"Trương Lãng!"
Bạch Kiều thì thầm đầy căng thẳng.
"Suỵt..."
Cả người tôi cứng đờ, vội rút dao quân dụng, từ từ đứng dậy tiến về phía phát ra âm thanh.
"Á!"
Một tiếng hét thất thanh vang lên, một bóng đen lao thẳng về phía tôi.
Tôi giật mình, theo bản năng vung dao chém ngang một phát!
Nhưng ngay cái khoảnh khắc lưỡi dao sắp chạm đích, tôi chợt nhận ra bóng đen đó chính là Tả Minh Châu!
May mà tôi phản ứng nhanh, kịp bẻ lái lưỡi dao đi chỗ khác, chém vào không khí.
"Cứu... cứu tôi với..."
Bạch Kiều cũng nhận ra là Minh Châu, vội chạy lại.
Dưới ánh lửa bập bùng, chúng tôi nhìn rõ bộ dạng của cô ta mà muốn rớt tim ra ngoài!
Tả Minh Châu toàn thân đẫm máu.
Ngực cô ta đã bị một mũi tên gỗ bắn xuyên thấu từ sau lưng ra tận đằng trước, đầu mũi tên lòi ra ngoài cả chục phân!
"Chuyện gì thế này?"
Sự quan tâm này hoàn toàn là bản năng.
Dù lúc Tả Minh Châu bỏ đi theo Lý Minh Trí, tôi đã cạn hy vọng về cô ta, nhưng thấy cảnh này vẫn không đành lòng.
Tả Minh Châu ôm ngực, run rẩy: "Mau... mau chạy đi! Rời khỏi... nơi này!"
Sự việc quá đột ngột khiến tôi đứng hình mất vài giây.
Minh Châu lảo đảo sắp ngã, tôi vội đỡ lấy cô ta.
"Trương Lãng, chuyện gì vậy?"
Bạch Kiều đã đứng sau lưng tôi từ bao giờ, mặt cắt không còn giọt máu khi thấy cảnh tượng kinh hoàng đó.
"Minh Châu!"
Bạch Kiều lao đến cùng tôi đỡ lấy cô bạn.
Dù có bị phản bội, nhưng với tình bạn cũ, cô ấy không thể làm ngơ.
Khuôn mặt đau đớn của Minh Châu hiện rõ vẻ kinh hoàng: "Các người... mau... mau chạy!"
Vút!
Ngay lúc đó, tôi cảm nhận được một vật gì đó đang lao xé gió về phía mình!
Đồng tử tôi giãn ra, tôi vội nghiêng người tránh né.
Một tiếng "phập" khô khốc vang lên phía sau.
Tôi quay lại thấy một mũi tên lông vũ đã cắm ngập vào thân cây gần đó.
Lực bắn kinh hồn thật!
"Hi hi ha ha..."
Tiếng cười quái đản, lạnh lẽo chợt vang lên từ phía rừng rậm trước mặt.
"Ai đó!"
Tôi vội đẩy Bạch Kiều và Minh Châu ra sau lưng, hét lớn về phía rừng cây.
Tả Minh Châu lúc này chẳng màng đến vết thương, túm chặt lấy vạt áo tôi:
"Trương Lãng... anh... anh còn đứng đấy làm gì, chạy mau, có người muốn giết chúng ta..."
"Cái gì?"
Tôi chẳng kịp suy nghĩ thêm.
Thấy Bạch Kiều cũng đang tái mét mặt mày, tôi trầm giọng: "Nhanh, chạy thôi!"
Tôi siết chặt con dao, cùng Bạch Kiều dìu Minh Châu về phía đống lửa.
Thấy Cảnh Nhiễm đang sợ hãi tột độ, tôi bế thốc cô ấy lên rồi hét: "Chạy!"
Thế là tôi bế Cảnh Nhiễm, Bạch Kiều dìu Minh Châu, chúng tôi bỏ lại tất cả, chỉ biết cắm đầu chạy thục mạng.
"Hi hi ha ha..."
Tiếng cười rợn người lại vang lên, lần này nghe sát sạt ngay sau lưng!
Vút!
Lần này tôi nghe rõ tiếng dây cung bật mạnh.
Lại một mũi tên nữa lao tới.
Tôi ôm Cảnh Nhiễm lăn sang bên cạnh, mũi tên sượt qua vị trí tôi vừa đứng, cắm phập xuống đất.
"Kiều Kiều, chạy trước đi!"
Tôi cầm chắc con dao.
Vì sợ làm đau Cảnh Nhiễm nên động tác của tôi hơi gượng gạo, áp sống dao vào khuỷu tay mình.
"Cùng đi!"
Bạch Kiều một tay kéo Minh Châu, một tay túm vạt áo tôi, ra sức kéo đi.
Tôi liếc nhìn Minh Châu.
Dưới ánh trăng mờ ảo xuyên qua tán lá, khuôn mặt cô ta trắng bệch như xác chết.
Với vết thương kia, tôi biết cô ta không trụ được bao lâu nữa.
"Hazzz..."
Tôi thầm thở dài.
Chạy thêm một đoạn, tôi ngoảnh lại thấy một bóng đen cầm cung tên đang lù lù đuổi theo!
Vì thiếu sáng và khoảng cách tầm bốn năm chục mét nên tôi không nhìn rõ mặt, nhưng gã đó cao hơn tôi hẳn một cái đầu, người cực kỳ lực lưỡng.
"Kiều Kiều, chui vào bụi cỏ!"
Một bụi cỏ rậm rạp hiện ra trước mắt.
Bạch Kiều không chút do dự dìu Minh Châu chui tọt vào, tôi cũng sát gót theo sau.
Vào sâu bên trong, tôi phát hiện ra một tảng đá xanh khổng lồ, đủ để che chắn cho cả bốn người.
"Nấp tạm ở đây!"
Tôi cảm thấy rã rời cả chân tay rồi.
Cứ chạy thế này, vạn nhất vấp ngã thì sếp Cảnh khổ.
Mà Tả Minh Châu cũng chẳng chạy thêm được nữa.
Tôi ôm Cảnh Nhiễm nép vào sau tảng đá lớn.
Minh Châu ngồi phịch xuống đất, Bạch Kiều lo lắng kiểm tra vết thương cho cô ta.
"Trương Lãng, chuyện này là sao?"
Cảnh Nhiễm lúc này mới nhỏ giọng hỏi.
"Suỵt..."
Tôi nín thở nghe ngóng, dường như cái bóng đen kia chưa đuổi tới đây.
Tôi ghé tai sếp nói nhỏ: "Tôi cũng không biết, Minh Châu bị truy sát, bảo là có người muốn giết cô ta..."
"Cái gì cơ?"
Cảnh Nhiễm kinh ngạc bịt miệng, nhưng tôi thấy rõ vẻ hoảng loạn trên mặt cô ấy.
"Giờ tính sao?"
Cảnh Nhiễm nắm chặt lấy cánh tay tôi.
Cảm nhận bàn tay mềm mại của cô ấy, tôi cố trấn tĩnh, cười trấn an: "Yên tâm, có tôi ở đây!"
Tôi đặt Cảnh Nhiễm ngồi xuống chỗ đá cuội bằng phẳng quanh tảng đá lớn.
Tôi trao cho hai người họ cái nhìn "hãy tin tôi", rồi siết chặt dao, nhích nhẹ ra mép tảng đá nghe ngóng.
Địa hình ở đây khá rậm rạp, tảng đá này tuy che chắn tốt nhưng cũng rất dễ bị lộ.
Nhưng có nó, tôi mới có hy vọng chơi tay đôi với gã kia.
Đá cứng thế này cung tên không xuyên qua được, tôi chỉ cần mai phục ở đây, đợi hắn xuất hiện là... "xoẹt"!
Không gian bỗng im lặng đến phát sợ.
Bóng đen lúc nãy dường như mất dấu, không thấy tiếng sột soạt nữa.
Chỉ có tiếng chim cuốc kêu từ xa vọng lại trong đêm trăng tàn, nghe lạnh cả sống lưng.
Tiếng thở của Minh Châu ngày càng nặng nề và dồn dập.
Tôi quay lại thấy Bạch Kiều vừa khóc vừa đỡ cô ta.
Mũi tên xuyên từ sau ra trước, Minh Châu không thể tựa lưng vào đá được, nếu không sẽ làm vết thương thêm trầm trọng, có khi đi đời nhà ma ngay lập tức.
----

Minh Châu
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận