chạm trán
chương 3: chạm trán (tiếp theo)
Chuyện xảy ra vài ngày trước.
Sau khi Aslan rời đi, một Võ Lễ Tăng đã tìm đến doanh trại của đoàn lính thuê.
Hắn cao gần 3 mét, có tới sáu cánh tay.
Ba đôi tay ấy chia nhau cầm những chiếc khiên khổng lồ và trường thương.
Gã quái nhân có lớp giáp cứng cáp như côn trùng ấy đưa ra một đề nghị: Giao nộp Aslan, lính thuê sẽ được sống.
Một người trong số họ sẽ được chọn làm Sa di cho Thần, và nhận tiền thưởng.
Nếu từ chối, tất cả sẽ chết.
Yones Tail, thủ lĩnh lính thuê, không thể từ chối. Đơn giản vì ông ta quá hiểu sự đáng sợ của các Võ Lễ Tăng.
Và giờ đây, giữa đống xác chết của chính thuộc hạ mình, Yones nhận ra mình đã lầm.
"…Ta đã bảo rồi mà? Bắt được hắn thì ngươi mới được sống."
Võ Lễ Tăng đứng giữa rừng xác, giọng nói rè rè như tiếng côn trùng, khiến người nghe lạnh sống lưng.
Gã vung thương, gạt sạch máu thịt bám trên mũi giáo.
"Ngươi đã hứa mà không làm được, thôi thì coi như đại hỷ đi. Được ôm ấp trong vòng tay của Thần Chiến Tranh, vinh dự biết bao?"
Yones Tail không đáp.
Ông ta hiểu rõ cái gọi là "ôm ấp" ấy kinh tởm đến mức nào.
"Cúng tế đi."
Mũi thương vung lên không một tiếng động.
Đầu của thủ lĩnh lính thuê bay lìa khỏi cổ. Chiếc đầu ấy bị ném vào bao tải treo lỉnh kỉnh bên hông gã quái nhân.
Aslan vẫn đang đào thoát.
Hắn rời khỏi Thung lũng Cây Băng, cắt đuôi toán lính thuê và tiến về hướng Đông Nam. H
ắn không muốn đối đầu trực diện với Võ Lễ Tăng khi chưa chuẩn bị kỹ.
Thế giới Geladrion này có hai loại thần: Một là Cựu Thần – những vị thần cổ xưa đã thất bại và bị tận diệt.
Hai là các Kẻ Siêu Việt (Ác Thần) – những kẻ đã xé xác và ăn thịt Cựu Thần để đoạt lấy ngôi vị.
Thần Chiến Tranh hiện tại chính là một Ác Thần như thế.
Hắn là một quái thai kết hợp giữa côn trùng và bạch tuộc ngàn mắt. Kẻ này có niềm khao khát vô tận với kỹ thuật của con người.
Hắn săn lùng những bậc thầy, ăn thịt họ để nuốt chửng tri thức chiến đấu, và trưng bày binh khí của họ trong kho tàng của mình.
Võ Lễ Tăng chính là những công cụ săn mồi của hắn – những con quái vật mang cơ thể côn trùng và kỹ năng của các bậc thầy đã khuất.
Aslan biết rõ điều đó. Đó là lý do hắn không dây dưa với toán lính thuê.
Nếu tốn sức với chúng, hắn sẽ không còn cơ hội thắng khi Võ Lễ Tăng xuất hiện. 'Có thể thắng nếu may mắn, nhưng mình không muốn đánh cược mạng sống.'
Hắn cần thêm vũ khí, cần bổ sung ma lực.
Có hai nơi để trốn: Thành phố Tegar ở phía Đông, hoặc thành phố ngục tù Olfasbet ở phía Đông Nam.
Tegar quá dễ đoán.
Võ Lễ Tăng chắc chắn sẽ đón lõng hắn ở đó.
Aslan chọn con đường gian khổ hơn: băng rừng, vượt núi để đến Olfasbet.
Sau một tuần ròng rã, hắn đã đứng trước cổng thành phố ngục tù Olfasbet.
Đó là một thành phố nằm gọn trong lòng núi. Không gian mờ tối, u uất, chỉ được thắp sáng bởi vô số lồng đèn treo lơ lửng.
Người ta gọi nơi này bằng nhiều cái tên: Thành phố của tội lỗi, của sự đồi trụy và trụy lạc.
Lịch sử ngắn ngủi của Olfasbet luôn sũng rượi trong sự âm u.
Tiến vào thành phố đang lập lờ dưới sắc cam đỏ, Aslan cảm nhận rõ điều đó. Cảnh tượng đập vào mắt ngay khi hắn vừa bước chân qua cổng:
Những ả đàn ông lẳng lơ đưa mắt lôi kéo khách bộ hành.
Lũ đàn ông tụ tập nơi đầu hẻm, ánh mắt như loài thú dữ đang đo đạc con mồi.
Đến cả đứa trẻ cũng nhìn chằm chằm vào túi hành lý của khách với đôi mắt vằn tia máu.
Tất cả đều đeo xiềng xích phát sáng mờ nhạt nơi cổ.
Trên người họ chỉ là những mảnh giẻ rách không hơn không kém.
Đó là đặc trưng của Olfasbet.
Một thành phố mà cư dân phần lớn là tội phạm và nô lệ. Một đô thị nuốt chửng những đầm lầy độc hại, những hang ổ quái vật và các hầm mỏ khai thác kim loại quý trong lòng nó.
Thành phố ngục tù Olfasbet.
Aslan thở dài.
Nếu có thể, hắn chẳng bao giờ muốn đặt chân tới đây. Nhưng phía sau là Võ Lễ Tăng đang truy sát, mà tài nguyên sinh tồn thì đã cạn kiệt.
Hắn cần mua thêm các cuộn giấy phép thuật (scroll) để bù vào lượng đã sử dụng, tống khứ đống chiến lợi phẩm và thu mua nhu yếu phẩm.
Lương thực dự trữ cũng sắp hết. Với tình cảnh này, quay đầu ra ngoài chỉ có con đường chết.
Dù vậy, hắn không định nán lại lâu.
Aslan xốc lại túi hành lý, phớt lờ những ánh nhìn hau háu của lũ tù nhân rồi sải bước.
Hắn đâm sâu vào lòng thành phố, mục tiêu ưu tiên là một tiệm rèn.
Đang đi, Aslan chợt khựng lại.
Phía trước, vài sạp hàng bị lật nhào. Đám đông bắt đầu tụ tập, tiếng ồn ào chửi bới vang lên rầm rộ.
Hắn biết rõ dính vào mấy vụ náo loạn này chẳng có gì tốt đẹp.
Thế nhưng, đám đông kia lại đang reo hò, cười cợt đầy phấn khích như thể đang xem một trò tiêu khiển rẻ tiền.
Nghe rõ nội dung tiếng hét, Aslan vô thức bước về phía đó.
"Nhìn con ranh kia kìa! Nó chạy như một con chuột cống vậy!"
"Mẹ kiếp, thế mà cũng không bắt được nó? Lũ vô dụng bọn mày dùng lực đi chứ!"
Tiếng lăng mạ vang lên không ngớt.
Đám đàn ông vừa cổ vũ vừa buông lời sỉ nhục những kẻ bên trong.
Aslan dùng cơ thể vạm vỡ của mình gạt đám đông sang bên để tiến lên.
Nhìn thấy thể hình, vũ khí và bộ giáp trên người hắn, lũ tù nhân tự giác dạt ra nhường lối.
Vừa rẽ được vào vòng trong, một cảnh tượng đập vào mắt Aslan.
Bộp!
"Hộc..."
Một thiếu nữ với mái tóc màu cam đỏ—rực rỡ như ánh đèn của thành phố này—vừa tung cú đá sấm sét vào hạ bộ của một gã đàn ông.
Gã đó đổ sụp xuống, co giật dữ dội.
Thiếu nữ không ngần ngại giẫm thẳng lên cái đầu hói của gã.
"Con khốn hèn hạ! Sao mày dám chơi bẩn thế!"
Một gã khác gầm lên kinh ngạc.
Thiếu nữ cười gằn, quát trả:
"Kẻ hèn hạ là bọn mày mới đúng!"
Cô chỉ thẳng mặt hắn.
Gã đàn ông nghiến răng ken két.
"Ba thằng to xác vây đánh một mình tao, mà bảo tao hèn hạ à?"
Đúng như cô nói, đi cùng gã vừa đo sàn là hai tên khác.
Trong số đó có một kẻ mang nhân dạng dị thường.
"Lại còn đích thân một gã Long Nhân cao quý ra tay nữa chứ. Bọn mày mà cũng biết dùng từ hèn hạ sao?"
Vảy đỏ như máu, chiếc đuôi lớn, cánh tay cuồn cuộn cơ bắp tỉ lệ thuận với cái đuôi, chiều cao vượt trội.
Một Á nhân mang gương mặt của loài bò sát.
Đó là một Long Nhân.
Tên Long Nhân nheo mắt trước lời nhục mạ, hất hàm ra hiệu.
Thiếu nữ chẳng chút sợ hãi, cúi xuống vớ lấy một hòn đá dưới đất.
"Bớt sủa mấy câu vô nghĩa đi, lũ mặt dày!"
Cô gầm lên, tay nắm chặt hòn đá như móng vuốt.
Tên tay sai của Long Nhân chậm rãi áp sát, ánh mắt sắc lẹm.
Dù đối phương đang tiến gần, thiếu nữ vẫn thủ thế, tay lăm lăm hòn đá.
Không chỉ là can đảm, cô ta mang dáng dấp của một con dã thú.
Nhìn cô gái nhỏ bé đối đầu với bầy đàn ông to lớn hơn hẳn cả về số lượng lẫn thể hình mà không hề nao núng, Aslan liên tưởng đến sự hung hãn của loài thú dữ.
Tuy nhiên, thực tế tàn khốc là sự hung hãn đó khó lòng lật ngược được khoảng cách về sức mạnh và quân số. Đó cũng là nhận định chung của đám đông xung quanh.
Nhưng trong đầu Aslan lại hiện lên một suy nghĩ khác.
'Có nên giúp không?'
Dù là một cuộc ẩu đả, nhưng nhìn một thiếu nữ bị đám đàn ông vây đánh thật không dễ coi chút nào.
Sự giáo dục từ Trái Đất khiến hắn thoáng chút do dự trước cảnh tượng chướng tai gai mắt này.
Trong lúc Aslan còn đang phân vân, khoảng cách giữa thiếu nữ và tên đàn ông đã thu hẹp lại.
Vừa lúc nắm đấm và đòn chân sắp chạm nhau...
[Nhiệm vụ chính đang thực hiện]
[! Vượt ngục cùng Angela Teil]
Bảng Hệ Thống rực sáng ngay trước mắt Aslan.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận