Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Dị năng
  3. Sinh Tồn Nơi Đảo Hoang Cùng Nữ Tổng Tài (Dịch)
  4. Chương 10: Một bước trở về thời đồ đá

Sinh Tồn Nơi Đảo Hoang Cùng Nữ Tổng Tài (Dịch)

  • 30 lượt xem
  • 1176 chữ
  • 2026-01-09 21:00:59

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

"Lý Minh Trí, anh quá đáng vừa thôi! Chỗ đồ này là Trương Lãng đã liều mạng mới lấy về được, anh có tư cách gì mà đòi lấy đi!"

Bạch Kiều không kìm nén được cơn thịnh nộ, gào lên với hắn.

Lúc này, Cảnh Nhiễm vì vết thương ở chân hành hạ nên không thể chịu đựng nổi nữa.

 Cô ấy khó nhọc đứng đó, đôi chân run rẩy, đôi môi cắn chặt đến trắng bệch, sắc mặt nhợt nhạt như tờ giấy.

"Hừ, yên tâm đi, lần này tôi sẽ không tuyệt tình thế đâu. Dù sao thì cũng để lại cho các người một ít!"

Dưới sự chỉ đạo của Lý Minh Trí, Tả Minh Châu mở túi ra.

Nhìn thấy đống đồ bên trong, cả đám mắt sáng rực lên như sói đói.

"Minh Châu, mau đưa cho anh cái bánh mì, mẹ kiếp, đói lả đi rồi!"

Trần Nho Sinh cuống cuồng chạy lại, định thò tay vơ lấy.

"Dừng lại!"

Lý Minh Trí quát lớn, lườm Trần Nho Sinh cháy mặt: "Nhiều đồ thế này, gấp cái gì? Lát nữa rồi chia!"

"Được, được..."

Trần Nho Sinh đỏ mặt lùi lại.

Lý Minh Trí liếc vào trong túi rồi phán: "Để lại cho chúng ba chai nước, ba gói khoai tây chiên. Còn lại mang đi hết!"

"Cái gì cơ!"

Tôi và Bạch Kiều cùng trừng mắt giận dữ.

Bao nhiêu đồ ăn thức uống bị cướp trắng trợn đã đành, giờ hắn chỉ để lại có ba chai nước?

Nếu bảo thằng Lý Minh Trí này không phải là loại cặn bã thì chắc chẳng ai tin nổi.

Đây rõ ràng là dồn chúng tôi vào đường chết!

Đây mẹ nó là đồ tôi liều mạng mới đổi về được đấy!

Tôi siết chặt nắm đấm, nghiến răng, ánh mắt như muốn nuốt tươi nuốt sống hắn.

Lý Minh Trí thản nhiên nói:

"Cậu không cần nhìn tôi bằng cái kiểu đó. Bây giờ cứu hộ không đến, ai cũng phải vì sự sống của mình thôi. Cậu đèo bồng thêm 'cục nợ' thương tật là Cảnh Nhiễm, lại thêm một Bạch Kiều yếu đuối. Ngoài việc buổi tối cậu được hưởng thụ chút hơi ấm phụ nữ ra, thì thực tế, gánh nặng vẫn là gánh nặng. Các người chẳng sống được bao lâu đâu..."

"Lý Minh Trí, tôi giết anh!"

Bạch Kiều phát điên vì những lời thô bỉ của hắn, định lao vào liều mạng.

Tôi gầm lên một tiếng: "Kiều Kiều, dừng lại!"

Trong tay Lý Minh Trí là cây giáo của Lệ Lệ, rất có thể cô ấy đã bị hắn giết.

Loại người đã hóa điên vì ích kỷ này chuyện gì cũng dám làm, tôi sợ Bạch Kiều sẽ gặp nguy hiểm.

Bạch Kiều hậm hực nhìn tôi rồi lùi lại đỡ Cảnh Nhiễm.

"Để cho bọn chúng mang đi!"

Tôi cam tâm sao?

Không! Nhưng giờ làm được gì?

 Đánh nhau sống chết với bọn chúng à?

 Không được.

Tôi không sợ, nhưng tôi phải nghĩ cho Cảnh Nhiễm và Bạch Kiều.

Nếu tôi có mệnh hệ gì, hai cô ấy biết dựa vào ai?

Tả Minh Châu cúi gằm mặt không dám nhìn thẳng, còn Bạch Kiều thì coi như đã đoạn tuyệt với cô bạn này, không thèm nói một lời.

Minh Châu lấy ra ba chai nước và ba gói khoai tây chiên, đặt nhẹ trước mặt tôi.

Hoàng Văn Bân bước tới xách cái ba lô nặng trịch lên vai.

Lý Minh Trí từ từ thu giáo lại, cười lạnh:

"Trương Lãng, hẹn không ngày tái ngộ. Chúc may mắn nhé!"

Thấy bọn chúng định rời đi, tôi lập tức gọi giật lại:

"Đợi đã! Trong túi có thuốc, sếp Cảnh rất cần. Đằng này các người chưa dùng đến, chia cho chúng tôi một ít!"

"Ồ?"

Mắt Lý Minh Trí lóe lên tia sáng:

"Lại còn có cả thuốc à? Ở đâu?"

"Ở cái ngăn nhỏ bên ngoài ấy, có hơn hai chục lọ. Chúng tôi chỉ cần thuốc kháng sinh, thuốc giảm viêm với ít thuốc cảm thôi. Lý Minh Trí, nếu anh còn chút lương tri thì đừng làm tuyệt đường sống của người khác. Anh thừa biết tình trạng của sếp Cảnh hiện giờ, không có thuốc là chết chắc!"

Tôi nhìn hắn trân trân.

Lý Minh Trí có vẻ đang đắn đo. Cái loại máu lạnh này, tôi chỉ sợ đến cả thuốc hắn cũng không nỡ nhả ra.

"Được rồi, Hoàng Văn Bân, chia cho bọn họ một ít!"

Hoàng Văn Bân đặt ba lô xuống, lục lọi một hồi mới tìm được một lọ kháng sinh, một lọ thuốc viêm và một lọ thuốc cảm.

Hắn vứt mấy lọ thuốc trước mặt tôi rồi lại khoác bao lên.

"Đi!"

Cướp xong những gì cần cướp, Lý Minh Trí không muốn nán lại thêm giây nào.

Hắn dẫn cả bọn mất hút vào rừng sâu.

Tả Minh Châu là người cuối cùng ngoảnh lại nhìn tôi, nhưng thứ cô ta nhận được chỉ là cái nhìn lạnh thấu xương của tôi.

"Sếp Cảnh, sếp thấy sao rồi?"

Bọn chúng vừa đi, tôi vội bật dậy chạy lại.

Cảnh Nhiễm vì quá đau đớn mà cả người đổ gục lên vai Bạch Kiều.

"Tôi không sao... khụ khụ..."

Giọng cô ấy yếu ớt vô cùng.

Bạch Kiều lo lắng: "Tìm chỗ nghỉ thôi, nhanh lên Trương Lãng!"

"Ừ!"

Tôi nhặt đống nước và thức ăn còn sót lại, cùng Bạch Kiều dìu Cảnh Nhiễm đến dưới gốc cây lúc trước.

"Sếp uống miếng nước đi!"

Tôi mở chai nước khoáng đưa tận miệng Cảnh Nhiễm.

Lần này, nàng "nữ thần cao lãnh" thường ngày cũng không màng giữ kẽ nữa, cầm chai nước tu ừng ực.

Uống cạn sạch chai nước, Cảnh Nhiễm tựa vào gốc cây thở dốc.

"Hazzz..."

Bạch Kiều cũng mệt rũ rượi ngồi phịch xuống.

Nói thật, lúc đó tôi muốn khóc vô cùng.

Cái cảm giác từ đỉnh cao rơi xuống vực thẳm nó đau đớn thế nào chứ?

Vừa mới hò reo vì kiếm được đồ xong, giây sau đã trắng tay.

"Sếp Cảnh, sếp uống thuốc kháng sinh đi!"

Tôi nhớ ra mấy lọ thuốc, lật tìm nhãn mác.

Dù kiến thức y học hơi lùn nhưng tôi cũng biết loại này dùng để chống nhiễm trùng.

Tôi đổ một viên ra đưa cho Cảnh Nhiễm, cô ấy thất thần đến mức đưa lên miệng nhai luôn!

"Ngốc thế, uống nước vào chứ!"

 Tôi định mở thêm chai nữa thì cô ấy ngăn lại, gắng gượng nuốt chửng viên thuốc.

"Kiều Kiều, sếp Cảnh, hai người ăn chút gì đi!"

Tôi cố rặn ra một nụ cười, mở gói khoai tây chiên đưa cho Bạch Kiều.

"Được, Kiều Kiều ăn đi. Tôi ăn dưới kia rồi. Vẫn còn hai gói nữa, đừng nhịn, ăn đi cho có sức!"

Rắc một tiếng.

Không biết bao lâu rồi tôi mới nghe lại được cái âm thanh giòn tan của khoai tây chiên.

Mới có một tuần trôi qua mà tôi nhớ cuộc sống đô thị đến phát điên: nằm sofa, ăn khoai tây chiên và xem phim.

Chỉ tiếc là đường về giờ mịt mờ quá.

Bạch Kiều vừa ăn vừa khóc, nước mắt rơi lã chã vào cả miếng khoai.

"Con bé ngốc này, khóc cái gì?"

Tôi vừa dứt lời, Bạch Kiều đã lao tới ôm chầm lấy tôi làm tôi giật bắn mình.

"Trương Lãng, anh nói xem, chúng ta có chết trên cái đảo hoang này không? Đồ ăn bị cướp hết sạch rồi!"

Đúng thế, không đồ ăn, nước thì còn đúng hai chai.

Muốn sống tiếp quả thực là bài toán khó.

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top