nữ thần bước ra từ trong truyền thuyết vậy.
Cái này đúng là không khoa học chút nào!
Trần Hạo Thiên thật sự không hiểu nổi, đã có nhan sắc "khuynh quốc khuynh thành" thế này rồi mà còn phải xem phim trong văn phòng sao?
"Giúp tôi tắt máy tính?"
Người phụ nữ có chút ngạc nhiên.
"Chứ còn gì nữa."
Trần Hạo Thiên đảo mắt một cái, liếc trộm vào màn hình thấy nữ chính trong phim đang gào rú thảm thiết, anh khẽ ho một tiếng.
Cảm thấy cần phải giáo dục tư tưởng cho nữ thần một chút, anh liền bày ra vẻ mặt chân thành, thâm trầm khuyên bảo:
"Chị gái à, cốt truyện của mấy phim 'hành động tình cảm' này phức tạp lắm, lại còn không có phụ đề nữa, thật sự không hợp để xem ở văn phòng đâu. Cứ về nhà mà nghiên cứu kỹ thì mới cảm nhận được hết cái tinh túy của nó chứ."
Hôm nay Lâm Vũ Mỗ phải tăng ca vì mấy cái hợp đồng rắc rối.
Ai ngờ vừa đóng cửa phòng Chủ tịch lại thì thấy một bóng đen lén lút đang dán mắt vào máy tính của nhân viên.
Trộm?
Cô có chút lo lắng, nhưng dù sao cô cũng là "số 1" của tập đoàn Vũ Mỗ, mới 24 tuổi đã quản lý một doanh nghiệp niêm yết lớn, cực kỳ ngăn nắp, tố chất tâm lý chắc chắn không phải dạng vừa.
Chưa kể từ nhỏ cô đã được các chuyên gia võ thuật chỉ dạy tận tình, một tên trộm vặt tầm thường thực sự không lọt nổi mắt cô.
Lâm Vũ Mỗ nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
Quan sát kỹ Trần Hạo Thiên, cô thấy hơi quen mắt, hình như đã gặp ở công ty rồi, thế là tạm thời loại anh ra khỏi danh sách kẻ trộm.
Nghe anh ta nói là đang giúp mình tắt máy tính, cô mới tò mò liếc mắt nhìn vào màn hình, ngay lập tức mặt cô biến sắc như bị sét đánh ngang tai.
Quá táo tợn, quá vô liêm sỉ, quá đồi trụy...
Lâm Vũ Mỗ không thể tìm ra từ ngữ nào để mô tả cái tên cặn bã cực phẩm trước mặt này nữa.
"Sao trên đời lại có người vô sỉ đến mức này!"
Ngón tay Lâm Vũ Mỗ chỉ thẳng vào Trần Hạo Thiên mà run cầm cập.
Cô lập tức gạch tên anh ra khỏi danh sách nghi phạm gián điệp thương mại luôn.
Đùa à, gián điệp thương mại nào mà não tàn thế này?
Lấy được đồ xong không chạy, còn ngồi thong dong xem phim?
Vô sỉ?
Trần Hạo Thiên cảm thấy mình quá oan ức, trợn tròn mắt nhìn cô:
"Này mỹ nhân, tôi tốt bụng tắt máy giúp cô mà cô bảo tôi vô sỉ à? Đùa hơi quá rồi đấy. Ừ thì chuyện này bị người ta phát hiện nên cô 'thẹn quá hóa giận' cũng là thường tình, nhưng yên tâm đi, tôi sẽ không nói cho ai biết đâu."
"Anh... anh xàm ngôn vừa thôi!"
Lâm Vũ Mỗ, người chưa bao giờ nói bậy, vạy mà nay cũng phải gầm lên một câu chẳng còn chút hình tượng nào.
Phản ứng mạnh thế à?
Chẳng lẽ mình nhầm?
Trần Hạo Thiên ngẩn người ra một chút.
"Lén lút mò vào văn phòng làm cái trò dơ bẩn, bại hoại này, bị phát hiện không những không biết hối lỗi, lại còn dám đổ vấy cho người khác. Vô sỉ đến mức này.... Thế giới nàu vì có những loại người như anh mà no mới trở nên tồi tệ như vậy!"
Vãi thật, đẩy vấn đề lên tận tầm cỡ hòa bình thế giới luôn, cái "nồi" này to quá đội không nổi rồi.
Trần Hạo Thiên nhíu mày, cũng không chấp nhặt với cô, anh dừng lại một chút rồi hỏi thẳng:
"Đây không phải máy tính của cô à?"
"Tất nhiên là không!"
"Cô đang tăng ca?"
"Tất nhiên... Ủa? Anh là cái thá gì mà đòi quản tôi?"
Đệch! Hiểu lầm thật rồi.
Trần Hạo Thiên nhìn lại nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành trước mặt, chợt nhận ra mình vừa phạm phải một sai lầm sơ đẳng nhất.
-----
Nương tử quân: nổi tiếng nhất trong lịch sử Trung Quốc là đội quân do Bình Dương Chiêu Công chúa (con gái Đường Cao Tổ Lý Uyên) thành lập vào đầu thời Đường. Đội quân này gồm các nữ binh, giúp cha bà chiến đấu giành quyền lực và đóng vai trò quan trọng trong việc đánh bại nhà Tùy để lập ra nhà Đường.

Lâm Vũ Mỗ
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận