Trần Hạo Thiên gãi đầu, cười hì hì:
"Nghĩ lại cũng đúng, cô xinh đẹp thế này, dáng dấp lại 'mướt' như vậy, chắc cũng chẳng cần xem mấy thứ này đâu. Nhưng mà cô cũng nên nhắc nhở mấy chị em đồng nghiệp tí, đừng có để vã quá hóa liều. Đất có cằn cỗi đến mấy thì vẫn có người tình nguyện cày bừa thôi, thế nên đừng có làm mấy chuyện kinh thiên động địa ngay tại văn phòng thế này nữa. Thôi, tôi xong việc rồi, tan làm đây."
Dù Lâm Vũ Mỗ là nữ thần trong mắt mọi người, nhưng ở công ty chẳng ai dám nhìn chằm chằm vào cô, lại càng không có ai dám đứng trước mặt mà bình phẩm về nhan sắc hay vóc dáng của cô như vậy.
Huống chi kẻ này còn dám nói chuyện kiểu cợt nhả, khiến Lâm Vũ Mỗ tức đến mức giọng run lên bần bật:
"Anh đúng là đổi trắng thay đen! Dùng cái đầu... ngón chân mà nghĩ cũng biết, mấy thứ rác rưởi này sao phụ nữ có thể xem được? Tôi thật không hiểu nổi đám người ở phòng Nhân sự... sao lại tuyển cái loại bại hoại như anh vào đây cơ chứ."
Trần Hạo Thiên bắt đầu thấy nóng máu, anh trực tiếp lờ đi câu mắng chửi phía sau, đảo mắt trắng dã:
"Cô nói thế là không đúng rồi nhé? Cái gì mà rác rưởi? Nam nữ mà không làm mấy chuyện này thì thế giới này 'toang' lâu rồi!"
"Đồ bỉ ổi!"
Lâm Vũ Mỗ sắp phát điên đến nơi.
Chẳng lẽ lén lút chạy vào văn phòng Chủ tịch xem phim đen lại là chuyện quang minh chính đại, hợp tình hợp lý sao?
Trần Hạo Thiên sửng sốt, mặt lộ vẻ kinh hãi:
"Gái đẹp ơi, sao cô có thể bất hiếu thế, mắng cả bố mẹ mình luôn à?"
Đầu óc Lâm Vũ Mỗ lập tức "chập mạch", cô ăn no dỗi hơi hay sao mà lại đi mắng bố mẹ mình?
"Không có cảnh mặn nồng giữa bố và mẹ cô thì làm sao có sự tồn tại của cô được? Cô không những chẳng biết ơn mà còn phỉ báng hành động thánh khiết đó à? Quá bất hiếu, đúng là người không dung mà thần cũng chẳng tha!"
Trần Hạo Thiên đáp lại bằng vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.
Thấy đại mỹ nữ sắc mặt bắt đầu trắng bệch, sắp trụ không vững đến nơi, lúc này anh mới chịu tích chút khẩu đức mà nói tiếp:
"Thôi bỏ đi, cô còn trẻ người non dạ, nói năng không suy nghĩ thì cũng hiểu được. Nhưng mà cái quan điểm này phải sửa ngay đi nhé, nếu không thì dù có đẹp đến mấy mà cứ dị ứng với chuyện này thì sau này khó mà 'đơm hoa kết trái' được, đường tình duyên chắc chắn lận đận lắm cho xem..."
"Anh... anh mới là người không đơm hoa kết trái được ấy!"
Lâm Vũ Mỗ tức đến phát run, tên này nói năng sao mà... thô thiển đến thế.
Đây là lần đầu tiên trong đời cô bị mất kiểm soát đến vậy.
"Tôi đúng là không có chức năng đó thật, nhưng cô thì có đấy, chỉ sợ máy móc vận hành không bình thường thôi..."
Trần Hạo Thiên định bồi thêm vài đòn nữa, nhưng thấy trán cô nàng đã lấm tấm mồ hôi, sợ mắng tiếp cô sẽ thổ huyết tại chỗ nên thôi, không nỡ nói ra những lời sau đó.
Lâm Vũ Mỗ thấy đôi mắt của Trần Hạo Thiên lại bắt đầu nhìn láo liên không đứng đắn, liền nghiến răng thốt ra mấy chữ:
"Câm miệng! Đồ yêu râu xanh!"
"Tôi là người hiền lành đại lượng, không chấp nhặt với loại người như cô!"
Trần Hạo Thiên nhún vai, thở dài một tiếng, sau đó chẳng thèm liếc Lâm Vũ Mỗ lấy một cái mà lướt thẳng qua người cô.
Anh mà hiền lành đại lượng á?
Thiên hạ này có chết sạch thì anh cũng chẳng liên quan gì đến cái từ đó đâu!
Đứng trước kẻ vô sỉ này, Lâm Vũ Mỗ tức đến mức không thốt nên lời, gã này thật sự... thật sự là...
Lâm Vũ Mỗ không thể tìm nổi từ ngữ nào để diễn tả cái nhân cách của gã này nữa.
Làm ra chuyện bẩn thỉu trong văn phòng, lại còn mạo phạm bản tiểu thư, giờ muốn phủi mông bỏ đi sao?
Thế giới này làm gì có chuyện hời như thế!
Lâm Vũ Mỗ quay người lại, mặt tối sầm, đưa ra một quyết định mà sau này cô phải hối hận không thôi.
Hành vi ác độc của Trần Hạo Thiên nhất định phải bị trừng trị.
Ban đầu Lâm Vũ Mỗ không định ra tay vì sợ bẩn tay mình, nhưng lúc này, cô cảm thấy nếu không dạy cho hắn một bài học thì ngay cả ông trời cũng không đồng ý.
Với tâm thế đó, cô không chút do dự tung ra tuyệt chiêu mà mọi gã đàn ông đều phải khiếp sợ: Liêu Âm Cước! (Cú đá hiểm hóc vào hạ bộ).
Trần Hạo Thiên cũng cảm thấy mình khá oan ức.
Vốn dĩ là làm việc tốt, ai ngờ cô nàng này mở miệng là mắng anh vô liêm sỉ, hạ lưu.
Dù anh không phải là quân tử chính trực gì, da mặt cũng dày thật, nhưng bị mắng chửi vào mặt như thế thì trong lòng cũng bực bội, nên mới khích bác cô vài câu cho bõ tức.
Xả xong cơn giận định bỏ qua cho cô ta, ai dè cô nàng này lại được đằng chân lân đằng đầu.
Cú đá này mà trúng đích, nếu là người không luyện võ thì chắc chắn là "phế" luôn.
Độc quá rồi!
Trần Hạo Thiên nổi giận, đột ngột xoay người, nương theo đà chân của Lâm Vũ Mỗ mà lùi lại một bước, tay trái giữ lấy vai cô kéo mạnh về phía sau.
Anh dùng sức xoay người Lâm Vũ Mỗ 180 độ ngay giữa không trung, sau đó tay phải ép sát vào cổ cô, cười lạnh một tiếng:
"Tuổi còn nhỏ mà tâm địa thật độc ác!"
Ngay khi vừa tung chân lên, Lâm Vũ Mỗ đã thầm kêu hỏng bét.
Cô vẫn có chừng mực, nếu cú đá này trúng thật thì có phải quá nặng tay không?
Cô bắt đầu thấy hối hận, nhưng với trình độ của cô, muốn thu chân về giữa chừng là điều quá khó.
Cô đã tưởng tượng ra cảnh Trần Hạo Thiên bị đá trúng rồi gào thét thảm thiết, cũng tưởng tượng ra hậu quả sau đó.
Ngay lúc đang sợ hãi không thôi thì thân thể đột nhiên hẫng đi.
Bộp!
Lâm Vũ Mỗ ngã chổng vó xuống đất, chẳng còn chút hình tượng nào nữa.
Chuyện gì vừa xảy ra thế này?
Lâm Vũ Mỗ còn chưa kịp định thần thì một cơn đau nhói từ vùng mông truyền đến.
Cú ngã này thật sự... quá đau rồi.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận