"Tôi đích thân làm, không vấn đề gì. Ngài định sắp xếp Số 0 thế nào?"
"Mục đích của dự án Valkyrie là đào tạo chiến binh. Huấn luyện nó đi."
Hela không có ý kiến, lệnh của Thủ lĩnh là tối cao.
"Còn em gái tôi thì sao?"
"Hừ hừ, giao dịch của chúng ta không phải như vậy."
Giọng nam đầy vẻ giễu cợt,
"Ta cho cô quyền thăm nuôi hai tháng một lần, đừng quá giới hạn."
Mu bàn tay trắng ngần của Hela nổi đầy gân xanh, sắc mặt cực kỳ khó coi.
Tiếng cười khàn đặc như tiếng giấy nhám cọ vào nhau vang lên, sau đó là tiếng cạch, cuộc gọi bị ngắt.
...
Phòng thí nghiệm Valkyrie lấy tông màu trắng làm chủ đạo, nằm sâu dưới lòng đất. Không khí đặc quánh mùi áp chế, những lính canh qua lại đều mang ánh mắt lạnh như dao.
Nghỉ ngơi một đêm, Hàn Tiêu bị đưa đến một sân tập kín.
Hela đã đợi sẵn ở đó.
Anh không rõ tổ chức định làm gì, nhưng đoán họ sẽ không bỏ phí "khả năng học tập" của mình.
Chắc chắn sẽ có nhiều cơ hội để cày kinh nghiệm kỹ thuật cơ khí.
Trước mắt khó mà thoát khỏi cái căn cứ canh phòng cẩn mật này, Hàn Tiêu xác định tâm lý bị nhốt dài hạn.
"Số 0, từ hôm nay, mỗi ngày ngươi phải huấn luyện cận chiến và bắn súng."
Hela ném một bộ đồ bảo hộ cho anh: "Mặc vào."
Nhìn tư thế này là biết sắp bị ăn đòn rồi.
Hàn Tiêu nhanh chóng mặc đồ.
Hela xoay chân, đôi ủng tác chiến cọ sát trên sàn tạo ra tiếng rít chói tai.
Cô ta bùng phát một lực đẩy cực lớn, trong chớp mắt đã áp sát Hàn Tiêu.
Đôi chân dài miên man trong bộ đồ bó sát đen kịt mang theo tiếng gió rít, quất tới như một ngọn roi sắt.
BỐP!
Quá nhanh!
Hàn Tiêu chỉ kịp thấy hoa mắt đã bị đá trúng. Dù có đồ bảo hộ, xương sườn anh vẫn kêu răng rắc.
Anh tái mặt, lùi lại mười mấy bước, ôm ngực ho sặc sụa.
Không hổ là Siêu năng giả, dù không dùng toàn lực thì tốc độ vẫn nhanh gấp mấy lần người thường.
Hela thản nhiên:
"Cho ngươi nghỉ 30 giây. Tiếp tục."
Buổi huấn luyện thô bạo và đơn giản, không một lời thừa thãi, chỉ có đánh, đánh và đánh.
Hai tiếng trôi qua, Hàn Tiêu kiệt sức, toàn thân không chỗ nào không đau.
Anh bắt đầu nghi ngờ cô ả này có máu S.
Mấy mụ thích mặc đồ da bó sát thường khoái kiểu hành hạ này sao?
[Hela (Lv 30) đang truyền thụ cho bạn <Cận chiến cơ bản>, tiến độ hiện tại 5%]
Huấn luyện xong, Hela không nói một lời, quay người bỏ đi.
Một gã đàn ông vạm vỡ bước vào, xách cái xác không còn chút sức lực của Hàn Tiêu sang sân tập bắn bên cạnh.
"Ta là giáo quan súng ống, cũng là phó quản lý căn cứ, Barotta."
Gã đàn ông tự giới thiệu.
Gã có ngoại hình hung tợn, trán có một vết sẹo dài gớm ghiếc, đôi mắt tam giác đầy sát khí.
Gã nhét một khẩu súng ngắn Kiểu 73 Hornet vào tay anh và nói:
"Có 10 viên đạn tập luyện, bắn trúng hết vào đầu bia cho ta."
Hàn Tiêu ngớ người.
Bia hình người cách xa 30 mét và đang di chuyển không theo quy luật.
Vừa bắt đầu đã chơi khó thế này?
Anh hiện tại không có kỹ năng bắn súng hỗ trợ, chẳng khác gì lính mới chưa chạm vào súng bao giờ.
Bắn không trượt bia đã là may mắn lắm rồi, còn đòi trúng đầu?
Có mà mời quán quân Olympic tới!
Hàn Tiêu đành gồng đôi tay đau nhức nâng súng lên, bóp cò.
Lực giật khiến cổ tay tê rần.
Đoàng đoàng đoàng... sau 10 phát đạn, Hàn Tiêu nhìn bảng điểm điện tử.
Kết quả tất nhiên là nát bét.
Bất thình lình, sau lưng anh nhói lên một cơn đau xé da thịt bởi vật sắc nhọn.
Hàn Tiêu rùng mình, phải dùng nghị lực cực lớn mới không hét lên tại chỗ.
Quay lại nhìn, Barotta đang mân mê một con dao chiến thuật đen kịt, lưỡi liếm vệt máu trên dao, vẻ mặt hưng phấn bệnh hoạn:
"Tiếp tục đi. Không đạt yêu cầu là một nhát dao. Để xem hôm nay ngươi ra được bao nhiêu máu."
Thằng điên!
Hàn Tiêu giận tím người.
Anh đưa tay quẹt sau lưng, đầy một tay máu tươi.
Một bức tường trong trường bắn là gương một chiều.
Phía sau là phòng giám sát, nơi Hela và Lâm Duy Hiền đang quan sát.
Lâm Duy Hiền lắc đầu:
"Vật thí nghiệm quý giá thế mà Barotta chẳng biết giữ gìn gì cả. Thà để tôi mổ xẻ nghiên cứu còn hơn."
Ánh mắt Hela thoáng qua vẻ chán ghét rồi biến mất, cô liếc Lâm Duy Hiền:
"Tổ chức sẽ không đồng ý đâu."
Lâm Duy Hiền cười lạnh:
"Đợi tổ chức vắt kiệt giá trị lợi dụng của nó, cuối cùng nó cũng sẽ lên bàn mổ của tôi thôi. Tôi tạo ra nó, nó là tài sản riêng của tôi!"
Hela thừa biết lão nói đúng.
Đó là phong cách làm việc của tổ chức.
Cô chọn cách im lặng.
Trong mắt tổ chức, Hàn Tiêu chỉ là một công cụ, thậm chí không được coi là một "con người".
...
[Barotta (Lv 15) đang truyền thụ cho bạn <Bắn súng cơ bản>, tiến độ hiện tại 5%! Tiến độ mở khóa chức nghiệp 1%]
Cánh tay lại bị rạch một nhát.
Mỗi nhát không sâu nhưng trên người anh đã tích tụ mười mấy vết cắt, áo đẫm máu.
Barotta thích thú nhìn Hàn Tiêu mặt trắng bệch nhưng không rên một tiếng.
Gã nheo mắt tận hưởng.
Gã yêu cảm giác lưỡi dao lướt qua da thịt, yêu mùi máu tươi.
Màu đỏ nở rộ như hoa kia là cảnh đẹp nhất trong mắt gã.
"Sao ngươi không la lên?"
Barotta xoay dao, giọng đê mê:
"Không biết kêu la thì không phải là một món đồ chơi đạt chuẩn đâu."
Đồ biến thái!
Hàn Tiêu hít sâu một hơi, hận không thể đấm nát cái mặt cười bệnh hoạn của Barotta.
Nhưng anh biết hành động lỗ mãng lúc này chỉ tổ chuốc họa vào thân. Giống như đánh Liên Minh mà bị thọt đường, càng cay cú lao lên solo thì càng nát thêm thôi.
Cách làm đúng đắn là gọi rừng, nhưng nếu rừng cũng nát thì thôi, cả lũ cùng chửi nhau rồi vui vẻ nhấn GG cho đỡ phí thời gian...
Nếu là tính cách trẻ trâu năm xưa, anh đã vả cho gã hai cái rồi tặng thêm combo "chửi cả tông ti".
Nhưng giờ không phải là người chơi, không có hồi sinh, anh biết làm sao?
Đành phải nhẫn nhịn như một người cha già bao dung cho đứa con hư thôi.
Cứ cười cho sướng đi con giai, sau này có lúc bố cho mày khóc...
Hàn Tiêu nghiến răng, không phải vì giận, mà vì quá đau.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận