Đồ ăn còn lại: hai gói khoai tây chiên, một chai rưỡi nước, mà giờ lại thêm một miệng ăn.
"Phải chuẩn bị tâm lý trước thôi!"
Tôi nghiêm giọng.
"Chuẩn bị gì?"
Bạch Kiều hỏi.
Tôi cười khổ:
"Chứ còn gì nữa? Nhìn xem mình còn lại cái gì? Chỗ khoai này mình tôi ăn còn chẳng bõ dính răng. Đợi sáng rõ tôi sẽ đi tìm đồ ăn."
Tất cả im lặng.
Nói thì dễ, tìm ở đâu mới khó.
Tôi có dự cảm không lành là vùng này đến thú rừng cũng chẳng có, nếu có thì gã kia đã không đi săn người.
Thấy mấy nàng mặt ủ mày ê, tôi cười: "Thật ra còn cách nhanh hơn..."
Cảnh Nhiễm hỏi: "Cách gì?"
Tôi chỉ tay về hướng lúc nãy: "Đằng kia có cái xác đấy, tôi có dao đây..."
"Biến đi đồ khùng!"
Bạch Kiều biết tôi đùa dai, Cảnh Nhiễm cũng lườm tôi cháy mắt.
Tôi đanh mặt lại:
"Chứ không thì tìm đâu ra? Đang sinh tồn mà, để sống sót thì ăn thịt người đã là gì?"
Thấy tôi nghiêm túc, Bạch Kiều xanh mặt: "Anh định làm thật à?"
Tôi vẫn giữ vẻ mặt "hình sự" cho đến khi thấy cô ấy thực sự sợ hãi mới phì cười.
"Đồ chết tiệt! Anh định dọa chết người ta à!"
Bạch Kiều đánh tôi một cái.
"Haha, anh chết rồi em có nỡ không?"
"Biến!"
Tả Minh Châu nhìn chúng tôi đùa giỡn với ánh mắt kỳ lạ, Cảnh Nhiễm cũng không nhịn được cười.
"Thôi, mấy cô ngồi sát vào nhau mà ngủ cho ấm."
"Còn anh?"
Cảnh Nhiễm chớp mắt nhìn tôi.
Tôi nháy mắt tinh quái với cô ấy:
"Hay là tôi với sếp Nhiễm nằm sát vào nhau tí nhỉ? Dù tôi có hơi thiệt thòi chút..."
"Cút ngay!"
"Trương Lãng, anh đúng là đồ vô sỉ..."
Cuối cùng, cả bốn chúng tôi vẫn phải dựa vào nhau.
Tả Minh Châu gối đầu lên đùi Bạch Kiều ngủ thiếp đi, còn Bạch Kiều và Cảnh Nhiễm ngồi hai bên cạnh tôi.
Một ngày dài kinh hoàng khiến họ mệt rũ rượi, nhưng vì sợ nên chẳng ai dám nhắm mắt hẳn.
Tôi nắm chặt con dao quân dụng: "Ngủ đi, tôi canh cho."
Bạch Kiều nhìn tôi đầy ẩn ý rồi nhẹ nhàng tựa đầu vào vai tôi.
Tôi hơi ngẩn người, cô nàng này không lẽ "đổ" mình rồi?
Bên kia, Cảnh Nhiễm cũng tì vào người tôi, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Tôi ngồi im cho hai nàng "hành hạ".
Mẹ nó, chút nhiệt lượng cuối cùng trên người cũng bị hai cô nàng này hút sạch rồi.
Tôi chỉ mặc áo thun, áo khoác cho Tả Minh Châu mượn mất, trời về đêm càng lúc càng lạnh, tôi vô thức run rẩy.
Có lẽ hành động của tôi làm Cảnh Nhiễm tỉnh giấc.
Chẳng biết là vô tình hay cố ý, cô ấy bỗng vươn hai tay ôm chặt lấy một cánh tay tôi.
Hơi ấm từ người cô ấy truyền sang làm tôi dễ chịu hẳn.
Thấy cô ấy có vẻ đã ngủ say, tôi bèn đánh liều đưa tay ôm nhẹ lấy vòng eo thon gọn của cô ấy.
Thấy cô ấy không phản ứng, tôi mạnh dạn ôm chặt hơn.
"Haiz..."
Giữa đêm lạnh nơi rừng hoang, tôi khẽ thở dài.
Đây chính là điều tôi hằng ao ước khi còn ở thành phố: được ôm người tình trong mộng đi vào giấc ngủ.
Giờ thì thành hiện thực rồi.
Tôi chỉ mong khoảnh khắc này dừng lại mãi mãi, có chết cũng mãn nguyện.
Bạch Kiều ngủ rất sâu, chắc vì tôi cho cô ấy cảm giác an toàn quá chăng?
Trong cơn mơ, cô ấy cựa quậy rồi cũng ôm chặt lấy cánh tay còn lại của tôi.
Thế là tôi hết thấy lạnh luôn.
Dưới ánh trăng, nhìn khuôn mặt xinh đẹp của hai người họ, ý chí bảo vệ trong tôi càng thêm mãnh liệt.
Yên tâm đi, sếp Nhiễm, Kiều Kiều, anh sẽ bảo vệ hai người.
Gần sáng, cơn buồn ngủ ập tới.
Dù tự nhủ không được ngủ, nhưng cuối cùng tôi cũng thiếp đi lúc nào không hay.
Khi tỉnh dậy, hai nàng vẫn đang ôm chặt tay tôi.
Tả Minh Châu đã dậy từ lúc nào, đang ngồi thẫn thờ nhặt đá ném bâng quơ.
"Làm gì đấy?"
Tiếng tôi làm cô ta giật nảy mình.
Trời tảng sáng, mặt Tả Minh Châu trắng bệch dưới ánh bình minh yếu ớt.
Vết thương của cô ta đúng là rất nặng.
"Anh tỉnh rồi à..."
Cô ta nhìn tôi rồi lại cúi đầu.
"Ngồi yên đấy, động vào vết thương bây giờ."
Tôi lạnh lùng nói.
Trong thâm tâm tôi vẫn chưa chấp nhận cô ta hoàn toàn, nhưng vì Bạch Kiều nên tôi mới thỏa hiệp. Có lẽ cô ta cũng cảm nhận được thái độ của tôi nên không dám nhìn thẳng.
"Cảm ơn anh."
Bạch Kiều bỗng hét lên trong mơ: "Trương Lãng, cứu em!" rồi choàng tỉnh, ôm chặt lấy tay tôi.
"Không sao, không sao đâu..."
Tôi và Cảnh Nhiễm cũng bị cô ấy làm cho giật mình.
Bạch Kiều nhìn quanh một hồi rồi bỗng gục đầu vào vai tôi khóc nức nở: "Em sợ lắm, mình có chết không anh?"
Tiếng khóc của cô ấy làm tôi mủi lòng, tôi vỗ vai an ủi:
"Không đâu, có anh đây rồi, không ai chết được hết..."
Thú thực, câu nói đó chính tôi cũng chẳng tin nổi.
Cảnh Nhiễm vuốt lại mái tóc, hỏi:
"Trương Lãng, trời sáng rồi, mình đi đâu bây giờ?"
Tôi nhìn cô ấy, cười trêu: "Sếp Nhiễm, cô là sếp, cô quyết đi."
Cảnh Nhiễm đỏ mặt lườm tôi một cái.
Tôi cười: "Thật đấy, nghe cô tất."
Bạch Kiều cũng lau nước mắt ngồi dậy.
Cảnh Nhiễm suy nghĩ một lát rồi nói: "Tôi nghĩ nên tìm một nơi trú ẩn cố định đã... đêm qua lạnh quá."
Tôi vỗ ngực: "Đêm sau mà lạnh thì cứ mượn người tôi mà sưởi. Cùng lắm thì tôi chịu thiệt chút, sưởi ấm bằng cơ thể là cách nguyên thủy và hiệu quả nhất mà..."
"Biến!"
Cảnh Nhiễm lại lườm tôi, quay mặt đi chỗ khác.
Bạch Kiều phì cười, vừa khóc vừa cười bảo: "Trương Lãng, anh nghiêm túc chút đi!"
"Tuân lệnh!"
Tôi chậm rãi đứng dậy, chân tay tê rần sau một đêm ngồi im.
Tôi khởi động chân tay rồi bắt đầu quan sát địa hình xung quanh.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận