"Chuẩn bị xong chưa?"
Tôi hỏi.
Tả Minh Châu nhắm nghiền mắt, gật đầu nhè nhẹ.
Tôi vươn tay ra, tay trái tì lên ngực trên của cô ấy, ép lưng cô ấy vào ngực mình để giữ chặt không cho cựa quậy, tay phải nắm lấy thân mũi tên.
Phập!
Tôi dứt khoát rút mạnh mũi tên ra.
Dù không giỏi y thuật, tôi cũng biết làm nhanh là cách tốt nhất.
Tả Minh Châu rên rỉ một tiếng, máu từ vết thương phun ra như suối, nhuộm đỏ cả một khoảng đất rồi từ từ chảy chậm lại.
Tôi vứt mũi tên sang một bên, đưa tay ấn chặt vết thương.
Bây giờ cần vải để bịt miệng vết thương lại.
Tôi nhìn quanh, áo mình thì bẩn, áo len của Bạch Kiều và Cảnh Nhiễm mà xé ra cho cô ta thì phí quá.
Trong cái khó ló cái khôn, tôi nhanh tay lẹ mắt xé phăng luôn... nội y của Tả Minh Châu.
Dùng đồ của cô ta băng cho cô ta, quá hợp lý còn gì!
Thấy hành động "thần sầu" của tôi, Bạch Kiều hét lên: "Trương Lãng, anh làm cái quái gì thế?"
"Cầm máu chứ gì!"
Nói rồi, tôi bắt đầu dùng mảnh vải đó quấn quanh vết thương.
Tôi cố gắng không nhìn vào "cảnh xuân" trước mặt kẻo lại nổi máu thú tính, cũng may vải nội y của cô ta khá mềm và dày, thấm máu tốt như bông y tế vậy.
Tôi quấn chặt một vòng, Tả Minh Châu lại rên lên đau đớn.
"Xong rồi..."
Tôi vô tình thấy mặt cô ta không chỉ có đau đớn mà còn lộ vẻ thẹn thùng của phụ nữ. Dù sao thì cũng bị một thằng đàn ông nhìn hết sạch rồi lại còn đụng chạm nữa.
Bạch Kiều vội chạy lại, bắt đầu cởi áo len.
"Vãi, Kiều Kiều, em làm gì đấy? Đừng cởi đồ trước mặt anh chứ!"
Bạch Kiều lườm tôi cháy mặt: "Cậu ấy đang lạnh, cần áo!"
"Thôi thôi được rồi..."
Tôi xua tay, cởi phăng cái áo gió khoác ngoài của mình ra.
Ai bảo mình số khổ làm gì?
Trời lạnh thế này, chẳng lẽ để Bạch Kiều mặc áo thun chịu rét, còn tôi nam nhi đại trượng phu lại mặc áo khoác?
Thôi thì "mình không vào địa ngục thì ai vào địa ngục".
Bạch Kiều hơi ngạc nhiên trước hành động của tôi nhưng không nói gì.
Cảnh Nhiễm thì nhìn tôi với ánh mắt tán thưởng, có lẽ cô ấy không ngờ thằng nhân viên quèn cô ấy từng chẳng thèm nhìn tới lại có lúc ga lăng đến thế.
Lúc tôi khoác áo cho Tả Minh Châu, cô ta bất ngờ bật khóc.
Chắc là vừa đau vừa cảm động.
"Trương Lãng, cảm ơn anh... cảm ơn anh nhiều lắm..."
Tôi thở dài:
"Khỏi cảm ơn, tính tôi hay mủi lòng thôi. Sau này nhớ nhìn người cho kỹ, ai là người, ai là chó thì tự phân biệt lấy!"
Câu nói đó rõ ràng là nhắm vào Lý Minh Trí, đồng thời cũng là ngầm thừa nhận cho cô ta ở lại.
Bạch Kiều rưng rưng nước mắt, để Tả Minh Châu tựa vào người mình.
Lúc này tôi mới hiểu thế nào là "chị em cây khế" thứ thiệt.
Tả Minh Châu khóc mãi không thôi làm tôi phát bực, tôi ghét nhất đàn ông con trai thấy đàn bà khóc.
"Nín đi, khóc nữa thú dữ nó mò tới bây giờ!"
Tôi dọa một câu, thế là cô ta im thin thít ngay.
Mọi chuyện tạm ổn, cô ta lại lí nhí: "Thật sự cảm ơn mọi người, Kiều Kiều, chị Nhiễm..."
"Giờ kể nghe coi, chuyện là thế nào?"
Tôi hỏi.
Tả Minh Châu mím môi:
"Vốn dĩ mình với nhóm Lý Minh Trí tìm được chỗ nghỉ, đang ăn uống bàn cách tìm nơi ở lâu dài thì bị phục kích. Một mũi tên bắn bay luôn chai nước trên tay hắn ta. Mọi người hoảng loạn thì thấy hai gã trông như người rừng lao tới, vừa chạy vừa bắn tên. Tụi mình sợ quá bỏ chạy tán loạn. Hoàng Văn Bân bị bắn chết tại chỗ, mình sợ quá bủn rủn chân tay, vừa định chạy thì trúng tên. Mình nắm lấy chân Lý Minh Trí van xin hắn cứu, nhưng hắn đạp mình ra một phát rồi bảo đừng có liên lụy đến hắn..."
Nói đến đoạn này, cô ta lại thút thít.
Bạch Kiều thở dài vỗ vai an ủi.
Hừ, ai bảo cô chọn theo hắn?
Tôi nghĩ thầm.
Nếu là Bạch Kiều hay Cảnh Nhiễm, tôi có chết cũng không bỏ rơi họ.
"Sau đó mình không biết lấy sức đâu ra mà bật dậy chạy tiếp. Mũi tên cứ găm trên người đau thấu tim gan, mỗi bước chạy là một lần chết đi sống lại. Nhưng mình không muốn chết... rồi sau đó thì gặp được mọi người."
"Thì ra là vậy..."
Bạch Kiều nhíu mày: "Cậu nói là có hai đứa?"
"Ừm."
"Nhưng chỉ có một đứa đuổi theo cậu, nghĩa là vẫn còn một đứa nữa đang ở ngoài kia!"
Cảnh Nhiễm lo lắng lên tiếng.
Tôi cảm thấy tình hình bắt đầu nghiêm trọng rồi.
Mấy nàng này nghĩ đơn giản quá.
Qua lời gã mặc áo da hôm trước, tôi biết rừng này có nhiều phe phái.
Bây giờ nhóm Lý Minh Trí đụng phải một hội hung hãn, có khi là bộ lạc ăn thịt người thật.
Tôi không muốn làm họ sợ thêm nên chỉ cười khổ: "Tiếp theo phải dè chừng gã còn lại thôi, hy vọng nhóm Lý Minh Trí xử lý được hắn."
"Trương Lãng, anh bảo mấy người này có ăn thịt người thật không?"
Cảnh Nhiễm hỏi.
"Hả? Chắc là có đấy!"
"Đáng sợ quá..."
Bạch Kiều run rẩy: "Cứ tưởng mấy thứ này chỉ có trên phim thôi chứ!"
Tôi cười nhạt:
"Nghĩ lại gã áo da hôm qua đi, bọn họ ăn cả xác đồng đội thì bọn này giết người ăn thịt cũng chẳng lạ gì. Điều này chỉ chứng tỏ một việc."
"Việc gì?"
"Thức ăn trên đảo này cực kỳ khan hiếm, thậm chí là không có gì để ăn cả!"
Cả ba nàng nghe xong đều nhìn tôi đầy lo âu.
Vậy chúng tôi phải sống tiếp thế nào đây?
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận