"Chết tiệt!"
Tôi nghiến răng, cố giữ cho mình tỉnh táo.
Toàn thân tôi lúc này rệu rã, sức lực như bị rút cạn, cảm giác có thể đổ gục xuống bất cứ lúc nào.
Vừa mới lắc đầu một cái cho tỉnh người, gã đàn ông kia đã tung một cú đá sấm sét thẳng vào bụng dưới của tôi.
Lực đá kinh người khiến tôi cảm giác như lục phủ ngũ tạng vừa bị xé toạc ra, người mất thăng bằng, ngã nhào xuống đất.
Gã lao tới nhanh như cắt, một tay bóp chặt cổ tôi, tay kia giơ cao chiếc rìu, định vung xuống kết liễu.
Tôi chợt lạnh sống lưng, hiểu rõ rằng nếu không thoát ra ngay lúc này, cái đầu của tôi sẽ bị hắn bổ ra như bổ dừa mất.
Trong khoảnh khắc sinh tử, chẳng biết sức mạnh từ đâu tới, tôi gồng người lắc mạnh đầu, thoát khỏi bàn tay hộ pháp đang bóp nghẹt cổ mình.
Nhưng gã kia lập tức tung một cú đấm nảy lửa vào mặt khiến mắt tôi nổ đom đóm, đầu óc quay cuồng.
Thấy gã lại giơ rìu lên, tôi trợn mắt, dồn hết tàn lực đấm thẳng vào cánh tay hắn. Chiếc rìu văng ra xa.
Hắn điên tiết tiếp tục giáng nắm đấm xuống, nhưng lần này tôi nhanh tay lẹ mắt tóm chặt lấy cổ tay hắn, vặn ngược ra ngoài rồi lấy đà thúc mạnh đầu gối vào bụng gã.
Một tiếng hét thảm vang lên, gã bị tôi hất văng ra sau.
Tôi lảo đảo bò dậy, khóe mắt liếc thấy Trần Nho Sinh vẫn đang đứng từ xa đứng nhìn?
Đồ khốn nạn, lúc này mà không lại giúp một tay sao?
Nhìn cái dáng vẻ hèn hạ của hắn đang lấp sau gốc cây, tôi cũng chẳng thèm hy vọng gì nữa.
Không kịp để tôi thở dốc, gã kia lại xông tới.
Lần này không có rìu, hắn dùng tay không đấu với tôi.
Chúng tôi lao vào nhau, đánh đấm loạn xạ, giằng co không dứt.
Tôi túm lấy vai hắn kéo mạnh, hắn cũng không vừa, nắm chặt cổ áo tôi lôi xuống.
Cả hai lăn lộn trên mặt đất.
Những mỏm đá mấp mô dưới lưng làm tôi đau đến thấu xương, phản xạ cũng chậm hẳn đi.
Nhưng gã kia như một con quái vật không biết đau, hắn lại đè được lên người tôi.
Sau khi nện tôi một cú trời giáng, hắn đứng bật dậy, bồi thêm một cú đá vào bụng.
Cơn đau nhói truyền đến khiến tôi chỉ kịp ôm bụng quằn quại, lật người né tránh.
Hắn lại đá bồi từ phía sau, cái lưng tội nghiệp của tôi hứng trọn cú đá nặng nề.
Lúc này, đến việc cử động nhẹ thôi cũng khiến tôi thấy khó khăn hơn lên trời.
"Mẹ kiếp..."
Đang vật lộn dưới đất, tôi thấy gã vớ lấy một tảng đá lớn, định đập thẳng vào đầu tôi.
Trời ạ, tảng đá này mà rơi xuống thì còn mạng gì nữa?
Nghìn cân treo sợi tóc, tôi nén đau, dùng hết sức bình sinh lăn vòng ra chỗ khác.
Tảng đá nện "rầm" một tiếng xuống đúng chỗ tôi vừa nằm.
Thấy đánh hụt, gã gầm lên đầy giận dữ, lại vồ tới.
Lần này tôi đã chuẩn bị trước, tung chân đạp thẳng vào bụng hắn khiến gã lùi lại vài bước.
Tôi cố đứng dậy, nhưng gã lại áp sát, cả hai tiếp tục lao vào cuộc ẩu đả không hồi kết.
"Mẹ nó, Trần Nho Sinh! Anh đứng đó làm cảnh à? Sao không lại giúp?"
Thể chất của gã này quá mạnh, chẳng khác nào một con quái vật đánh mãi không chết. Nếu không có người hỗ trợ, tôi khó lòng mà thắng nổi.
Nhưng gã nhát chết kia vẫn cứ ru rú sau gốc cây, không dám lộ mặt.
Tôi hét lên hai tiếng mà không thấy phản ứng, trái lại còn bị gã kia bồi thêm hai đấm vào người.
Cơn giận bốc lên đầu, tôi bắt đầu điên cuồng tung cước trả đũa.
Hai bên rơi vào thế giằng co, ai cũng kiệt sức.
Mặt gã bê bết máu, còn tôi thì lưng và eo đầy rẫy những vết thương thâm tím.
Phụp.
Tôi đổ gục xuống đất, không còn chút sức lực nào để vung tay thêm lần nữa.
Gã kia cũng chẳng khá khẩm hơn, tựa lưng vào gốc cây thở dốc như trâu.
Bộp!
Trong lúc tôi đang trừng mắt nhìn hắn vì sợ hắn lại lao tới, thì đột nhiên, đầu của gã bị một tảng đá ném trúng.
Đầu gã vỡ toác, máu và chất lỏng bắn tung tóe.
Tôi bàng hoàng nhìn sang, thấy Trần Nho Sinh đang nhặt thêm tảng đá thứ hai, lừ lừ tiến lại định bồi thêm phát nữa.
"Cái quái gì... Nãy giờ anh chết ở đâu rồi?"
Cú ném vừa rồi chắc chắn là của gã họ Trần, chuẩn xác đến không ngờ.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, lê thân mình dựa vào một gốc cây cho dễ thở.
Trần Nho Sinh vẫn đầy vẻ căng thẳng, thận trọng tiến lại kiểm tra cái xác.
Sau khi chắc chắn gã kia đã chết hẳn, hắn mới vứt tảng đá đi.
"Cùng nhau đi săn, thấy nguy hiểm mà anh đứng nhìn trân trân không thèm cứu, tôi thực sự nể anh rồi đấy..."
Tôi không giấu nổi vẻ mỉa mai, cay cú nói.
Trần Nho Sinh coi như không nghe thấy, hắn thản nhiên lục soát cái xác lấy đi dao nhỏ, nhíp và bật lửa.
Sau đó hắn mới chậm rãi bước tới chỗ tôi, nở nụ cười lạnh lẽo:
"Hừ, Trương Lãng, anh chẳng là gì của tôi cả, hà cớ gì tôi phải liều mạng cứu anh?"
Câu nói này làm tôi sôi máu: "Nếu ai cũng ích kỷ như anh, thì đừng có ở lại trong hang động nữa, biến đi!"
"Cái gì? Ha ha, việc này e là không đến lượt anh quyết định đâu!"
Ánh mắt Trần Nho Sinh bỗng lộ ra tia hung quang khiến tôi sởn gai ốc.
Cái nhìn đó là ý gì?
Hắn nhặt lấy ngọn giáo rơi gần đó, tiếp tục tiến về phía tôi:
"Trương Lãng, tôi thừa nhận là rất khâm phục anh. Không ngờ anh lại mạnh đến mức hạ gục được gã người rừng này..."
Đúng thật, ngay cả tôi cũng bất ngờ về bản thân.
Thể chất gã này cực tốt, hèn gì một mình gã có thể lùa cả nhóm Lý Minh Trí chạy khắp rừng.
"Thế nên, giữ anh lại chỉ thêm họa..."
Trần Nho Sinh nheo mắt nhìn tôi như nhìn một con mồi đã sa lưới.
Tôi theo bản năng lùi lại, nhưng sau lưng đã là gốc cây, chẳng còn đường lui.
"Trần Nho Sinh, anh muốn làm gì?"
Hắn rung nhẹ ngọn giáo trong tay, đầu nhọn hoắt chĩa thẳng vào tôi.
"Làm gì ư?"
Trần Nho Sinh trầm giọng: "Trương Lãng, xuống suối vàng rồi thì đừng trách tôi. Đây là ý của quản lý Lý, tôi chỉ làm theo lệnh thôi!"
Quản lý Lý? Lý Minh Trí?
Hóa ra suy đoán của tôi là đúng! Lúc đi tôi đã thấy hai tên này thì thầm to nhỏ với nhau.
Tôi vốn đã cảnh giác, luôn cố gắng không để lưng mình hướng về phía hắn.
Thế nhưng, Trần Nho Sinh vẫn tìm được cơ hội này, ngay lúc tôi đã kiệt quệ không còn chút sức chống cự...
Hắn muốn giết tôi?!
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận