Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Xuyên không
  3. Sinh Tồn Hộp Mù: Mở Ra Tô Đắc Kỷ Nghịch Thiên (Dịch)
  4. Chương 30: Tuyệt kỹ "đẩy đưa" của bậc thầy cân bằng, biểu tượng "Vô cực" lại hiện thế! 2

Sinh Tồn Hộp Mù: Mở Ra Tô Đắc Kỷ Nghịch Thiên (Dịch)

  • 3 lượt xem
  • 1163 chữ
  • 2026-05-05 12:07:33

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

"Là Lâm Tiêu kìa! Vãi chưởng! Người thật còn soái hơn trên livestream!"

"Người phụ nữ bên cạnh hắn... Suỵt! Trời ơi! Đó là Tô Đắc Kỷ sao?"

"Cặp chân này... vòng eo này... Tôi hỏng rồi, gọi cấp cứu đi! Tôi mất máu quá nhiều rồi!"

Ngoài cổng trường đã sớm bị vây kín mít.

Ngoài các phóng viên báo chí trang bị tận răng, phần lớn là người từ các văn phòng tuyển sinh đại học trên cả nước.

Vốn dĩ chỉ có "Ngự Tam Gia" mới đủ tư cách vào phòng chờ, còn những trường hạng hai hạng ba, thậm chí hạng nhất cuối bảng chỉ có thể khổ sở ngồi xổm ngoài cổng trường, hy vọng nhặt được "đồ thừa".

Lúc này thấy Lâm Tiêu xuất hiện, đám đông tức khắc bùng nổ, điên cuồng lao vào đường cảnh giới như các bà nội trợ tranh đồ giảm giá.

"Em Lâm Tiêu! Xem Võ đại Nam Giang của chúng tôi này! Học bổng toàn phần! Tặng căn hộ ba phòng ngủ! Chỉ việc xách túi vào ở!"

"Lâm Tiêu! Tôi đến từ Học viện Quân sự Tây Xuyên! Đến chỗ tôi tặng ngay một thanh Chiến đao hợp kim cấp C! Loại có rãnh máu luôn!"

"Đừng nghe họ! Đến võ quán Thiết Quyền của chúng tôi! Con gái quán chủ vừa tròn mười tám, xinh đẹp như hoa, một tâm hồn thú vị nặng 150kg đang chờ em!"

Tiếng hò hét ầm ĩ vang lên liên tiếp, không khác gì cái chợ vỡ.

Những điều kiện này, nếu đặt ở bình thường đủ để bất kỳ thiên tài nào phát điên vì sung sướng.

Nhưng trong tai Lâm Tiêu – người vừa nghe qua "mười tỷ tiền tiêu vặt", "quân hàm Thiếu tá", "bảo vật Đế khố" – thì những cái gọi là "trọng kim" này chẳng khác gì mấy đồng xu lẻ bố thí cho kẻ mày râu.

Thậm chí hắn còn thấy hơi buồn cười.

Tô Đắc Kỷ khẽ chau mày, trong đôi mắt đẹp chứa đựng cả biển sao ánh lên vẻ không kiên nhẫn.

Thiếp thân ghét đám kiến hôi ồn ào này, càng ghét cảm giác bị vây xem như khỉ trong sở thú.

"Hừ!"

 Một tiếng hừ lạnh phát ra từ mũi Lôi Lão Hổ.

Tiếng động không lớn nhưng tựa như sét đánh ngang tai, tức thì nổ tung bên tai mỗi người.

Đùng!

Một luồng khí huyết khủng hãi thuộc về cường giả Tông sư giải phóng không hề giữ lại, uy áp thực chất bao trùm toàn bộ cổng trường.

Đám đông đang náo loạn bỗng như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt cổ, im bặt ngay lập tức.

Những giáo viên tuyển sinh đang cầm bảng hiệu, hét đến đỏ mặt tía tai, từng người một mặt cắt không còn giọt máu, chỉ thấy ngực khó thở, hô hấp trở nên khó khăn, gần như ngạt thở.

"Chen cái gì mà chen? Chưa thấy thiên tài bao giờ à?!"

 Lôi Lão Hổ trợn mắt như chuông đồng, hung quang lộ rõ,

"Tất cả lui lại mười mét cho lão tử! Đứa nào dám tiến lại gần, lão tử ném nó vào Trò chơi sinh tồn cho xác sống ăn thịt!"

Cố Thanh Hà cũng đúng lúc đẩy kính, ánh mắt lạnh lẽo quét qua toàn trường.

Dù không nói gì, nhưng cái vẻ miệt thị của kẻ bề trên còn khiến người ta lạnh sống lưng hơn cả tiếng gầm của Lôi Lão Hổ.

Đây chính là giai cấp.

Đây chính là sự bá đạo của thế lực đỉnh phong.

Trước mặt Ngự Tam Gia, các trường khác ngay cả thở cũng là sai lầm.

Đám đông lùi lại như thủy triều, nhường ra một lối đi rộng thênh thang.

Một chiếc xe việt dã chống đạn màu đen mang biển số đặc chủng của quân đội chậm rãi lái đến, dừng trước mặt Lâm Tiêu.

"Lên xe đi, nhóc Lâm."

 Lôi Lão Hổ mở cửa xe, giọng điệu lập tức biến đổi từ hung thần ác sát sang hiền hòa thân thiện,

"Chú đích thân tiễn cháu về. Mấy ngày tới Đông Hải chắc chắn sẽ loạn lắm, đừng để mấy kẻ không ra gì làm phiền sự thanh tịnh của cháu."

Đây cũng là một kiểu giám sát và bảo vệ biến tướng.

Lâm Tiêu gật đầu, đang định bước lên xe.

Đúng lúc này, do thói quen nghề nghiệp, hoặc một loại trực giác linh thiêng nào đó, ánh mắt Lâm Tiêu vô thức quét qua đám "tạp quân" đang run rẩy vì uy áp Tông sư kia.

【Toàn Tri Chi Nhãn】, mở!

Trong sát na, vô số luồng dữ liệu màu vàng nhạt điên cuồng quét qua võng mạc của hắn như thác đổ.

【Chủ nhiệm văn phòng tuyển sinh Võ đại Nam Giang】: Chiến lực tổng hợp cấp 5, tiềm năng đã cạn. Tỷ lệ hồi báo: -10% (Nhập học là thất nghiệp, trường này nợ nần chồng chất, ngay cả lương bà béo nhà bếp còn đang nợ).

【Giáo quan Học viện Quân sự Tây Xuyên】: Chiến lực tổng hợp cấp 6. Tỷ lệ hồi báo: 5% (Tạm được, kịch trần là Đại tá, lựa chọn hàng đầu để sống mòn qua ngày).

【Quán chủ võ quán Thiết Quyền】: Chiến lực tổng hợp cấp 5. Tỷ lệ hồi báo: -50% (Con gái lão là một chiếc xe tăng nặng 150kg, một mông có thể đè chết cậu, thận trọng!). ...

Một mảnh dữ liệu trắng và xanh lục thảm hại.

Ngay cả một cái màu xanh lam cũng không có.

Lâm Tiêu thầm cười lạnh, quả nhiên, đồ tốt đều ở tầng chóp, tầng đáy chỉ có thể nhặt đồ thừa.

Hắn thu hồi ánh mắt, một chân đã bước lên bàn đạp xe việt dã.

"Đại vương?"

 Tô Đắc Kỷ nhạy bén nhận ra sự khựng lại của Lâm Tiêu, khẽ gọi.

"Không có gì, đi thôi."

Lâm Tiêu lắc đầu, chuẩn bị chui vào trong xe.

Tuy nhiên...

Ngay khoảnh khắc cuối cùng khi cửa xe sắp đóng lại.

Dư quang của hắn vô tình lướt qua góc khuất nhất của đám đông, bóng dáng một lão già bị xô đẩy đến xiêu vẹo.

Tóc lão bạc trắng và dài, rối bù như tổ chim.

Trên người mặc một bộ đồ Trung Sơn màu xám đã giặt đến bạc phếch, thậm chí còn có vài miếng vá, chân xỏ đôi giày vải đế nghìn lớp.

Tay lão giơ một tấm biển gỗ rách nát, bên trên dùng bút lông viết ngoằn ngoèo bốn chữ, nét chữ cẩu thả như gà bới.

Vì khoảng cách quá xa, lại bị bảo vệ chắn mất, Lâm Tiêu thậm chí không nhìn rõ bốn chữ đó viết gì.

Nhưng những thứ đó không quan trọng.

Quan trọng là...

Trên đỉnh đầu lão già trông như kẻ ăn mày này, giữa biển dữ liệu trắng xóa thảm hại kia, đột nhiên bùng nổ một luồng Thất sắc thần quang chói mắt đến cực điểm, khiến đôi mắt Lâm Tiêu cảm thấy đau nhức!

Đó là luồng hào quang còn rực rỡ hơn cả lúc Tô Đắc Kỷ xuất thế!

Tim Lâm Tiêu đập hụt một nhịp, mí mắt giật liên hồi.

Luồng dữ liệu trên võng mạc lúc này run rẩy dữ dội, cuối cùng ngưng tụ thành một dòng chữ gây chấn động tâm can:

【Thế lực mục tiêu: ???】

【Tỷ lệ hồi báo: ∞ !!!】

Vô cực!

Lại là Vô cực!

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top