- Trang Chủ
- Xuyên không
- Sinh Tồn Hộp Mù: Mở Ra Tô Đắc Kỷ Nghịch Thiên (Dịch)
- Chương 13: Vị khách không mời, Khoảnh khắc "Đạo tâm vỡ nát" của Bạch Khởi 1
Gió đã ngừng, thế giới chìm vào tĩnh lặng.
Tại lõi phế tích của H City, giữa mùi máu tanh nồng nặc đến buồn nôn, đột nhiên có một làn hương đào bá đạo chen ngang.
Bạch Khởi vẫn giữ nguyên tư thế xông pha cực kỳ oai phong.
Hắn giơ cao Xích Huyết Long Đảm Kích quá đầu, cơ bắp toàn thân căng cứng.
Giây phút này, trông hắn chẳng khác nào một bức tượng điêu khắc bị phơi khô ba ngày giữa quảng trường.
Đôi hổ mục vốn đã kinh qua vô số trận mạc của hắn giờ đây trợn trừng như chuông đồng.
Ánh mắt hắn điên cuồng dao động giữa đống thịt vụn được cắt gọt gọn gàng dưới đất và bóng lưng trắng muốt tựa tuyết phía trước.
Đó là Thái Than Thi Vương cấp 3 đấy!
Loại quái vật mà chỉ cần đứng cách ba con phố cũng đủ khiến người ta đổ mồ hôi hột, vậy mà giờ đây lại biến thành một đĩa gỏi tươi sống?
Còn người đàn ông tên Lâm Tiêu kia đang làm gì?
Hắn đang cầm một chiếc khăn tay không biết lấy từ đâu ra, thong thả giúp người phụ nữ nghiêng nước nghiêng thành bên cạnh lau tay.
Vừa lau, hắn vừa nhẹ nhàng thủ thỉ, cứ như thể thứ vừa bị chém nát không phải là BOSS, mà là một miếng đậu phụ.
Khóe miệng Bạch Khởi giật giật điên cuồng, luồng hồng quang trên thần khí trong tay cũng ảm đạm hẳn đi, dường như cũng đang cảm thấy xấu hổ thay cho chủ nhân.
Khoan đã, mình đến đây làm gì ấy nhỉ? Đến để cứu giá, hay là đến để ăn cỗ tàn?
Kênh chat trực tiếp sau một quãng khựng lại ngắn ngủi đã bùng nổ như núi lửa phun trào:
"Ha ha ha! Cứu mạng! Ai đó tính giùm diện tích bóng ma tâm lý của Bạch Khởi lúc này đi!"
"Bạch Khởi: Tôi tích tụ đại chiêu xong xuôi rồi, các người mới bảo quái chết rồi à?"
"Đúng là tấm nền bi thảm nhất lịch sử! Người ta bên kia đang diễn 'Tổng tài bá đạo yêu tôi', ông bên này lại diễn 'Kẻ cô độc', phong cách không hề ăn nhập chút nào!"
"Nói đi cũng phải nói lại, Bạch Khởi thảm thật, nhưng pha làm màu này của Lâm Tiêu tôi chấm 99 điểm, bớt 1 điểm sợ cậu ta kiêu ngạo."
Lâm Tiêu dường như cảm nhận được ánh mắt u oán sau lưng.
Hắn quay người lại, nhìn Bạch Khởi đang tắm trong máu với dáng vẻ hơi nhếch nhác, nở một nụ cười lịch sự nhưng không kém phần "khoe khoang":
"Ơ, đến rồi à? Nhanh đấy, suýt chút nữa là kịp ăn bát canh nóng rồi."
Câu chào hỏi này chẳng khác nào một nhúm gia vị đâm thẳng vào vết thương của Bạch Khởi.
Bạch Khởi thấy ê cả răng, định nói gì đó thì trên bầu trời đột nhiên vang lên một thông báo máy móc cực lớn, chấn động đến mức khiến lỗ tai ai nấy đều ù đi.
[Thông báo toàn server! Chúc mừng người chơi Lâm Tiêu (H City) giành được chiến công đầu, tiêu diệt BOSS cuối cùng Thái Than Thi Vương!]
[Phát hiện thời gian tiêu diệt: 0.01 giây!]
[Đánh giá: Thần hồ kỳ kỹ! Phá vỡ kỷ lục tiêu diệt nhanh nhất lịch sử hành tinh Xanh!]
[Đang kết toán phần thưởng...]
[Do tốc độ tiêu diệt đột phá cực hạn logic hệ thống, phần thưởng bảo hiểm "Kim sắc truyền thuyết" được cưỡng chế thăng cấp thành "Hồng sắc thần thoại"!]
Uỳnh—!
Năm cột sáng khổng lồ như thần phạt từ trên trời rơi xuống, lơ lửng trước mặt Lâm Tiêu.
Giữa các cột sáng, năm chiếc Hộp mù cổ phác thăng trầm, mỗi cái đều tỏa ra dao động khiến tim người ta đập nhanh liên hồi.
Toàn mạng ngay lập tức nổ tung.
Tại đại sảnh giám sát của Bộ Giáo dục, chén trà mới trên tay Bộ trưởng Tần lại "xoảng" một tiếng, vỡ vụn.
"Màu đỏ?! Phần thưởng cuối cùng của thử thách tân thủ thăng cấp thành Hộp mù màu đỏ? Thật là tiền vô cổ nhân hậu vô lai giả!"
Nhân viên phân tích dữ liệu bên cạnh đẩy gọng kính, tay run cầm cập:
"Bộ trưởng, dù kích hoạt được cơ chế ẩn, nhưng hệ thống chỉ nói là nâng mức bảo hiểm lên màu đỏ thôi, chứ không phải chắc chắn sẽ ra!"
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận